|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
phải một cơn ác mộng đáng kinh sợ như vậy ! Sao YuMi lại có thể xâm nhập vào giấc mơ của nó được cơ chứ ?! Và liệu những gì cô ta nói có phải là sự thật ?! Nó sẽ phải quyết định sao đây ?!
Càng ngày càng có nhiều lựa chọn . Mà càng nhiều thì lại chỉ càng chỉ khiến cái đầu nhỏ bé của nó muốn nổ tung ra thôi !
…………………….
Cố gắng trấn tĩnh lại mình , hôm nay nó sẽ quyết định đến trường để xem xét tình hình . Không biết là có giống như những điều YuMi nói không nữa !
Vội vàng thay quần áo và uể oải bước xuống nhà , nó bắt gặp Yul .
Thấy bóng hắn đã bước đi từ trước , hắn đang ra khỏi nhà nhưng lại không mang theo tài xế Kang . Tuy có chút nghi hoặc nhưng con bé vẫn giả vờ thờ ơ . Nói đúng ra thì cái lòng tự trọng của nó cũng cao lắm chứ ! Không thể hạ mình mà bắt chuyện trước được . Nghĩ thế , nó lại đành làm ngơ . Mặc Yul đi , Xư Bi không thèm gọi lại .
Nhưng Xư Bi nào có biết … đó sẽ là lần cuối cùng … nó còn nhìn thấy bóng hắn ở trong căn nhà này .
………
Ngày hôm nay đến trường , mọi sự đều im ắng đến lạ thường , trống không và lạnh ngắt , thậm chí một chút âm khí cũng chẳng còn , đúng như nó nghĩ vậy !
Mọi người đâu hết rồi nhỉ ?! Chun đâu ?! Chan đâu ?! Và cả mấy thằng đầu heo lớp nó nữa ?! Sao chẳng thấy tiếng cười ?! Mọi hôm đều rộn ràng lắm cơ mà ?!
Vậy mà … tại sao … chỉ sau một lời nói … chỉ qua một giấc mơ … mọi vật đã trở nên như thế này ?! Tất cả đều đang cố gắng ruồng bỏ nó hay sao …
……………………
Cầm chiếc vòng thánh giá lặng lẽ dạo quanh trường , cả một buổi sáng , thậm chí , nó còn chẳng thấy một chút lấp lánh nào nơi mặt vòng . Tại sao lại thế nhỉ ?! Chẳng nhẽ đúng như lời YuMi nói , nó đã tiêu tán hết đám vong hồn !
Khốn thật ! Biết vậy phải làm sao !!
” A … haaaa …. !!! ” – Bỗng , con bé chợt reo lên kinh ngạc khi nhìn thấy chiếc vòng chợt lóe sáng , một thứ ánh sáng hoang ảo và mơ hồ , lung linh chưa từng thấy . Tại sao tín hiệu lần này lại phát ra mạnh đến vậy nhỉ … Phải chăng ?!!!
Vội vàng lần theo dấu vết , thứ ánh sáng ấy cứ dần dần đưa nó tới một nơi quen thuộc , đó là căn phòng thể chất phía sau ngôi trường . Căn nhà đó … vừa nhìn thấy đã gợi cho nó biết bao kỉ niệm quen thuộc . Đó chính là nơi mà lần đầu tiên con bé bị phục kích , rồi được Jen cứu , nó đã thân với anh nhiều hơn qua ngày hôm ấy , rồi lại tự phát hiện ra sức mạnh của mình , cùng với sự giúp đỡ thầm lặng của Yul . Ừm ! Phải rồi , cái ngày hôm ấy … mãi sau nó mới biết là Yul .
Nghĩ tới Yul , con bé lại chợt mỉm cười .
Nhưng vội vàng gạt bỏ đi những ý nghĩ vẩn vơ đang vương vấn trong đầu mình . Nó tự nhủ rằng không được nghĩ tới Yul nữa , tuy gần đây những hình ảnh ấy lúc nào cũng ngập tràn … nhưng như thế lại thật tệ !!
Con bé khẽ mím môi và dằn mình bước tiếp .
Dừng lại trước cánh cổng sắt kia . Một tay khẽ đẩy lên , nó thấy người ấy , gần như một vị thiên sứ , mặc áo choàng trắng với mái tóc vàng thanh khiết … nhưng … nhưng lại mang một đôi cánh dơi ! Chắc hẳn chính là con Quỷ mà YuMi nhắc tới !
Vừa bước tới gần , thứ ánh sáng màu vàng phát ra từ chiếc vòng trên cổ nó mỗi lúc một lớn dần . Rồi , vụt tắt !
Con bé giật mình và vô cùng hồi hộp khi người ấy đang từ từ quay mặt lại …
Dường như chết đứng … khi thấy nó thật quen …
Vẫn vẻ mặt ấy …
Vẫn nụ cười ấy …
Vẫn ánh mắt ấy …
Nhưng sao lại khiến nó chẳng vui … Vì … đó là Chun !!!
…………………….Chap 25 : Mở lòng .
***
Tớ sẽ tha thứ …
Vì cậu là bạn tớ …
Mãi mãi là bạn tớ …
Dù thế nào đi chăng nữa …
Tớ sẽ không làm hại cậu …
Yoon Ji Chun ạ !
…………………….
Con bé thất kinh khi nhìn thấy người đang đứng trước mặt mình , đó là Chun .
Xư Bi thầm lắp bắp , tiếng nó đang nghẹn ứ nơi cổ họng mà thốt mãi không thành lời .
- Chun … cậu … sao cậu … Cậu đang làm gì ở đây ?!!!
- Còn hỏi những câu ngu ngốc như thế nữa sao ?! Chẳng nhẽ đến giờ cô vẫn còn chưa muốn thừa nhận … rằng sự thật … – Tiếng của YuMi bất ngờ vang lên từ phía sau Chun , vừa nói , nó vừa từ từ bước ra với vẻ kiêu ngạo vốn có của mình.
- Sự thật ?!
- Phải ! Sự thật là cô chẳng có một người bạn nào hết ! Tất cả mọi thứ bên cô đều chỉ là giả tạo mà thôi ! Và Chun cũng vậy , cậu ta đã trở thành người của tôi rồi ! Ha ha ha !! – Nó cất tiếng cười , một tràng cười khinh miệt …
- Không thể nào … Chun !! Đừng nói với tớ … cậu … là con Quỷ ấy !!! – Xư Bi vội vàng đưa ánh mắt ngỡ ngàng qua nhìn Chun , cầu mong một lời ” không phải ! “
” Gật đầu ” – Chun đã gật đầu . Nó thật sự giật mình , nói đúng hơn là rùng mình . Rùng mình vì những gì Chun sắp thể hiện .
Sau cái gật đầu ấy là sự lạnh lùng sắp hiện diện trên đôi tay . Nắm lấy từng làn gió , Chun cuộn chúng lại và biến nó thành từng thanh kiếm khí mang màu xanh lục đang hằm hằm tiến tới Xư Bi . Không do dự , nó hất kiếm lên và điều khiển chúng bay xung quanh Xư Bi , cuốn chặt lấy cả người con bé và đâm sượt qua nó , tạo ra những vết nứt đọng máu trên tay . Mặt Chun tái sầm , từng đợt gân nổi lên run rẩy , nhưng nó vẫn phải cố gắng tiếp tục , để qua mắt YuMi !
Nâng vút nó lên tầng không , Chun sắp dành tặng cho Xư Bi một màn hạ cánh ngoạn mục . Nhưng , chợt dừng lại . Vì mọi phép thuật của nó dường như tức khắc trở nên vô tác dụng . Với sức mạnh tiềm ẩn của mình , Xư Bi đã dễ dàng vô hiệu hóa chúng .
Nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất bằng làn lốc khí mà mình tự tạo nên , nó trừng mắt nhìn Chun , vẻ căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt đang tái sầm .
Con bé bất giác quát lên một cách nghiêm túc như muốn chiến đấu thực sự .
” Dừng lại đi ! Tớ sẽ không để cho cậu tấn công tớ một cách tùy tiện như thế một lần nữa đâu ! ” .
” Ồ ! Thật vậy sao ! Để xem cậu có làm được không nhé ! ” – Nói rồi , ngay lập tức , nó lại nắm chặt bàn tay và tung ra từng đợt khí mang màu sắc lạnh , tiến tới Xư Bi và chém liền liên tục . Từng thanh kiếm khí với muôn hình muôn dạng được tạo ra từ làn gió , từ sức mạnh của Phong Thần và người mẹ Thiên Nhiên .
Dứt khoát , Xư Bi đành phải sử dụng sức mạnh thực sự của mình . Sức mạnh đã được phong ấn từ lâu mà con bé đành phải liều mình thức tỉnh . Nhưng lần này , nó đã biết tự mình kiếm soát chúng .
Không do dự , Xư Bi liền nhắm chặt mắt lại và đưa hai tay chắp nhẹ lên trán , lầm bầm thầm nhẩm một câu thần chú nào đó … Rồi bất giác , nước từ đâu kéo đến ! Từng làn lũ lượt kéo đến và cuốn lấy người con bé , nhấc bổng nó lên và tạo thành một cảnh tượng khiến tất thảy mọi người đều thất kinh . Đó là một khối nước khổng lồ đọng lại giữa tầng không , lung linh nhưng ghê sợ . Bởi , bên trong , giữa tâm của dòng nước , đó chính là Xư Bi – con bé đang tự nhốt mình trong đó !
” Đòn Tự Kích ! ” – Ji Chun bất giác mở miệng bật ra thành lời . Rồi trừng mắt nhìn lên … nó thấy … Xư Bi đang bị hút chặt vào dòng nước , cùng ma lực của nó đang bị cuốn theo … rút dần mòn …
Trông con bé có vẻ đau đớn lắm , nhưng nó vẫn cứ gồng mình mím môi chịu đựng . Tại sao vậy ?! Chẳng nhẽ lại là vì Chun sao ?!! Sao nó lại có thể làm thế chứ !!
- Mau dừng lại đi !! Tớ bảo cậu dừng lại !! Đồ ngốc !! – Chun bất ngờ hét toáng lên và chạy vội lại khối nước . Bằng tất cả sức mạnh của mình , nó cố gắng dùng Băng Chưởng để hóa giải phép thuật của Xư Bi , mong có thể đưa con bé ra khỏi khối nước . Nhưng nào có dễ , vì đó là “nước” của Xư Bi , và vì phép thuật của con bé đâu có tầm thường .
……………….
Bất lực , nhìn Xư Bi ngất lịm đi trong làn nước , gần như chết đuối . Nó còn không biết bơi , vậy mà lại dám tự mình giam thân trong khối nước thần . Thậm chí còn dùng đòn Tự Kích – thứ phép thuật chỉ dùng cho người muốn tự hủy ma lực của mình , lúc đó , đến khả năng chiến đấu cũng không còn nữa .
” Ngu ngốc quá ! Thứ gì đã khiến cô ta hành động như thế chứ ! ” – YuMi khẽ chẹp miệng khi nhìn thấy Xư Bi ngất lịm đi , và nó ngã xuống … khi nước tan … và khi sức mạnh đã đều bị hóa giải .
Ji Chun vội vàng chạy ra đỡ lấy , đỡ lấy thân thể nhỏ bé đã tái nhợt đi vì không còn sức mạnh của con bé . Nước mắt nó rơi … một giọt , khẽ chạm nhẹ lên làn môi con bé , khiến Xư Bi bất giác chợt giật mình tỉnh lại . Giương đôi mắt thơ ngây đẫm nước của mình lên nhìn Chun một cách lờ đờ , nó cố gắng thốt lên bằng tất cả sức lực còn lại có trong cơ thể cùng với một nụ cười .
- Chẳng phải tớ đã nói là không để cậu tấn công tùy tiện nữa mà ! Tớ làm được rồi , đúng không ?! – Xư Bi khẽ mỉm cười , một nụ cười mang đầy vẻ gắng gượng .
Nhìn vậy mà chỉ thấy lòng đau nhói
, bất giác ôm chặt lấy cơ thể con bé vào trong vòng tay ấm áp của mình , Ji Chun khẽ rít lên tức tối .
- Đồ ngốc ! Sao lại làm điều dại dột như vậy chứ ! Cậu biết là tớ đang làm hại cậu mà … sao lại không tấn công …
Khẽ đẩy nhẹ Chun ra , Xư Bi vẫn nhìn nó bằng nụ cười trìu mến , vốn đã không thay đổi , và sẽ chẳng bao giờ thay đổi .
- Bất cứ điều gì cũng có lí do của nó . Và trong
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




