watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6108 Lượt

được. Hê hê .
Nhưng thời gian không ủng hộ tôi vì bây giờ đã là 6 giờ 15 rồi. Hic, cô đi đâu mà lâu dữ, báo hại giờ vừa vô nhà đã phải phóng nữa. Nhưng giờ sao nói đây.. nói gì đây? Không nói lỡ tới trễ sẽ bị cô Yến bắt ở lại làm bài nữa thì sao?
Thế là đưa tay ra đằng sau lưng lấy món quà mẹ đã gói sẵn cùng… bó hoa mà tôi đã đặt khi nãy. 2 tay 2 thứ, tôi đứng lên chìa ra rồi ngọng ngịu:
– Dạ.. cô, nhân ngày Nhà giáo, em có món… quà muốn tặng cô.. ạ!
– Tới chơi là cô vui rồi, mang qua thêm chi vậy? – Cô tươi cười rồi cũng đứng dậy nhận quà. Không biết tôi có hoang tưởng hay không nhưng lúc đó thấy mặt ửng hồ. Uầy, không muốn đi học bồi dưỡng đâu, muốn ở lại mà… chơi với cô thôi.
Nghi lễ tặng quà đã xong, tôi thở phào nhẹ nhõm rồi chào cô về. Tất nhiên là cô hỏi sao không ở đây chơi thêm và bước ra tiễn.. và tôi buộc miệng..
– Dạ, em đi học Lý cô!
Ôi đệch, chết chắc rồi!!!!!!!!!!
Tại sao không phịa đại môn gì đấy, Hóa chẳng hạn? Ôi trời ơi, sao mà cái mỏ nó thiệt thà quá vầy nè.
– Ừ, vậy là học cô Yến sao? – Không biết tôi có bị hoang tưởng hay không nhưng cô có vẻ như hơi đứng chựng lại làm lòng tôi nhói quá chừng.
– Dạ… – Tôi gục mặt luôn.
– Ừ, vậy em đi đi, coi chừng trễ. – Cô giáo nói như không.
– Dạ – Tôi thở hắt ra rồi quàng cặp vào vai trái. Và hôm nay đúng là đại hạn của tôi, không biết lơ ngơ thế nào mà món quà được “giấu” trong cặp rảnh quá chui ra, nằm lăn lông lốc trên sân. Một cái hộp màu vàng. Lạy chúa, sao tôi không chịu kéo cái khóa cặp lại hả trời !!
Tôi đứng như tượng luôn, cằm tay cầm xe đạp mà đứng dòm cái hộp quà trân trân. Quân khốn nạn, mày hại tao rồi. Điều cấm kị nhất là trước mặt cô này mà nhắc đến cô kia, càng kị hơn nữa là quà cô này mà lại phơi cho cô kia thấy chơi vậy đó.
– Nè, cất cẩn thận đó! – Cô Phương cầm cái hộp lên đưa tôi rồi lại nở nụ cười.
Còn cái thằng Sao đỏ 10A1 lúc đó thì chả biết trời trăng gì nữa cả.
– Dà.. dạ! – Rồi chạy xe mà phi thẳng ra cái chốn mún độn thổ này.
Chạy qua cỡ 5 6 căn nhà gì đấy, tôi bất giác quay lại thì thấy cô giáo vẫn còn đứng mà.. nhìn theo tôi. Ôi trời, co giò đạp lẹ, cố biến ra khỏi tầm mắt cô ngay lập tức thôi.
Thật ra nếu là thầy cô bình thường thì tôi nghĩ chuyện nói đi học thêm môn khác thì chẳng có gì để bàn, thấy yếu thì đi học thôi. Nhưng đằng này do quá thích cô Phương, nhưng đồng thời hơi bị tơ tưởng cô Yến nên tôi sinh ra cái cảm giác như mình là người “phản bội” rồi hậu quả kéo theo là cái hộp quà chết tiệt này.
Đến nhà cô Yến, tôi tặng quà cho có lệ chứ chẳng còn tâm trí đâu mà cười nữa chứ đừng nói làm bài. Và kết thúc ngày hôm ấy, tôi bị cô giao cho 20 bài về nhà làm vì cái tôi làm gì mà 2 tiếng đồng hồ làm được đúng 5 bài.

CHAP 11
Ba tháng sau.
(Ba tháng ở ngoài đời thì lâu, chứ trong truyện lẹ lắm, chỉ cần một dòng chữ “Ba tháng sau – Three months later” là xong – Trích Hồng…. Nguyên).
Tất cả đều bình thường, bình thường đến mức khó tin. Tôi vẫn đi học, vẫn ẩu tả, vẫn về nhà, vẫn chơi game AOE rồi cãi nhau ỏm tỏi với thằng em, vẫn đi học thêm học bớt. Vẫn tương tư cô Phương quá chừng, triệu chứng ngày càng mê tít thò lò hơn nhưng mà ngại đến nhà cô nhầm mục đích tán gẫu. Và vẫn bồi dưỡng cô Yến đều đều dù vẫn còn tơ tưởng đến Toán của cô Phương.
Rồi đến Tết, tôi vẫn trãi qua cái Tết nhàm chán khi 2 thằng quý tử chẳng xài được đồng lì xì nào. Thật ra là hốt nhiều là đằng khác, cam đoan tôi là thằng được lì xì nhiều nhất trong lớp luôn nhưng.. bị mẹ lấy sạch. Tiền lì xì? Chỉ là 200k đi đánh bài chơi vui với bạn bè thôi .
Nói vài nét về cái cuộc sống hơi không giống con trai về khoản chạy nhảy của tôi. Tính ra thì từ năm lớp 10 nó mới vậy, chứ mà lóp 9 là tôi làm đủ trò.
Tôi tự công nhận mình không giỏi game thật, hồi nhỏ ôm trò Haft Life mà chơi hoài không lên tay được. Đến năm lớp 7 thì chuyển hẳn ra gần chợ, phải nói ở chỗ đó tiệm net toàn lũ chửi thề chửi tục đầu gấu, nói chung tôi ra 2 buổi rồi dong luôn. Game bóng đá thì khi xưa cũng đá ra trò nhưng được vài ngày là xong vì muốn “hiện thực hóa” chúng, chứ mà ngồi một chỗ mà tưởng tượng mình là một thằng đang đá thì chán phèo . Rồi đến game đua xe được cho là cái môn thể thao ảo trùm nhất của tôi. Nhưng khổ nỗi tôi thích đua xe kiểu môtô, xui cái hôm đó đang chơi thì bị ba hốt đầu chửi một chập do sợ ghiện quá sẽ ra ngoài đời làm thiệt. Ôi trời ơi, giải trí lành mạnh mà ba. Nói chung là không cho và cấm tuyệt .
Rồi cái thời game AOE du nhập mạnh vào Việt Nam thì khỏi phải nói, tôi mê như điếu đổ. Bình thường thì luyện trong nhà, đến phỡn thì ra ngoài chơi với lũ ở ngoài net (mặc kệ chúng nó chửi bới quái gì). Rồi khi thằng em lên lớp 3, do thấy tôi chơi hoài nên nó cũng xem, mà xem đã thì cũng.. nhào vô chơi luôn.
Đó là về phương diện ngồi một chỗ mà tiến, còn mà chạy nhảy thì từ lớp 4, như bao thằng con trai, tôi cũng ôm bóng ra chơi với lũ bạn. Chỗ tôi có 3 thằng và 3 con bằng tuổi nhau. Vui cái là 3 nhỏ đó rất là “men-lì” nên luôn tham gia chung với tụi tôi. Tôi với thằng Hải đều phải làm tiền đạo, chứ mà đá ở vị trí khác là chân cẳng ngáo ngáo ngay. Vậy là thằng Hòa phải làm tiền vệ. Tất nhiên vì chẳng thằng nào chịu làm thủ môn cả. Hôm nào chơi oẳn tù tì thì tôi vào đội nào thì chắc chắc đồng đội sẽ là 2 đứa con gái. Vì tôi đá hơn hẳn thằng Hải. Đó! Những năm vui vẻ bên đám bạn.
Nhưng vào năm lớp 6, tôi nhớ lúc đó đá đấm thế nào mà thằng Hòa soạt chân một phát làm tôi ngã chỏng quèo luôn. Mới đầu thấy không đau mấy nên thử đứng lên. Rồi Crốp một phát, tiền đạo đã bị gãy chân . Thế là bó bột một tuần và mẹ bảo nếu còn thấy tôi đá banh nữa là coi như đập cho nhừ tử. Ba thì hầm hầm cái mặt, tôi chẳng dám dòm đến lần thứ 2.
Nhưng sự nghiệp thể thao không bao giờ dừng ở đó. Lên lớp 9, thầy thể dục đã chấm tôi vào cái vị trí chủ công trong đội bóng chuyền của trường. Nhưng buồn thay, tháng trước ba tôi vừ đăng kí cho tôi học Anh văn ở trung tâm. Thế là muốn đi lắm nhưng trùng buổi học nên xin thầy nghỉ. Đến lúc tôi kể với mẹ thì mẹ bảo học Anh văn đi, rồi dọa lỡ đi có gì như cái kì bị gãy chân thì mẹ bỏ luôn, không chăm nữa. Vậy nên tôi từ chối thầy mà trong lòng tiếc hùi hụi.
