|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
mỗi lúc một to … dường như tỉ lệ thuận với tiếng tim nó đập vậy … ” Bùm bụp … bùm bụp ” … Mồ hôi thì chảy đầm đìa , tuôn ra không ngớt … Đôi chân nó run rẩy gần như sắp gẫy vậy … Bất thình *** h , nó quay ngoắt lại , rồi quyết định tung chiêu …
” Phải ma không vậy !!! Á á á !!! ” – Vừa hét , nó vừa cầm hộp bánh , đập túi bụi vào kẻ theo sau ấy – ” Ya ya !!! Chết đi này !!! Dám hù bà này !! “
” Á á !!! Anh đây mà !!! Em làm sao vậy !!! ” – Tiếng Jen bất ngờ cất lên khiến con bé phải đột ngột dừng tay … ngơ ngác … nó đần mặt rồi hạ bánh xuống …
” Hơ … Jen sunbea … “…
……………………
Ngồi bên chiếc ghế gỗ , con bé lại thở phào nhẹ nhõm … nhưng cũng nặng nề không kém … vì thành quả của nó TT___TT!!!
- Trời đất ! Sunbea à … anh xuất hiện rồi thì sao không kêu lên một tiếng ! Làm em hết hồn hà …
- Thì anh cũng định kêu rồi mà , nhưng thấy nhóc đang tập trung tìm kiếm cái gì đó nên tò mò đi theo ^^!!
- Trời ạ !!! Em tìm anh mà !!!
- Hơ … tìm anh à … có chuyện gì vậy …
” À … là cái này … mà thôi >_< ! ” – Vừa nói , nó vừa dấm dúi dấu đi hộp bánh đã … nát bét trong tay vì ” đánh giặc ” .
” Hử ?! Gì thế !! Em đang giấu cái gì đó !! ” – Nói rồi , Jen vội vàng quay ngoắt ra phía sau … tò mò nhìn hộp bánh …
” Không … không có gì đâu … ” – Thấy Jen đã bắt đầu để ý , nó vội vàng giấu vội !!!
” He he !! Đưa anh xem nào !! Là bánh hả !! ” – Nói rồi , Jen lại nheo mày , rồi cố gắng ” trấn ” lấy hộp bánh …
………..
” Không không … đừng có xem mà … đừng có … ” – Còn chưa dứt lời … bánh đã nằm gọn lỏn trong tay Jen … vì hắn có phép thuật mà TT__TT!
Jen ngồi cười tủm tỉm , rồi hí hửng mở vội hộp bánh ra … cùng vẻ mặt nhợt nhạt của con bé …
” Oh my … !! Cái gì thế này … ” – Cả hai đứa cùng đồng thanh kêu lên khi nhìn thấy ” khuôn mặt lệch lạc của Jen ” đã bị méo xệch đi vì ” trận chiến ” .
” Đã bảo đừng có nhìn rồi mà … ” – Xư Bi vừa nói , vừa quay vội mặt đi , mếu máo …
” Ha ha ha !!! Kute quá đi mất thôi !!! Đúng là mặt mình có khác ! Nhìn thế nào cũng vẫn kute !!! ” – Jen cười phá lên như để đánh tan không khí nặng nề giữa hai đứa nó , một phần cũng khiến con bé phải ngơ ngác quay ra nhìn … vừa cười vừa khóc .
” Thật … thật ý ạ … ” – Rồi nó lại ngó ngó vào nhìn chiếc bánh … – ” Ừ há ! Vẫn kute ! Em làm mà lại ^^! “
” Hì … ” – Jen chợt phì cười trước cái vẻ ngây thơ đến ngô ngố của con bé , vừa dễ khóc và cũng vừa dễ cười …
………………
Quết một chút bánh lên đầu ngón tay , Jen thản nhiên đưa lên miệng rồi mút cái chụt … khiến nó phải nuốt nước miếng ừng ực …
Nhìn nó mắt long lanh , Jen lại quết một miếng nữa rồi giơ lên trước mặt con bé …
- Nhóc ăn không ?!!
- Ăn được không ạ … ?! ( Ý nó là liệu ăn có bị ngộ độc không ạ ?! )
- Vậy nhóc thấy anh có ăn được không ?! ( Ý hắn là nhóc thấy anh ăn có bị ngộ độc không vậy ?! ) .
- Hưm … không ạ … !
Nói rồi , nó mỉm cười , rồi khẽ rụt rè mút bánh cái chụt từ tay hắn …
” Chà … vị socola ngọt ngào mình làm ngon quá … hehe !!! ” – Con bé khẽ liếm môi , rồi phì cười khành khạch ^^!
Chiều nay gió dịu dàng … từng đợt gió nhè nhẹ khẽ lay lay làm rung chuyển những cánh bồ công anh thả mình bay theo làn gió … như mang theo cả tấm lòng của Quỷ … một tấm lòng đã bắt đầu rung động …Chap 8 : Vở kịch của Quỷ .
***
Đôi khi ta không thể tin những điều ta nhìn thấy …
Đôi khi ta phải thận trọng với những gì rất đáng tin …
Đôi khi … ta phải thức tỉnh mình để nhận ra sự thật .
—————————
Trở về nhà , nó vẫn nằm dài thơ thẩn , suy nghĩ mãi về cuộc nói chuyện cuối buổi chiều nay…
- À ! Mà sao tự dưng nhóc lại làm bánh tặng anh vậy ?!
- Hưm … Là để cảm ơn hôm qua anh đã giúp em mà …
- Ủa ! Có giúp gì sao ??! Anh nhớ là hôm qua chưa gặp nhóc ?!
- Ừ ha … nhưng em tưởng … chiều qua …
- Chiều qua anh ngủ cả buổi ở phòng thư viện ^^!
- Vậy à …
Nghe hắn nói , lòng con bé cũng có chút buồn buồn , nó buồn vì hắn không phải người đã giúp nó , và nó buồn vì vẫn chưa thể biết được người thực sự giúp mình ngày hôm ấy là ai …
À … mà phải rồi !! Nhắc đến chuyện giúp đỡ ! Nó còn phải nhờ Yul giúp chuyện này mới được …
Vừa nhìn thấy Yul đang uống trà ở phòng khách , con bé lập tức lon ton chạy tới , miệng cười hết sức ngọt ngào … khiến Yul sặc nước lên tận họng -__-“!
- Yul !!!! Yul ơi Yul à ….
” Phụtttttt !!! ” – Hai dòng nước đột ngột bắn phụt ra từ mũi Yul , hắn nhăn nhó – ” Cô bị uống nhầm thuốc gì rồi hả !!! Đừng có nói cái giọng đáng sợ ấy !!! Rùng hết cả mình !!! “
- Thì tôi tưởng anh thích ^^! Mà thôi , không thích thì thôi … Giúp tôi việc này nhé !! – Mắt nó chớp chớp .
- Giúp cô á ?! – Đặt nhẹ cốc trà xuống , Yul lại phân trần … – Sao tôi lại phải giúp cô nhở !
- Vì … vì … – Con bé bắt đầu lắp bắp …
- Nói vì tôi là chồng cô đi … – Vừa xoay xoay cốc trà , Yul vừa khẽ nheo mày đầy tự đắc .
Phân vân một hồi , rồi nó vẫn quyết định …
- Không nói !!! Nhất định không nói >””
– Hừm ! Bướng nhở !! Vậy thì thôi !!!
- … Hu hu … Thôi mà … giúp tôi đi !! Năn nỉ đó … sunbea …
- Hự !! Đã bảo là đừng nói với tôi bằng cái giọng ngọt lợ đó cơ mà ! Ghê quá đi mất …
Thế rồi , trầm ngâm suy nghĩ một hồi , Yul quyết định đặt ra thêm một điều kiện .
- Thôi được rồi ! Vậy bây giờ , tôi sẽ đưa ra một điều kiện , nếu cô chịu nhận lời … tôi sẽ giúp .
Nuốt ực cục nước miếng đang nghẹn ở tận họng , nó cố gắng bình tĩnh … rồi gật đầu đồng ý …
- Hừm ! Thôi được rồi , ra điều kiện đi !
- Đến buổi party của các nhà quý tộc cùng tôi …
- Hả ???!!!!
Con nhóc hét toáng lên trên sự giật mình của tất cả đám người hầu . Thấy mọi người đều quay ngoắt lại nhìn , nó mới chịu khe khẽ …
- Nhưng tôi …
- Lại làm sao nữa đây …
- Nhưng mà tôi … tôi xấu xí thế này … vả lại … tôi không phải quý tộc … tôi không thể …
Nó nhăn nhó , rồi cố viện tất cả những lý do có thể nhất …
- Không có gì là không thể cả ! Người của Yul này , chẳng lẽ xấu xí được sao ?!
” Hơ … ý hắn nói … là mình không xấu à … ” – Con bé bất giác ngây người , rồi đỏ mặt vài giây …
Yul cũng ngập ngừng khi đọc được ý nghĩ của con bé , hắn toàn lỡ lời … ( nhưng là những lời thật lòng đó ! ).
- Này … đừng có đứng đần ra như thế ! Tôi không có ý khen gì cô đâu ! Vậy còn điều kiện của cô là gì ?!
Nhẹ nhàng ngồi xuống , con bé cũng thản nhiên nhấp một chút trà lên , rồi ra điều kiện .
- Hãy đóng một vở kịch cho trường cùng tôi …
- Hả ??!!! Cái gì ?!!! Cô bảo tôi đóng kịch trước trường ??!!!
- Đúng vậy ! Chỉ một vở kịch thôi mà !!
- Này !!! Không được đâu !! Tôi không thích xuất hiện …
- Yà … đừng có nuốt lời nhá !!! Anh đã hứa rồi đấy !!!
- Không … kệ mặc cô !! – Yul giãy nảy lên , kiên quyết phản đối cho bằng được !!!
- Vậy thì tôi cũng không thèm đi đến buổi tiệc tùng gì nữa … – Con bé thờ ơ .
- … Híc … Cô thật là … – Đến lúc này thì Yul cũng đành bất lực !
” Thỏa hiệp thành công ^0^!!! ” .
……………………………..
Sáng hôm sau , nó phải dậy từ rất sớm – để chuẩn bị cho buổi biểu diễn mà , lục cục biết bao nhiêu là công việc …
Vừa bước vào phòng tập kịch , tất cả mọi người đã quay ngoắt ra nhìn nó , rồi bắt con bé phải ngồi im trên ghế … để cho bọn chúng mặc sức ” hoành hành ” trang điểm …
Bỗng , cái Chan cất tiếng lại gần …
- Xư Bi ! Mình nói chuyện với cậu một lát được không ?!
………
- Có chuyện gì vậy Chan ?! – Con bé tung tăng .
- À … là cái này … – Nói rồi , Chan lập tức chỉ tay lên chiếc dây chuyền hình thập giá của nó …
Đặt vội tay lên ngực , con bé nắm chặt lấy chiếc dây chuyền , hồi hộp …
- Có chuyện gì với nó sao ?!
- Ừm … à … mà có đấy ! Cậu nhìn xem ! Nó màu đen , thậm chí lại có hình cánh dơi nữa , thật là phản cảm ! Trong khi bộ đồ công chúa thì thướt tha thế này … tớ chắc rằng mọi người sẽ không đồng tình đâu …
- Thật vậy à … – Xư Bi thở dài lo lắng – Vậy mình phải làm sao đây ?!
Nó vừa dứt lời , cái Chan đã vội chìa tay ra … tỏ lòng muốn giúp đỡ .
- Hãy để mình cầm hộ cho ! Chỉ một lát sau vở diễn thôi !
- Nhưng … – Xư Bi rụt rè , dù Chan là bạn thân , nhưng nó vẫn ngần ngại khi mạo hiểm cuộc sống …
Ngay khi thấy Xư Bi có vẻ lưỡng lự , Chan lập tức tỏ vẻ bực mình , mặt nó xị lại rồi bày đặt bước đi …
- Vậy đấy ! Cậu không tin mình ! Thế thì thôi vậy …
Thấy Chan hậm hực , sợ nhỏ giận dỗi , Xư Bi vội vàng tháo ngay chiếc dây chuyền hình thánh giá trên cổ nó xuống rồi đặt nhanh lên tay Chan …
- Đừng giận mà Chan ! Mình tin cậu ^^!
Vừa nhận được sợi dây chuyền , nó không hiểu sao YuMi và Xư Bi đều cùng cảm thấy quan trọng đến
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




