|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
bộ “sự thật” … Con bé sẽ phản ứng như thế nào nhỉ ?!
Hồi trước thì không sao … nhưng bây giờ thì lại rất lo … vì hắn thực sự không muốn mất nó . Hắn bắt đầu biết sợ điều đó !
…………
Sáng hôm sau , vẫn như dự định đã được sắp đặt trước , Chun gọi điện cho Xư Bi và rủ con bé đi chơi . Tất nhiên , với cái tâm trạng bực bội này thì nó rất muốn được xả hơi và ton ton đồng ý . Bước ra khỏi nhà , cũng chẳng thèm nói cho ai biết , Xư Bi vội vàng đến tìm gặp Chun theo như đã hẹn .
Nhưng ngay khi vừa bước ra khỏi cổng , nó đã thấy Chun đứng đợi ở bên ngoài tự bao giờ , cũng có vẻ đã lâu …
Con nhóc ngơ ngác hỏi .
- Hơ … Chun … cậu đến từ bao giờ vậy ?! Tớ tưởng …
Chun xua tay , như thể chẳng bận tâm ( vì nó muốn mau chóng hoàn thành nhiệm vụ ) .
- Hì ! Có gì đâu ! Vì tớ nôn nóng được đi chơi với cậu quá ý mà ! Mình đi thôi !
Nói rồi , Chun cầm phắt lấy tay Xư Bi và kéo vụt đi trong sự ngỡ ngàng của con bé … ” Chun hôm nay làm sao thế nhỉ ?! Cứ kỳ kỳ … ” .
Lóc cóc chạy ra đến công viên , tụi nó ngồi lại ở hàng ghế đá một lúc … rồi Chun chợt đứng dậy , bảo là đi mua kem , Xư Bi cũng ậm ừ …
Một mình nó ngồi chờ ở lại , lâu quá , con nhóc lại đưa hai tay lên xuýt xoa vì lạnh …
Từng làn hơi thở ra trắng xóa như sao bông …
Bỗng , có một bàn tay … tóm lấy vai nó … Rồi còn chưa kịp ú ớ gì , họ – gồm 4 người mặc áo choàng đen , cố sức lôi tuột nó lên chiếc xe ô tô khép kín và phóng vụt đi cho dù nó có giãy dụa thế nào đi chăng nữa !
…………..
Đúng lúc đó , Chun trở về , trong tay cầm hai cây kem … Vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt , Chun ngơ ngác , nó sững người đến mức rơi tuột cả cây kem rồi vội vàng chạy theo chiếc xe đó , miệng liên tục gào thét …
- Yà !! Mấy cái người kia !! Làm cái trò gì vậy hả !! Mau thả bạn tôi ra !!!
Nó chạy , nó hét , nó cố sức đuổi theo … đến mức khản giọng lên được , cho đến khi không tài nào bám dấu được nữa , con nhóc đành gục ngã .
Nhìn bóng Chun miệt mài đuổi theo , nước mắt Xư Bi không ngừng rơi lã chã … nó thương con bạn quá ! Nhưng nó nào có biết rằng … ngay khi chiếc xe vừa mất dấu , và hình ảnh nó cũng vừa tuột khỏi tầm mắt Ji Chun , con nhóc đó đã hết khóc , và thay vào đó là một nụ cười …
……………………………….
Chiếc xe dừng lại ở đâu thì chính Xư Bi cũng không biết , vì nó bị bịt mắt , bịt tai cho khỏi định vị được nữa mà ! Chỉ biết , khi tỉnh lại , nó thấy mình đang bị treo như một cây thập giá , mà lại là treo giữa tầng không – không đinh móc , không xiềng xích , nhưng lại vẫn cứ lơ lửng … thế mới lạ !
Còn đang loay hoay chẳng biết làm sao để thoát ra , khung cảnh xung quanh thì quá trời rùng rợn , toàn là những đầu lâu với xương xám … Thật kinh khủng !! Nơi này là đâu ?!!
………..
Ngay khi ý nghĩ ấy vừa chấm dứt , cũng là lúc cái YuMi từ từ bước ra từ sau tấm rèm đỏ cùng giọng nói của nó vang lên âm vọng …
- Ngạc nhiên lắm hả ?! Chắc hẳn ngươi đang tự hỏi … ” Sao mình lại ở đây ! Nơi đây là chỗ quái nào !! Mình có tội tình gì !!! Sao mình lại bị treo như thế này !! Ôi ai cứu tôi với !! ” – Vừa nói , nó vừa diễn tả hành động một cách hết sức lố bịch , cốt là để khiêu khích Xư Bi .
- Đồ dở hơi … – Xư Bi khẽ thở dài , phần vì buồn cười bởi những hành động lố bịch thái quá đó ! Chẳng giống khiêu khích chút nào , giống như một con hề ý !
” Siết ! ” – Xư Bi vừa dứt lời , ngay cả là trong ý nghĩ , YuMi cũng có thể nghe thấy được . Và không thèm đánh , thay vào đó , nó lại siết chặt hơn những sợi dây xích bằng không khí của mình … khiến Xư Bi đau nhói . Nó khẽ tái mặt lại , rồi quay ra quát .
- Cô làm cái trò quái gì thế hả !!! Hành động này là sao !! Mau thả tôi ra ngay !!
Bước đến gần Xư Bi , YuMi khẽ ngước mắt lên , rồi nhìn thẳng vào mặt nó , đưa bàn tay lên ve vuốt .
- Ồ không !! Trừ khi cô nói ” làm ơn ” !
- Quên đi !
- Ồ … được thôi ! Vậy thì cứ đứng đó mà giãy dụa ! Nói cho cô biết , đó là một thứ ma thuật cổ truyền chỉ có ta mới biết cách giải ! Không nghe lời thì cứ chịu khó lửng lơ nha ! Ta không tin cô có thể chịu được lâu đâu … Ha ha ha !!!
- Yà !! Quá đáng vừa thôi nha !! Rút cục thì tôi đã làm gì cô nào !!! – Vừa nói , nó vừa hét toáng lên vì quá bực mình . Nhưng cho dù có vùng vẫy thế nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô dụng .
Liếc ánh mắt hình viên đạn của mình qua nhìn Xư Bi , nó gắt lên rồi quát tháo .
- Câm miệng ! Cô có biết cô đã làm gì tôi không hả !! Cô đã cướp mất tình yêu của tôi , hạnh phúc của tôi , cũng như cuộc sống của tôi . Cô khiến tôi hàng ngày phải sống trong đố kỵ và khổ đau . Vậy liệu như thế đã đủ để trả thù chưa hả !! Con hồ ly tinh kia !!
” What ?!! Cô ta nói mình là hồ ly tinh ?!! Cái con điên này !! Thật hết chịu nổi rồi !! Đúng là đồ rảnh hơi !! Liệu mình đã làm những điều đó từ bao giờ cơ chứ !! ” – Mím chặt môi lại , Xư Bi khẽ lầm bầm , thực sự là nó ” điên ” lắm rồi đấy ! Nếu mà được thả ra ngay lúc này … thì một cái tát quả là không quá phí !
Nhưng cố gắng kiềm chế cơn nóng giận của mình , Xư Bi vẫn từ từ thở nhẹ , rồi bình tĩnh nói .
- Buồn cười thật ! Lúc nào cũng nói tôi cướp tình yêu của cô , cướp mất hạnh phúc sống của cô ! Nhưng rút cục là ai chứ !! Không nói thì làm sao tôi biết được hả !!!
- Yul … Chẳng phải là Yul sao … cái con ranh khốn kiếp này … – YuMi vừa nói , nó vừa dần dần tiến lại gần Xư Bi , giọng thầm thì …
- Cái gì ?!! Yul sao ?!! Yà !! Mặt cô cũng trơ vừa thôi nha !! Cô nghĩ anh ấy là ai mà dám nói với tôi như thế hả ?!! Tôi cướp mất tình yêu của cô sao ?! Thật nực cười ! Nghĩ lại xem vị trí của mình ở đâu đi !
Vừa nói , Xư Bi vừa thở hắt ra từng đợt cho đỡ tức . Mà cũng tức thiệt , dù sao thì trên danh nghĩa Yul vẫn là chồng nó , ít nhiều thì cũng đã gần hai tháng rồi , sao con nhỏ này lại có thể ăn nói trắng trợn như vậy được cơ chứ – ” Thiệt tức chết !! Không biết nó có còn tự trọng hay không nữa ! Nghe không lọt tai được chút nào cả . Mình mà không nói ra chắc nghẹn họng quá !! ” .
Quên hẳn đi tình thế của mình hiện giờ
để nhường chỗ cho cơn tức . Xư Bi vẫn tiếp tục mắng mà chẳng thèm để tâm đến hậu quả của mình sau đó . Kể ra thì nó cũng ” nóng ” quá mà ! Từng là ” đầu gấu ” một thời mà !
…………..
” Cái quái gì thế ?! Cô ta đang lên mặt với mình đấy à ?! Mình mà phải xuống nước sao ?! Cái con nhỏ ngu ngốc này … quá trớn lắm rồi ! Chắc cô ta quên mất ai là kẻ cầm quyền ở đây rồi thì phải … Được thôi ! Tao sẽ cho mày biết tay ! ” – Nghĩ vậy , YuMi liền nghiến răng rồi lập tức “bắn” ra một tràng tức tối !
- Hà ! Cô nghĩ vậy thật sao ?! Sao cô có thể không biết đến trước sau như thế được nhỉ ?! Cô có biết … nếu không có tôi … thì cái mạng của Yul … cũng chẳng còn tồn tại được đến bây giờ không ?!
- Cô nói vậy … là sao ?!! – Xư Bi chợt giật mình , nó nói bằng giọng ngập ngừng mà vẫn khó tin .
- Hừm … có lẽ là cô chưa biết đâu . Nhưng hôm nay , tôi sẽ dành chút thời gian để kể cho cô câu chuyện này … – Nói rồi , YuMi từ từ ngồi xuống và bắt đầu lan man đi vào câu chuyện …
” Mọi chuyện bắt đầu từ hai trăm năm trước …
Vào một đêm giông bão , có một hồn ma bé nhỏ đang lang thang nơi nhân gian trần thế . Nó bị mẹ bỏ rơi , nó bị cha đánh đập , nó không muốn sống nữa , và nó đã tự tử . Dĩ nhiên , cuộc sống cũng chẳng phũ phàng đối với nó đến thế !
Nhân duyên sống của nó trên trần gian chưa hết , vậy nên , cũng như ” ai đó ” , nó được tái sinh , được nhận một cơ hội sống thứ hai , được chọn làm Thiên Thần hoặc Thiện Quỷ . Và tất nhiên … với cái bản tính bướng bỉnh ấy thì con bé không tài nào chịu bị trói buộc trước những luật lệ khắt khe của thân phận Thiên Thần được , vì thế … nó đã chọn làm Thiện Quỷ ( cũng giống như Xư Bi ) .
Và cuộc sống cứ trôi qua , từng ngày , từng ngày … công việc thu bắt ma quỷ cuối cùng cũng đã gần chấm dứt . Là một con bé thông minh và tài giỏi , nó chưa từng bị yếu lòng trước bất kỳ một hồn ma tinh quái nào , bất kỳ thủ đoạn nào cũng không thể qua mắt được con bé . Và vì thế , cái ngày tái sinh lần thứ hai ấy cuối cùng cũng sắp tới …
Vậy mà … tất cả … đã sụp đổ … cho đến khi … nó gặp người ấy …
Người ấy … lúc bấy giờ … cũng là một hồn ma như nó !
À không ! Nói đúng hơn , người ấy đang là một con Quỷ – một con Quỷ thực sự non nớt . Người ấy không có sức mạnh , và thậm chí là còn yếu ớt hơn nó .
Nhưng nó đã yếu lòng , và nó đã bỏ qua , bỏ qua cơ hội sống cho riêng mình , bỏ qua tất cả … để đi theo và giúp đỡ người ấy .
Bằng thủ đoạn và sự ma mãnh của mình , không quá dễ dàng nhưng cũng chẳng đến nỗi khó khăn khi thoát khỏi sự truy bắt của mọi tinh linh .
Nó không biết vì sao người ấy lại bị truy bắt , nó không biết vì sao người ấy lại bị lùng giết . Chỉ biết , người ấy đang ở đây , bên cạnh nó , và làm cho cái trái tim bé bỏng tưởng chừng đã ngắt nhịp từ lâu của nó lại đập loạn . Và nó biết , người ấy cần một sự giúp đỡ …
Sau khi thoát khỏi sự truy bắt của mọi Thiên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




