|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
hức…. Thủy ơi!…. hức ….hức….. có ai ngoài đó không?….. hức ….làm ơn…. mở cửa…… hức …hức….
- Phi Khanh à. Bạn còn trong đó sao?
Là tiếng của Nhã Đan. Tôi mừng rỡ reo lên nghĩ rằng mình đã được cứu:
- Nhã Đan! Mở cửa cho mình đi Nhã Đan.
Nhưng tôi đâu có ngờ chính họ- hai người mà tôi cho là bạn- là người đúng sau vụ việc này.
- Mở cửa á! Được thôi! Nhưng chờ đến sáng mai đi nhá- Cô ta cười vang, tiếng cười đầy thâm độc.
Việc gì đang xảy ra với tôi vậy?
Rốt cuộc thì tôi đã làm sai gì?
Tại sao hai người mà tôi cho là bạn thân nhất gần một tháng nay lại cùng nhau *** hại tôi.
- Tại sao? ….tại sao…? lại làm…. vậy……. với tôi? chúng ta ….là bạn….. mà……
Giọng của tôi đút quãng theo từng đợt run cầm cập ngày một mạnh hơn của cơ thể
- Ha ha ha! Là bạn sao? chỉ có cô nghĩ vậy thôi, còn với chúng tôi, cô chưa bao giờ là bạn.
Từng lời Nhã Đan rành rọt, sắt bén như mũi dao chĩa thẳng vào tôi.
- Cô vừa vào công ty đã gây rắc rối cho chúng tôi rồi. Cô có biết vì cô mà…….
- Không cần nói nhiều với cô ta làm gì.- Nhã Đan ngắt lời của Thủy- dù sao thì bây giờ không còn người chống lưng cho cô ta nữa đâu.
Lại một tràng cười đầy mỉa mai.
Sau đó tất cả lại trở về im lặng.
Họ đã đi hay còn ở đó, tôi không biết. Bởi bây giờ tôi không còn đủ tỉnh táo để tiếp nhận những thông tin bên ngoài.
Cái bóng tối ghê rợn ngày một xiết chặt tôi, như một dây xích vô hình.
Tôi sợ!
Rất sợ!
Cố gắng quờ quạng khắp nơi, tôi mong tìm được cái gì đó có thể phá cánh cửa này.
-Á!
Cảm giác có cái gì đó cắt vào tay tôi, rất đau.
Một dòng nước rin rít, tanh nồng chảy ra từ đó.
Vừa đau, lại vừa sợ tôi như sắp lịm đi.
Cố kêu cứu nhưng không còn đủ sức để kêu to, chỉ còn cách duy nhất.
Tôi cố lấy hết sức mình đập vào những đồ vật quanh tôi để tạo ra tiếng động, mong rằng sẽ có ai đó nghe thấy.
Mấy phút trôi qua.
- Là ai trong đó?
Tôi mơ hồ như nghe thấy giọng nói của hắn.
- Việt Hùng! là anh phải không?
- Phi Khanh!
Đúng là hắn, đúng là hắn rồi.
Một tia hy vọng lóe lên trong tôi. Không xác định được cửa ra vào nhưng tôi cố lết về hướng có giọng nói của hắn.
- Là anh ! Việt Hùng…. làm ơn mở…… cửa cho tôi.
- Sao cô lại ở trong đó?
- Có người đã …. nhốt tôi… là…..
Tôi thật sự không thể nói tiếp, bởi lúc này tôi rất mệt và choáng nữa, máu ở nơi tay vẫn chảy ra
ướt đẫm váy áó tôi.
- Mau mở cửa ra … Việt Hùng….
Tôi gõ nhẹ vào cửa cố gắng gọi lần nữa.
- Tại sao tôi phải giúp cô?
Tôi như chết lặng khi giọng nói lạnh lùng của hắn vừa chạm vào màng nhĩ tôi.
” Tại sao tôi phải giúp cô?”
Đối với một người ,dù xa lạ , dù chưa gặp nhau nhưng khi thấy người gặp nạn cũng không thể làm ngơ ,huống hồ tôi với hắn…..
Tôi không thể thốt được lời nào nữa. trong khi hắn vẫn cái giọng lạnh lùng bóp nghẹt trái tim tôi:
- Cô đã làm gì để đến nỗi bị người ta nhốt vào đây? chứng tỏ mọi người rất ghét cô. Và tôi……
- Anh… cũng giống như họ?
Tôi chua xót hỏi hắn, mà nghe ngực mình co thắt dữ dội.
- Phải!
Hắn bỏ đi.
Tôi ngã quỵ, cảm giác sợ hãi bóng tối không còn trong tôi, thay vào đó là một nỗi đau đớn tột
cùng, máu như đang rỉ ra- không phải ở vết thương trên tay- mà là nơi… tim tôi.
Tôi đã từng hứa với mình rằng sẽ không khóc vì hắn, sẽ không để tình cảm với hắn làm tổn thương tôi lần nữa.
Nhưng , Tôi đã không làm được.
Dòng nước mắt cứ tuôn dài không ngớt, tôi không thể cầm lại .
Mọi người có thể ghét tôi, tất cả mọi người ai cũng được.
Nhưng , chỉ trừ hắn.
Tại sao?
Tại sao?
” Anh ghét tôi đến vậy sao ? Việt Hùng”
Nước mắt lại rơi nhiều hơn.
Đau đớn!
Nhưng tôi nhận ra rằng : Tôi chưa bao giờ quên được hắn.
-Cạch.
- Phi Khanh!
Một bàn tay đặt nhẹ lên vai tôi.
CHẠP 25:
- Phi Khanh!
Một bàn tay đặt nhẹ lên vai tôi.
- Phi Khanh! Cô có sao không?
Tôi ngước nhìn người đó.
Là chị trưởng phòng nhân sự.
- Phi Khanh! tay của cô.?
Chị ấy cầm lấy bàn tay ướt máu của tôi, lo lắng.
Tôi muốn nói lời cảm ơn chị nhưng những tiếng nấc liên tiếp làm tôi không thể nào mở miệng được.
Đưa mắt nhìn chị , gật đầu thay lời cảm ơn. Tôi loạng choạng rời khỏi nhà kho.
Phía sau: Chị trưởng phòng đang gọi di động cho ai đó.
-…………………
**********************************
- Phi Khanh! Em đi đâu vậy ? Anh tìm em mãi.
- Vĩnh Cường!- Tôi gọi tên anh một cách yếu ớt, chân như sắp không đứng vững.
-Phi Khanh!- Anh hoảng hốt khi kịp nhìn thấy tình trạng tôi lúc này, một động tác rất nhanh, anh bế bổng tôi lên , chạy đi thật nhanh- Sao lại như thế này hả Khanh, rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì với em vậy?
Tôi không muốn nói gì hết, hay đúng hơn là chẳng biết phải nói gì với anh. Tôi im lặng nằm trong vòng tay anh mà trong đầu chỉ có….. hình bóng của hắn.
Đang chạy rất nhanh, anh chợt khựng lại.
Tôi thấy vòng tay anh xiết chặt tôi hơn.
Trước mặt tôi và anh bây giờ là …. hắn đang chặn ngang lối đi .
- Tại sao cô bị thương mà không nói cho tôi biết hả?- Hắn nhìn chằm chằm vào tôi quát lớn.
- Nói cho anh biết thì sao? Anh sẽ thương hại mà không bỏ mặt tôi ở đó à? Tôi- không -cần!
Tôi run run bấu chặt vào cánh tay anh để giữ cho mình bình tĩnh.
- Đi thôi , anh Vĩnh Cường!
- Xin lỗi giám đốc!
Anh bế tôi lướt qua hắn.
Tôi cố không quay nhìn lại, vì tôi sợ rằng …………….
********************************
Tại nhà riêng của anh.
- Sắc mặt em tái quá!- Anh nói khi đã băng vết thương trên tay cho tôi.
- Em không sao đâu. Chỉ là vết thương nhỏ thôi .- Tôi cố gượng cười , đưa tay lên xuống trước mặt anh- Anh xem bây giờ không đau nữa rồi.
- Không phải ở đó….. mà là …. tim em kìa- giọng anh cứ trầm trầm và thấp dần- anh không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng em….. rất yêu Việt Hùng , có đúng không?
- Vĩnh Cường!
- Nếu em muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng cố nữa!
- Vĩnh Cường ! em….
Và rồi một lần nữa , nước mắt tôi lại rơi dài.
- Em ngốc lắm phải không anh? Dù biết rằng anh ta đã có người yêu, biết rằng anh ta chưa một lần để mắt tới em nhưng em vẫn …không thể nào không yêu anh ta. Em xin lỗi anh, Vĩnh Cường, anh rất tốt với em nhưng em không thể…..
- Đừng xin lỗi anh Khanh à! Anh chỉ cần em biết rằng bất cứ khi nào em cảm thấy mệt mỏi, hay tuyệt vọng, hãy nhìn về phía sau. Anh sẽ luôn đợi em!
Anh nắm lấy bàn tay tôi thật chặt:
- Đừng cố gắng làm những điều mà trái tim em không muốn.
Tôi nhìn vào mắt anh- ánh mắt đầy những yêu thương- một lần nữa tôi chỉ biết nói ” xin lỗi anh!”
CHẠP 26:
Ngày hôm sau.
Tôi lại nhận một bó hoa Tường Vi do anh gửi đến như mọi ngày.
Tôi cầm tấm bưu thiếp trên tay.
Nó không có những lời mời dạo phố, đi ăn tối….. hay là những câu chuyện cười anh thường viết vào đó mỗi khi gửi hoa đến cho tôi.
Thay vào đó chỉ là một câu ngắn gọn :
” Đừng trốn tránh! Hãy làm theo lời trái tim của em”
Tôi nhìn bó hoa, lòng thầm cảm ơn anh .
Anh nói đúng.!
Chạy trốn tình yêu của mình không phải là cách hay.
Nhưng tôi phải làm sao đây?
Làm sao tôi có thể thừa nhận tình yêu của mình với hắn trong khi hắn đã có người yêu, hơn nữa hắn còn….. rất ghét tôi.
Khóe mắt lại cay cay, tôi lao vào làm việc như để quên đi những lời nói lạnh lùng của hắn đang ùa về trong trí nhớ tôi…..
*****************************
- Ồ …. Phi Khanh! hôm qua thế nào? Cảm giác tốt chứ?- Giọng Nhã Đan đầy giễu cợt.
-………….
- Cảm giác “dễ chịu” lắm phải không? ha ha……ha…….
- Nhã Đan! xem này, con “hồ ly” này còn được tặng hoa cơ đấy!
- Cái này!…. là của Vĩnh Cường?- Nhã Đan, cô ta nhìn tôi với ánh mắt giận dữ.
Tôi không để ý, dù sao thì tôi cũng chẳng còn xem cô ta là bạn nữa, cô ta muốn nghĩ gì hay nói gì tôi cũng mặc kệ. Tôi lại tiếp tục công việc của mình.
“Xoạt”
Bó hoa trên bàn tôi rơi vèo xuống đất tả tơi.
(=>Ah! thì ra cô nàng này mếch anh Cường nhà ta nên mới bày trò với Phi Khanh đấy )
Cô ta còn nhìn tôi nhếch mép, ánh mắt đầy thách thức.
Thật là quá đáng.
Tôi tức điên lên được, chưa từng làm gì tổn hại đến cô ta, tôi còn xem cô ta là bạn , vậy mà……
Máu trong người tôi sôi lên sùng sục, có lẽ chỉ một giây nữa thôi tôi sẽ tặng cho cô ta…. 1 cái tát nếu như chị trưởng phòng không vào kịp lúc.
-Thủy, Nhã Đan! hai cô không làm việc, đứng đó làm gì hả?
Cô ta nguýt tôi một cái dài , rồi bỏ đi.
Tôi buồn bã ngồi xuống ghế tự hỏi mình:”-Những người quanh tôi tại sao đều lạnh nhạt với tôi như vậy ?”
- Mọi người nghe đây!- Chị trưởng phòng vỗ hai tay vào nhau , đồng thời nói lớn- Sản phẩm kem dưỡng da mới tung ra thị trường, tháng này đạt con số tiêu thụ rất cao nên …. giám đốc quyết định sẽ tổ chức một bữa tiệc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