Thầy cũng tiếc lắm, có gặp xin mẹ cho tôi chơi (trong mấy cuộc họp Nghị quyết Đảng), nhưng mẹ tôi đều từ chối tất. Tôi đâm chán nản, chẳng muốn làm gì nữa cả. Nên liền 3 năm học cấp 3, tôi thề là đã không bao giờ đụng vô bất kì môn thể thao nào nữa để yên thân với gia đình. À mà có đụng vô mỗi cờ vua – thể thao trí tuệ. Hề.
Nói chung tôi không lấy làm tức vì những năm tháng ngồi trong nhà vào 3 năm cấp 3, vì đơn giản.. tôi có mục tiêu hoàn toàn khác.
Hôm nay là mùng 7, đã trãi qua hơn chục ngày nghỉ Tết, chiều lại phải lên trường. Buồn buồn rủ thằng Kha chơi game nhưng đang la ó chì chiếc vì cái độ dốt game của nó (Giờ nó là cao thủ game rồi) thì nghe điện thoại reng.
– Kha, nghe máy đi con trai – Tôi hất hàm.
– Thôi, anh hai nghe đi, em bận chơi.
– Bờ mờ, chơi ngu mà bày đặt .
– Thì vậy mới luyện Nó nói mà mắt thì dán vào màn hình laptop.
Cứng họng, tôi uể oãi ngáp dài và cầm điện thoại lên..
– A.. lô!
– Nguyên hả? Tí nữa đi học qua rước tao mậy – Tiếng thằng Cẩn sang sảng.
– Ớ, sao không tự đi, bố bận rồi.
– Đi ngắm gái à? Thôi mà, bạn bè lâu năm, đi rước tao đi. Mới đi về quê, có quà cho mày này.
– Mà sao phải rước mày? – Tôi nghe sướng trong lòng rồi đó, nhưng vẫn bật lại.
– Thì tối qua tao bị trượt cầu thang, té cái ành, bị sưng một cục ở mắt cá chân này.
– Ớ, sao cái cảnh này nó giống tao hồi lớp 9 vậy? Hê hê, thôi chú cứ xác định là 3 tháng sau cái cục đó sẽ xẹp nhé – Tôi cười hắc hắc trong điện thoại.
– Anh mày không giỡn nhá. Giờ rước không? – Nó sùng máu.
– Ô kê, mà đưa tao gấp đôi quà mày định đưa nhé – Nói xong tôi cúp cái cộp coi như đã nghe thấy nó ừ rồi. Hề hề, vậy là có lộc ăn.
Và 11 giờ 30, mang chéo cái cặp vào vai, tôi phóng 4 cây số đón thằng Cẩn rồi quay lại trường trong cái nắng oi bức của mùa xuân, mệ, cứ như mùa hè ấy. Chưa hết, còn phải “hộ tống” thằng già đó vào lớp nữa chứ. Khổ hết biết.
Hôm nay cũng là ngày đầu tiên bước vào học kì 2 luôn các bác ạ. Trường tôi luôn làm cho khác người khi hôm nay là thứ 6 mà đi “triệu tập” học sinh lại như những buổi tựu trường. Vậy nên trong khi những đứa trường khác đang nằm phè ở nhà, tiêu biểu là thằng em tôi, thì tôi lại phải vác xác đi để cô chủ nhiệm điểm danh cùng chép thời khóa biểu, thêm một tá chuyện mà cái trường cho là cần thiết nữa .
Nhưng đó chỉ là cảm giác bực dọc lúc đầu, còn sau thì…. Đại cát đại lợi!!! Đúng là cái năm 2009 nó hên hết biết mà.
Mặc dù đầu tiên, tôi bị nhỏ Duyên nắm đầu đi giặt đồ bôi bảng.
Đang hầm hầm chạy xuống khu gần phòng giáo viên vặn nước thì vô tình ngẩn đầu lên, lại thấy cô Phương đang đi vào mà không nhìn thấy tôi. Gì vậy nhỉ? Cô Phương lúc trước đã nói là đâu có chủ nhiệm lớp nào? Hay cô có công chuyện? Hay…. cô đi nhận lớp? Mà lớp mấy nhỉ, đang giữa năm mà?.
Nghĩ nghĩ một hồi tôi quên luôn mình đang làm gì,

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT