watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7169 Lượt

Mày không nhớ được gì à?

- Không.

- Vậy mày không có chút cảm xúc gì với Hân Hân hả?

- Hình như có.

- Nhưng cô ta cũng giống như những cô gái trước kia thôi. Chỉ là một trò chơi qua đường, một cái bóng thoáng qua rồi lại biến mất, chẳng có gì đặc biệt.

- Mày vừa nói cái gì? Thiên Bảo, mày có đủ tỉnh táo không vậy?

- Tau vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra rằng cô ta là ai và cô ta đóng vai trò gì trong thế giới của tao. Tao vẫn đủ tỉnh táo để biết rằng cô ta thực chất cũng giống như những đứa con gái khác. Tầm thường!

- Mày…”

Cái giọng nói đó, là của Thiên Bảo, làm sao nó có thể nghe nhầm được. Còn người kia chắc là Thiên Minh. Nó ngồi bệt xuống sàn, nó không khóc, chính xác là không sao khóc được. Nó khóc vì cái gì cơ chứ? Nó có mất thứ gì đâu? Thực chất nó chẳng có gì để mất nữa rồi…..

- Cô nghe rõ chứ? Thiên Bảo cũng chỉ xem cô là một đứa con gái qua đường mà thôi! Đừng ngồi đó mà mơ mộng hão huyền. Thiên Bảo là của tôi và cô sẽ chẳng bao giờ có được trái tim của cậu ấy. Hiểu chứ? Cô bé ngốc? – Uyên Vân tặng nó một nụ cười khinh bỉ trước khi rời khỏi đó.

Nó ư? Cô bé ngốc ư? Ừ thì lúc trước, Thiên Bảo vẫn hay gọi nó như vậy? Nhưng còn bây giờ? Cậu xem nó chẳng hơn gì những đứa con gái trong những quán bar mà cậu đã đến. Cậu chẳng nói thế là gì? Nhưng tất cả…. tất cả có phải là do ông trời muốn trừng phạt nó, phạt nó lúc trước đã không nghe Thiên Bảo giải thích rõ đã bỏ rơi cậu, phạt nó để đến khi đi rồi, xa cậu rồi nó mới biết đối với nó cậu quan trọng biết nhường nào…..

Nó lững thửng bước về lớp, trông như một người vô hồn đang lê những bước chân mệt nhọc trên sa mạc.

Bỗng nó va phải một nam sinh, cả hai ngã nhào, cậu ta hét lên:

- Cô không có mắt à? Đồ ngốc!

Nó không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng dậy rồi đi tiếp. Nó biết là nó ngốc nghếch nhưng có cần nói những lời tuyệt tình như vậy không?

- Này, tôi đang gọi cô đấy! – Cậu ta lặp lại.

- Uk. – Câu nói đọng lại ở cổ nó, nó lại đi và không hề biết rằng người con trai va phải nó lúc nãy lại chính là người nó đang nghĩ đến lúc này. Hoàng Thiên Bảo.

============================

Chap 38

Key đang lái xe trên đường chợt thấy một cái dáng nhỏ quen thuộc đang hí hoáy cạnh chiếc xe đạp nhỏ. Một cảm xúc dâng lên trong lòng, là lòng thương hại, là sự chạnh lòng và cả nỗi quan tâm.

- Cần giúp gì không? – Key hỏi ngắn gọn, câu hỏi không hề có chủ ngử.

- Anh Key! – Hoài An reo lên – Xe em hôm nay sao ý, hình như nó bị trật xích rồi anh ạ.

- Để xem nào! – Key cúi hẳn người xuống, vì không phải là một thợ sửa xe chuyên nghiệp nên cậu càng làm càng rối.

Hoài An đưa tay quệt những giọt mồ hôi trên má, vô tình làm những vết luyn và dầu mỡ đăng kí hộ khẩu nơi khóe miệng.

Key ngước lên, nhìn chằm chằm vào Hoài An làm cô bé ngơ ngác không hiểu mô tê gì.

- Đứng yên. – Key ra lệnh rồi kéo Hoài An về phía mình khiến cô bé sượng sùng.

- Anh Key… anh… –Hoài An chưa kịp nói hết câu thì Key đã đặt tay mình lên má cô bé.

Key dùng những ngón tay nhẹ nhàng lau đi những vệt đen bóng nhoáng. Đôi má Hoài An đỏ ửng, là vì nắng hay là vì Key… Tay chạm nhẹ làn da mịn màng của cô bé, Key cảm thấy thời gian và không gian như lắng đọng lại quanh hai người. Đôi môi đỏ mọng làm cậu nhớ… Và chợt một tia nhìn khiến hai đôi mắt giao nhau, nhanh, nhẹ như một luồng điện giật chạy qua người, Key sượng sùng buông tay, quay mặt đi:

- Umk… anh chỉ muốn… umk… – Key lắp bắp.

- Em biết, và giờ việc cần làm là giải quyết chiếc xe này và anh sẽ đưa em về. – Hoài An vạch sẵn kế hoạch mà không cần biết Key có đồng ý hay không.

Hai bóng người dắt chiếc xe đạp ghé vào khu vực gửi xe của trường vì chỗ đó cũng khá gần trường BFM.

Hoài An leo lên xe Key tự nhiên mà không cần đợi sự dồng ý của chú nhân chiếc xe đó. Trên xe, tuyệt nhiên không có một câu nói nào được thốt ra ngay cả từ một người hay nói luyên thuyên như Hoài An. Đột nhiên, cô bé lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng đang bao trùm.

- Em là em gái của chị Hoài Anh.

- Anh biết. – Key thở dài khi nghe nhắc đến cái tên đó.

- Sao anh biết, em đã nói gì đâu? – Hoài An mở to mắt.

- Anh đoán vậy vì… em rất giống Hoài Anh, hai người giống y như hai giọt nước vậy, chỉ khác rằng Hoài Anh trầm lặng và ít giao tiếp – Key quả thực rất đau khổ nhưng chẳng bao giờ cậu thể hiện nổi đau khổ đó ra ngoài, với ai kể cả Hoài An, cô bé đang ngồi bên cạnh mình.

- Và em thích anh. – Hoài An mạnh bạo.

- Hoài An, nhưng anh… – Cậu biết nói gì và làm gì lúc này đây.

- Em biết, anh quan tâm đến em, bối rối khi gặp em chỉ bởi vì em rất giống chị Hoài Anh nhưng anh không biết chính sự quan tâm đó đã làm em càng thích anh hơn. – Hoài An cúi đầu.

-………

-Anh đừng nói gì cả, để em nói. Từ giờ, em chính thức theo đuổi anh, anh nhớ nhé! Em muốn anh thích em vì em là Hoài An chứ không phải là một cái bóng của Hoài Anh. Và anh cứ chờ xem, nhất định, anh sẽ phải thích em. – Hoài An cười rồi bước xuống xe và đi vào nhà.

Chờ khi cô bé đi khuất, Key áp đầu vào vôlăng, suy nghĩ về những gì cô bé nói và những gì đã và đang diễn ra. Cũng có nhiều lúc, cậu ngỡ như Hoài An là Hoài Anh và dành hết sự quan tâm, yêu mến mà cậu muốn dành cho Hoài Anh, người cậu yêu cho cô bé nhưng đó chỉ là trong một thoáng không tỉnh táo thôi bởi cậu biết rằng Hoài Anh sẽ không thể trở về bên cậu… Nhưng tại sao lúc nào cô bé kia cũng khiến cậu phải suy nghĩ, tại sao người cô bé ấy thích lại là cậu? Đôi mắt đó, to, và tròn giống như đôi mắt của Hoài Anh. Hoài An hay cười nhưng nụ cười lại rất hiếm gặp trên môi Hoài Anh. Cậu lắc đầu, tự nhắc mình rằng Hoài Anh và Hoài An là hai người khác nhau, cậu không muốn làm Hoài An đau khổ….
Chap 39

- Cả lớp này, sắp tới sẽ có một chuyến đi dã ngoại. Địa điểm sẽ là khu rằng nguyên sinh ở ngoại ô thành phố ! – Lớp trưởng 11A1 thông báo.

- Yeahhh! Sắp được nghỉ ngơi rồi! – Cả lớp nháo nhào.

- Mai qua nhà mình chuẩn bị nha! – Hân Hân nhìn nó.

- Uk! – Nó đáp một cách thích thú.

Tối hôm đó, tại nhà họ Lâm….

- Con đi vậy có nguy hiểm gì không? – Mẹ chồng nó hỏi.

- Hì, gì con cũng không sợ, chỉ sợ… ma thôi! – Nó cười trừ và trêu đùa để mọi người chấp nhận cho nó đi chuyến dã ngoại này bởi chính nó cũng thích mà.

- Chính cô đã là ma rồi! Sợ cái gì nữa? – Lâm Duy chen ngang.

Nó nguýt Lâm Duy một cái thật dài rồi mỉm cười với pama chồng, nói khẽ:

- Mọi người đừng lo, con lớn rồi mà!

Đêm hôm đó, nó ngân nga hát rồi một giọng nói vang lên làm nó giật mình:

- Nghe cô hát làm tôi… ghét luôn cả bài hát đó, mà hình như trước đây tôi từng thích thì phải.

- Vậy anh còn thích bài nào nữa không? Tôi hát cho nghe? – Nó lè lưỡi.

Lâm Duy nhếch mép, vẫn cái điệu cười nửa miệng làm nó tức điên.

Một ngày mới là một sự thay đổi mới, hôm nay, nó sẽ thực sự thoát khỏi cái tên chồng hắc ám kia để tung tăng bay lượn trong khu rừng sinh thái (ặc….ặc… cứ làm như ngày nào ở nhà nó cũng giáp mặt cậu không bằng). Vừa nghĩ đến đó, tâm trạng nó vui hẳn lên.

- Con không thể nói với vợ con một câu tốt lành hay sao? – Ông Lâm Huy, ba chồng nó quát Lâm Duy.

- Nói gì cơ ạ? – Cậu nhún vai, tỏ vẻ bất cần.

- Đại loại như là chúc đi chơi vui vẻ hay bình an gì gì đó. – Ông nhìn con trai.

- Vậy… chúc cô đi chơi vui vẻ và đừng có dọa bất cứ con mà nào nhé, con nhỏ rắc rối! – Cậu lặp lại ý chàng, chỉ khác là vế sau ko phải là lời chúc may mắn mà chúc đểu nó thì đúng hơn.

Nó rất muốn chạy đến giáng cho cái tên đang nhởn nhơ gác chân lên ghê cười cười kia một đạp nhưng sự có mặt của một số người lại không cho phép nó làm điều đó.

“Thôi vậy, quân tử trả thù mười năm chưa muộn” Nó tự nhủ và phóc nhanh lên….xe đạp. Hơ….hơ… nó biết đi xe đạp rồi cơ đấy

Lớp nó đã tập trung đông đủ ở sân trường từ bao giờ. Nó lon ton chạy đến chỗ Hân Hân.

Cùng lúc đó, một chiếc xe du lịch từ từ tiến về chỗ bọn nó. Cả bọn hú hét rồi leo lên xe theo bản năng của một người học sinh.

Nó ngó quanh quanh, không thấy Hân Hân đâu, nhỏ này lạ thật, mới đó đã nhảy tót đi đường nào rồi. Chiếc xe bất ngờ chuyển bánh trong khi nó vẫn còn đứng. Híc, tội nghiệp cho nó mà. Nó ngã ngửa giữa lối đi của chiếc xe. Được thể, bọn con gái lớp nó cười vang lên, còn nó sượng người. Khi không lại rơi vào chuyện này.

- Ngồi đây nè bạn! – Một đứa con gái đưa tay cho nó, đỡ nó dậy rồi cười thật tươi.

- Cảm ơn – Nó cười tươi đáp trả.

- Mình là Tiểu Tiên, Lam Bình biết mình chứ? – Cô bạn hỏi, nheo nheo mắt và cười tươi như một thiên thần.

- Biết chứ. Bạn cùng lớp khác bàn mà! – Nó nhanh nhẩu.

Trên đường đi, Tiểu Tiên thao thao bất tuyệt về mọi chuyện trên đời, ở lớp cô bạn là một người khá trầm, không ngờ lại có một tâm hồn thanh cao và trong sáng đến vậy.

Xe dừng lại ở trước một cái biển to đùng ghi tên “Rừng nguyên sinh”. Khu rừng bao la mênh mông, bị lạc trong này có mà chờ đến khiếp sau mới mong gặp lại người thân.

- Lam Bình, lại dựng trại cùng lớp nè – Hân Hân vẫy tay.

Nó cũng thuộc dạng khéo tay nhưng sao lại

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT