watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:28 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7278 Lượt

với tên khốn này thì chết chắc luôn.

Tuấn Kiệt không biết gì nhưng má cứ đỏ lên vì nàng đè hắn vào tường đứng sát rất là gần. Thật ra Diệu Hằng chỉ lo ngóng xem ai đi lên thui không cố ý xâm phạm hotboy đâu.

Và Thanh Hải mở cửa nhôm ra nhìn quanh không có ai thì chán nản bỏ xuống. Hai đứa này đưa đầu ra. Hằng hơi run nói…

– Cậu ấy tìm tui thì phải!? – Nàng đoán nhưng cảm thấy rất chắc chắn.

– Bộ lên đây là tìm cô sao rõ nhảm nhí!

Hắn ngồi lại để ăn tiếp. Diệu Hằng chun mũi nói…

– Chứ chả lẽ Hải lên ây tìm ông?

– Từ đầu truyện đây là địa phận của anh nha bé… đang ăn ngon thật là mất hứng ak ! – Hắn hậm hực uỗng cơm rõ to vào miệng khi nói.

Tuấn Kiệt tận hưởng tiếp hộp cơn đặc sắc của mình. Diệu Hằng ũ rũ cũng ngồi xuống ăn tiếp. Giờ nàng đối với gã đại ca của trường chẳng còn sợ như lúc đầu mới ghê. Dù sao lúc Tuấn Kiệt lo ăn thì hiền như bé ngoan vậy. Nàng lại nói việc đang nói dở…

– Tui sẽ bày tỏ! Không thể làm bạn nữa tui cũng sẽ nói ra!

– Cô làm gì thì làm đừng có suy sụp, khóc lóc quên nấu cơm mang theo là được rồi! – Chuyện có cơm ăn, no cái bụng quan trọng hơn trò vớ vẩn biết trước thảm bại của nàng nha.

– Hay… ông đi với tui nhé! – Diệu Hằng dốc cam đảm nói ra.

Hắn lại sặc tiếp lần hai. Nàng co ro nhìn mặt Tuấn Kiệt co quắp thật đáng sợ mà gầm lên…

– Đi đâu với cô chứ? Đùa anh đây hả bé?

– Tui không có can đảm bày tỏ lỡ sẽ bỏ chạy thì sao? Nếu có ông đi chung có lẽ tui không chạy. – Còn có gì đáng sợ hơn gã đầu gấu này, đi với hắn đương nhiên nàng không sợ gì nữa.

– Cô rõ ràng không có sợ tui mà còn coi tui là công cụ nữa. Đi mà rủ bạn cô hay đi một mình đi!

Tuấn Kiệt ôm hộp cơm xoay ra chổ khác ngồi. Nàng rên rỉ chạy theo …

– Năn nỉ mà! Tui run lắm mà đi với người đáng sợ như ông tui sẽ bình tĩnh hơn! – Diệu Hằng nói thật lòng nhưng xem ra có chút giống đùa hắn vậy.

– Muốn ăn đánh không cái con nhỏ này!? – Tên đó giơ nấm tay dọa thật quá tức.

– Xin ông mà …. Tui không đủ can đảm, chỉ cần cùng đi đến ngoài thôi tui sẽ cố làm thật tốt.

Diệu Hằng nắm áo năn nỉ làm hắn bực mình vẫn nhai cơm. Nàng chẳng muốn cứ phải tự đè nén đau khổ mãi nữa nhưng nhát gan wá. Bày tỏ có lẽ sẽ đánh mất luôn tình bạn với Thanh Hải, không nói chuyện nữa trở nên xa lạ nên nàng rấtsợ.

Gã đại ca ăn không xong mà chán nản vì bị đối xử như xuống cấp thành bạn của con nhỏ này mất rồi. Nhưng sao hắn vẫn vì “cờ-lê cơm hộp” này chứ?

Tan trường Hải đi tập bóng với đội ở sân. Diệu Hằng đi rồi xoay lại nhìn tên khốn đứng khoanh tay trước ngực dựa tường. Chân mày hắn co quắp lại bực mình chửi vô mặt Diệu Hằng …

– Nhanh lên !!!

– Tui phải nói gì đây?

Nàng thật sự rất run. Tuấn Kiệt làm trò này đã không tự nguyện lắm rồi lại bị nàng làm tốn thời gian nên nói…

– Trời ơi! Mạnh dạng, can đảm như lúc cầm cờ-lê đánh tui vậy đó. Đừng giả hiền nữa cô hai? – Khi nàng đối chội với hắn mà hiền thế này hắn cũng đâu có ức hiếp, hâm dọa lại làm gì nữa.

– Người ta thật sợ mới rủ ông cùng đi chứ bộ!?

– Cô không nhanh tui đi bây giờ ak!

Diệu Hằng ngần ngừ rồi hít lấy một hơi can đảm quay đi. Tuấn Kiệt chán nản đứng chờ tiếp thì mấy thằng đàn em ra đưa cặp cho hắn…

– Về thôi anh Kiệt!

– Tụi mày về trước đi, tao có việc về sau!

– Có ai dám gây sự với anh sao? – Bọn đàn em đoán già đoán non hỏi hắn chỉ vuốt tóc trả lời.

– Ừh, gây lộn xộn đầu óc của tao nè. Về trước đi!

Mấy thằng đàn em cá biệt đi về cũng không lo vì nếu có ai gây lộn xộn chọc đại ca thì “thằng đó” tiêu rùi. Tuấn Kiệt đứng khoanh tay nhìn phòng nghỉ của clb bóng đá mà thở dài không hiểu mình đang làm cái trò gì thế này?

Đội bóng nói Thanh Hải vào phòng nghỉ rồi nên Diệu Hằng ngần ngừ vào thì nghe giọng tên đó…

– Anh xin lỗi… tại anh hơi mệt thôi! – Hải nói trả lời Thùy.

– Anh mệt vì cái chị Hằng đó chứ gì? – Giọng Thùy xem ra mang chút giận hờn, ghen tị.

– Em nói gì kì dzậy Thuỳ?

Là Thanh Hải và cô bạn gái của hắn. Thuỳ nói không vui…

– Hôm qua đội thua vì cả hiệp sau anh đá như gà mờ chỉ do chị ta bỏ về trước không nói. Trưa anh còn chạy tìm chị ấy bỏ em ăn một mình. Có phải anh thích chị Hằng không?

Diệu Hằng nép vào góc cửa mà má đỏ lên run run chờ đợi. Hải sẽ trả lời Thuỳ ra sao đây? Câu trả lời cũng sẽ là đáp án cho điều nàng sắp bày tỏ. Hải đứng gải đầunhìn bạn gái khóc mà nói…

– Không có đâu!

– Anh nói xạo … hic – Thùy rơi nươc mắt làm Thanh Hải hơi lúng túng.

– Nín đi, anh nói thiệt mà. Hằng chơi với anh từ hồi nhỏ xíu thân zậy thôi chứ không có tình cảm gì hơn mức tình bạn đâu. Bọn anh… là bạn thân thôi mà!

Nàng đứng đơ ra nghe tim lại đau đớn thêm lần nữa. Tuấn Kiệt cũng đã nói có đau buồn khóc lóc nữa là do nàng tự làm tự chịu nếu bày tỏ không thành.

Hải không thích mà nàng vẫn hy vọng còn cơ hội nào đó để bày tỏ ra 1 lần đẻ rồi là thế này đây. Tình cảm đơn phương ngu ngốc làm người ta đau đớn mà.

Thanh Hải ôm bạn gái dỗ mà cứ thừ ra không biết có phải lòng mình đang bị lung lây như Thuỳ nói hay không thì thấy bóng người chạy ào ra.

Tuấn Kiệt đã chuyển sang trạng thái ngồi vuốt tóc chờ nhìn nàng khóc chạy ra mà nhăn mặt thở dài biết trước thế nào cũng vậy mà.

Thanh Hải chạy ra nhìn quanh xem là ai mới chạy đi thì đơ ra thấy đại ca khét tiếng của trường đang đứng ôm lấy một nữ sinh ụp mặt vào lòng hắn, Cánh tay lớn che khuất gương mặt. Diệu Hằng lúc này chỉ biết khóc núp vào Tuấn Kiệt . Hắn biết nàng không muốn Hải biết nên lên giọng côn đồ…

– Mày nhìn gì thằng kia? Không thấy anh đây đang bận sao?

– Xin lỗi anh!

Thanh Hải ớn lạnh chả muốn gây sự với Tuấn Kiệt đâu. Ai mà không biết gây sự với Tuấn Kiệt đồng nghĩa với chết. Hải lại chạy qua bên kia tìm xem thì gã đầu gấu nhìn xuống nàng khóc nấc trong tay mình

Thanh Hải không thấy ai cả nên trở lại cũng không biết ban nãy có nhìn lầm khi thấy bóng người chạy ra. Và tên nọ thấy ở xa trên dãy hành lang Tuấn Kiệt nắm tay dẫn cô gái ban nãy đi…. mà bộ dạng phía sau nhìn thật giống Diệu Hằng .

Lên đến sân thượng, Tuấn Kiệt bỏ tay tự phủi áo mà nói…

– Tui nói trước rồi tại cô không chịu nghe thôi!

Diệu Hằng vẫn khóc ngội sụp xuống làm hắn cũng chột dạ nhìn. Tuấn Kiệt ngồi xuống nhìn mái tóc dài lử vai hơi rối cả lên rồi. Mắt và mũi nàng đỏ hỉnh, mặt lem nhem vì nước mắt và tay chùi quẹt loạn cả lên. Nước mắt cứ như rơi mải thật như cái valse thoát nước bị hư.

Tuấn Kiệt nhìn như gã ngốc rồi giơ tay ra ôm lấy nàng. Diệu Hằng lúc này mới bất ngờ cảm nhận cái ôm rất chặt bởi cánh tay con trai mạnh mẽ. Nàng không

có cơ hội nhìn mặt hắn lúc này đã đỏ cả rồi khi “giở trò’…

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT