watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3867 Lượt

là bản thân anh .

Cô có thể tìm tòi nghiên cứu nguyên nhân kia? Hay là giống hy vọng, bảo vệ thực trạng bây giờ của nó? Lần này cô trở về nước, không phải là vì hiểu rõ anh hơn sao”

Cô quyết định có kỹ xảo hỏi thăm, dịu dàng cười nói: ”Xem ra trong số bạn bè của anh, nhất định từng có người giống như thế, có chuyện gì sao?”

Hạo kiệt nhìn ánh mắt dịu dàng khích lệ của cô, chần chờ một chút, liệu có nên nói ra hay không.

”Nếu phải nói, chúng ta ngồi xuống trước.” Hạo Kiệt và cô tìm một, mới còn nói: ”Đây chính là một câu chuyện vừa dài vừa xưa !”

”Có một cậu nhóc, cậu là con trai độc nhất trong nhà, hoạt bát, hiếu động, nhất là lúc đi học rất thích hỏi tại sao? Ở trong mắt người bình thường, cậu chắc hẳn là tâm can bảo bối của cha mẹ, không phải vì cậu là con trai độc nhất sao?”

”Chỉ là, sự thật cũng không phải như thế, cha của cậu bé là quân nhân chuyên nghiệp, mẹ thì xuất thân từ một nhà quyền thế xã hội đen. Cha cậu không hiểu cái gì gọi ‘ yêu giáo dục ’, mẹ cậu cũng không muốn quản. Vì vậy, chuyện gì cha cậu cũng tự quyết.”

Ánh mắt của Hạo Kiệt xa vời trong không trung, tựa hồ hồi tưởng lại tình cảnh khi còn bé. Dật Yên không dám hỏi, cũng không dám động, cô hy vọng có thể để cho anh nói thoải mái, cô chỉ cầm chặt tay của anh.

”Nghề nghiệp như thế khiến cha cậu bé không thể thường xuyên về nhà, tuy có sắp xếp nhưng cũng không có biện pháp để về nhà mỗi ngày. Có lẽ cũng vì vậy mà ông sinh ra cảm giác xa lạ với cậu.”

”Mỗi lần cha trở về, cậu bé luôn run run rẩy rẩy. Cậu nhóc ngoan ngoạn bình thường, nhưng là mỗi một lần cha trở về lại làm mẹ luôn là oán trách cậu luôn hỏi này hỏi kia, chọc giận bà.

Lần thứ nhất, lần hai, về sau cha cậu nghe chán rồi, mắng không được, sẽ đánh thôi.”

”Có một lần, người cha kia đã làm cậu bị thương. Năm ấy, cậu mới học lớp 3, bị cha đánh, đầu đụng vào tường, cậu chỉ cảm thấy muốn bất tỉnh, sau đó bụng lại truyền tới cơn đau đớn do cha cậu đá vào.”

”Cậu không có biện pháp đứng lên, ngay cả sức lực giơ tay bảo vệ mình cũng không có. Thật vất vả lắm chờ cha đánh mệt xong, cậu khôi phục một chút hơi sức, vội vàng đứng lên, chạy cách xa cha.”

”Cậu bị hành động của cha dọa sợ, trước dù cha có đánh cậu nhưng cụng không mạnh tay giống như hôm nay. Cậu muốn bảo vệ mình, dựa vào chút hơi sức cuối cùng vọt đén phòng bếp lấy dao.

Thật ra thì cậu cũng không tính giết cha, cậu chỉ hy vọng cha không đánh cậu nữa.”

”Cha của cậu thấy cậu lấy dao, lớn tiếng la hét: ‘ Phản, phản, thằng con này lại dám giết tôi. ’ cha cậu chỉ vào cửa, muốn cậu cút đi ngay lập tức.”

”Hai tay cậu cầm dao, nhìn cha, mẹ, đối mặt với bọn họ, tập tễnh đi ra cửa chính.”

Dật Yên chịu đựng không khóc, cô có thể cảm nhận được tình cảnh lúc ấy của anh. Anh bị chính cha mẹ của mình tổn thương thật sâu, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần.

”Sau đó thì sao?” Dật Yên không nhịn được hỏi.

”Vừa ra cửa chính, cậu liền vứt bỏ dao, không biết đi bao lâu rồi, rốt cuộc thể lực cạn kiệt té ở bên đường, may mắn được cô Nhâm mang về nhà đi chữa thương.

”Cô giáo hỏi, cậu chỉ cúi đầu không nói, thật ra thì thầy nhìn thấy vết thương trên người cậu cũng phần nào hiểu ra mọi chuyện. Tình hình này, từ khi mẹ đưa cậu đến học với cô Nhâm là đã xảy ra rồi, một hai tháng, chuyện này tái diễn một lần.”

”A!” Dật Yên không nhịn được thở nhẹ một tiếng, cô không biết khi còn bé Hạo Kiệt lại bị đánh nhiều như thế.

”Cô giáo rất hiểu rõ tính cách cậu nhóc kia. Trừ hoạt bát, hiếu động, ở trường cậu lúc nào cũng vô cùng tôn kính thầy cô, đối với bạn bè cũng rất tốt, cô không tin cậu lại hư tới bị cha mẹ đánh như vậy.”

”Ai cũng không có chú ý tới đứa bé kia đi theo sau lưng cậu và cô giáo, trở về nhà núp ở ngoài cửa nghe lén.”

”Tống Hạo Kiệt không thể nào vô cớ lấy dao ra như thế!” Cô giáo hỏi.
đọc truyện tại zingtruyen.com

Cha mẹ của Tống Hạo Kiệt, Tống Tử Khánh và Vu Vĩnh Bình hai mặt nhìn nhau, rồi sau đó Vu Vĩnh Bình mới nói: ”Thật ra thì cũng không có gì, chỉ là nó không nghe lời cha dạy dỗ nên ông ấy mới đánh nó mấy cái. Nó thế nhưng còn cố tình muốn tránh, ba nó nhất thời nóng nảy mới xuống tay có thể nặng chút. Thật ra thì nếu nó ngoan ngoãn đứng bị đánh đánh mấy cái, chờ ba nó hết giận thì cũng không xảy ra chuyện gì!”

Vu Vĩnh Bình trả lời cẩu thả, khiến cô giáo không dám gật bừa, nhưng cô cũng chỉ có thể nhẫn nại.”Được rồi! Đã xảy ra chuyện gì đến nỗi Tống tiên sinh tức giận như thế?”

Vu Vĩnh Bình xấu hổ nói: ”Điều này cũng cũng nên trách tôi! Thứ Hai tuần sau có buổi giao du, tôi không muốn cho A Kiệt đi. Nhưng nó cứ đòi đi, thế là khi ba nó trở về tôi liền méc.”

”Sau đó?” Cô giáo thấy Vu Vĩnh Bình ấp úng như thế, tâm tình bất mãn đột nhiên dâng lên.

”Tôi nói cho nó biết là nó không thẻ đi. Tống Tử Khánh cường ngạnh trả lời.”Nó cư nhiên hỏi tôi tại sao. . . . . .”

Vu Vĩnh nghe, không phục: ”Đây là phản ứng bình thường của một đứa trẻ, hơn nữa nó đã mười một tuổi rồi, đã bắt đầu hiểu chuyện, nó đương nhiên muốn biết nguyên nhân cậu không cho nó đi.

”Đây chính là nguyên nhân khiến nó bị đánh?”

Thấy Tống Tử Khánh lặng yên không lên tiếng,

ông biết mình không có đoán sai. Vu Vĩnh không kịp nói gì, cô giáo đã tức giận nói: ” Việc đứa trẻ thích hỏi tại sao là chuyện rất bình thường, nó làm gì có lỗi? Lại nói, tôi nghĩ cháu bị đọa sợ nên mới làm ra hành vi như thế!”

”Tôi đang quản dạy con tôi!” Tống Tử Khánh không thừa nhận lỗi, vẫn cường ngạnh trả lời.

”Quản giáo đứa bé mà lại đánh lại đá? Hơn nữa đầu cậu bé sưng to như cái bánh bao thì sao đây?” Cô giáo kinh ngạc nhìn Tống Tử Khánh.”Ông giống như bọn lưu manh bên ngoài mà đánh con như vậy sao!”

”Tôi . . . . .” Tống Tử Khánh á khẩu không trả lời được, ngẩn người tại đó.

”Không trách được A Kiệt muốn cầm dao tự vệ! Tống phu nhân, bà cư nhiên trơ mắt nhìn con trai của mình . . . . .” Cô giáo hoảng sợ nhìn đôi vợ chồng trước mắt .”Tôi làm giáo viên của Hạo Kiệt cũng hai năm rồi, mỗi một, hai tháng tôi đều dấu vết bị đánh trên người cậu bé. Tôi hỏi cháu, cháu luôn không chịu nói, chỉ tự trách mình không nghe lời, chọc cha mẹ mất hứng. Các người sao có thể nhẫn tâm vậy chứ!”

Tống Tử Khánh nghe lời cô giáo vừa nói, thẹn quá thành giận nói: ”Tôi đang quản dạy đứa nhỏ, mắc mớ gì tới cô? Cái thằng con bất hiếu này tôi đã sớm không muốn rồi. Nó biến thành như vậy, cái người làm giáo viên như cô mới cần tỉnh lại, tỉnh lại đi, cô thế nào thì sẽ dạy học sinh thế đấy!”

”Tống tiên sinh! Ông. . . . . .” Cô giáo giận đến nói không ra lời.

”Còn anh nữa!” Tống Tử Khánh chỉ vào Vu Vĩnh nói rõ: ” Có loại người cậu xã hội đen như anh nên nó mới có những hành động lưu manh như thế!”

”Cậu nói cái gì vậy? !”

Vu Vĩnh tức giận muốn đánh Tống Tử Khánh, nhưng tay chưa kịp giơ lên thì đã nghe một tiếng ”Phanh” ở ngoài cửa. Hắn chạy ra ngoài, lại thấy đến Tống Hạo Kiệt té ở ngoài cửa, trong miệng còn có máu chảy ra.

”Nhanh lên đưa nó đi bệnh viện!” Cô giáo nóng nảy nói.

Vu Vĩnh ôm lấy Hạo Kiệt, lập tức đưa cậu tới bệnh viện.

*************************

”Không nghĩ tới trận đòn này lại hại cậu nằm viện hai tuần lễ. Sau đó bởi vì sức khỏe suy yếu, cậu phải nghĩ học một năm ở nhà dưỡng bệnh !” Hạo Kiệt lắc đầu mà thở dài . Chuyện này bây giờ anh kể ra cũng như là chuyện của người khác vậy, hoàn toàn không liên quan đến anh.

”Từ lúc đó trở đi, cậu bé vẫn luôn ở nhà của cậu đúng không?” Dật Yên nén lệ hỏi.

”Cậu ở cùng cậu hai năm, sau lại nương nhờ nhà chú.” Hạo Kiệt đưa mắt nhìn phương xa nói.

”Vậy cha mẹ anh. . . . . . Thật xin lỗi!” Dật Yên vội vàng nói xin lỗi.

”Không sao! Đứa bé kia chính là anh.” Hạo Kiệt thu hồi tầm mắt nhìn Dật Yên bên cạnh.

Cô không nhịn được rơi nước mắt, bật khóc ở trong ngực anh, ôm chặt lấy anh. Cô vì tuổi thơ của anh mà khóc, vì cha mẹ đối xử như thế với anh mà đau lòng.

”Nha đầu ngốc, đều đã qua rồi, còn khóc làm gì?” Hạo Kiệt vỗ nhẹ lưng của cô an ủi.

”Bọn họ tại sao có thể đối đãi với anh như vậy! Tại sao có thể?” Dật Yên buồn bực nói.

Theo tiếng khóc của cô, cảm giác chết lặng trong lòng anh giờ biến mất, thay thế vào đó chính là đau lòng. Bởi vì cô khóc thút thít mà cả người run rẩy làm anh có chút đau xót nhưng vết thương trong anh dường như có cảm giác được cô vuốt ve, an ủi.

Dật Yên cảm giác mình bình tĩnh hơn, thút tha thút thít mà nói: ”Chẳng lẽ từ lần đó về sau, bọn họ cũng không tới thăm anh nữa?”

”Không có!”

”Bọn họ. . . . . .”

”Có lẽ là đau lòng đi!” Hạo Kiệt trải qua mới vừa một đoạn chuyện cũ, muốn nhìn nó theo một góc độ khác.

”Đau lòng?” Dật Yên ngẩng đầu lên nhìn anh, nghiêng đầu

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT