watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7189 Lượt

sau lưng. Như đã nói, nó không phải là hạng thường, nó khẽ lách người để tránh cái bẫy đó rồi lại nở một nụ cười thường trực.

Cuộc tranh tài một chín một mười diễn ra giữa hai con người với hai sắc thái biểu cảm khác nhau hoàn toàn trong căn phòng vệ sinh nhỏ bé. Nó thì luôn luôn cười, mặt tươi hơn hớn. Còn cô nhóc thì ngược lại.

Cuối cùng hai con người sau khi đã thấm mệt thì lại ngồi bệt xuống sàn. Chợt cô nhóc cúi gầm mặt, vai lại run lên. Nó mon men bò tới, vòng tay ôm lấy cô nhóc.

- Tôi không cần ai thương hại! – Cô nhóc hất tay nó ra.

- Mình không thương hại bạn. – Nó khẳng định rồi lại vòng tay ôm lấy cô nhóc đang mở to đôi mắt ngạc nhiên và cái chau mày đầy nghi ngờ.

- Tôi không tin. – Cô nhóc gạt phăng.

- Bạn có thể không tin mình nhưng bạn phải tin vào cảm nhận của bạn chứ? – Nó cười hiền.

Băng Di – Một cô nhóc đã cố tạo cho mình một cái vỏ óc lạnh lùng rồi chui vào đó trốn tránh. Xung quanh cô nhóc không hề có lấy một người bạn. Người ta bảo rằng “Không nên tin ai ngoài mình”. Với cô nhóc thì không chỉ có vậy, cô trung thành với chủ nghĩa: “Không được tin vào con tim mà chỉ nên tin vào trí óc của mình”. Bởi vậy, cô ghét tất cả những tình cảm mà con người có kể cả tình yêu lẫn tình bạn và tình người. Nhưng lại có tình cảm đặc biệt đối với… con nít.

- Tại sao lại tốt với tôi?

- Vì chúng ta là bạn.

- Bạn ư? Thật…

- Thật nực cười! Bạn định nói vậy đúng không? Nhưng không có gì là nực cười cả. – Nó nhớ lại cái câu nói khó hiểu lần gần đây nhất cô nhóc nói với nó.

“Cô bạn đang ôm mình là người học sinh thứ hai nói chuyện với mình hay đúng hơn là làm mình nói chuyện. Có nên tin vào cô gái ấy hay không? Chưa bao giờ tin vào cảm nhận của trái tim nhưng không có nghĩ là không bao giờ tin vào nó. Với lại, 17 năm từ chối “kiến nghị” của con tim có lẽ là quá thiệt thòi cho nó phải không nhỉ? Mình sẽ thử, ít nhất là một lần để một lần con tim được cất tiếng nói” – Cô nhóc nghĩ thầm rồi để mặc cho những giọt nước mắt rơi lã chã ướt đẫm vai áo nó.

- Nước mắt có ma lực ghê lắm! Nếu bạn kìm *** dòng chảy của nó ra ngoài, nó sẽ chảy ngược về tim. – Nó vỗ vai cô bạn.

- Hức….hức… – Cô nhóc khóc như trẻ con.

Đợi cho cô bạn hết khóc, nó nhẹ nhàng thủ thỉ vào tai cô nhóc:

- Chúng ta là bạn, nhé?

- Umk!

Rồi cả hai cũng cười. Lần đầu tiên, cô nhóc tin vào cái thứ tình cảm thiêng liêng mang tên TÌNH BẠN bởi nó… làm cô cười tươi hơn bao giờ hết!

================================

Tối hôm đó, nó lại tiếp tục công cuộc trốn tránh Lâm Duy bằng cách nằm lỳ trong phòng.

“Cộc cộc cộc” Chuỗi tiếng động vừa kết thúc là cái giọng Lâm Duy vang lên:

- Lam Bình, cô có ra đây không thì bảo?

Nó nửa muốn ra vì sợ nửa lại không muốn nên chân nó không biết bao nhiêu lần đặt xuống nền rồi lại thụt lên.

- Cô quên hôm nay cô được mời đi dự sinh nhật Thiên Kỳ rồi à? – Một lần nữa, cái giọng nói ấy vang lên.

Vừa nghe đến đó, nó đã phóng ngay ra mở cửa. Thực sự là nó đã quên béng mất chuyện này. Lâm Duy nhìn nó từ trên xuống dưới với tất cả sự ngạc nhiên của mình.

- Cô chưa chuẩn bị sao?

Chưa đợi cậu hỏi hết câu, nó đã lao ngay vào phòng, lật tung đống đồ trong tủ rồi lại còn làm rơi vỡ hết bao nhiêu thứ linh ta linh tinh “cản bước tiến” của nó.

Lâm Duy chau mày nhìn nó. Cậu cũng cảm thấy tiếc và đau lòng thay cho những vật dụng bị nó phá tan tành mà không một lần quay mặt nhìn lại hối lỗi, những bộ quần áo được xáo trộn bị ném xuống nền nhà một cách không thương tiếc. Bất đắc dĩ, cậu chạy lại phía nó và bế thốc nó lên mặc cho nó la hét rồi “hành hung” cậu.

- Nếu cô không yên, tôi sẽ thả cô xuống đó. – Lâm Duy đe dọa.

Nó cũng là một đứa biết nghĩ nên đành lặng yên mà “hưởng thụ” cái cảm giác như đang… bay này.

Lâm Duy bế nó ra xe rồi nổ máy phóng nhanh trên đường. Nó quay sang nhìn Lâm Duy rồi tự hỏi không lẽ cậu không nhớ gì về chuyện tối hôm qua hay sao?

- Nhìn đủ chưa vậy? – Lâm Duy vẫn đang lái xe.

Nó bối rối quay người

lại rồi hướng mắt nhìn ra cửa xe.

Chiếc xe *** phanh và dừng lại ven đường. Lâm Duy nghiêng người sang chỗ nó, nhìn thẳng vào mắt nó làm nó sững người và nhắm tịt mắt lại, hai tay nắm chặt vào nhau.

- Xuống xe thôi! – Cậu mỉm cười rồi kéo nó xuống xe.

Mọi người qua đường đều nhìn nó chằm chằm và đầy soi mói. Lúc này, nó mới nhìn lại mình. Trên người mang bộ quần áo ngủ màu hồng phấn, đi chân trần, đầu tóc rối bù. Híc! Nó mỉm cười chữa ngượng nhưng bất ngờ bị Lâm Duy lôi vào trong một shop hàng super big!

Đầu tiên là ghé shop trang phục. Thật kỳ lạ khi mà Lâm Duy là người chọn đồ. Cậu đi từ dãy trang phục này sang dãy khác, ngắm nghía đủ kiểu với khuôn mặt đăm chiêu. Nó tò tò theo sau nhìn cậu bằng ánh mắt… “cảm phục”

- Có vẻ anh hay đi chọn đồ cho con gái nhỉ? Anh rành quá mà! – Nó vô ý chọc vào ổ kiến lửa.

Lâm Duy không nói gì, chỉ nhìn nó bực tức rồi ném cho nó bộ váy ngắn hai dây màu đen tuyền lấp lánh. Nó la lên đầy kinh hãi:

- Không, có chết tôi cũng mang cái bộ đồ quái gỡ này đâu!

- Bước vào thay đồ đi! – Lâm Duy không thèm để ý đến lời van xin của nó.

- Không! – Nó suýt khóc.

Lâm Duy thì thầm với chị phục vụ rồi chị ý chạy lại lôi nó vào phòng thay đồ. Nó vẫn cố níu lấy cánh cửa, thảm thiết:

- Không, tôi không vào! Chị ơi buông em ra đi mà!

Chị ta cười nham hiểm rồi cũng dùng sức lôi nó vào bên trong. Vừa chờ cái bóng nó khuất, khóe miệng cậu nhếch lên còn nham hiểm hơn cả chị phục vụ ban nãy.

Lát sau, nó bước ra với một chiếc váy dài không quá gối màu trắng tuyết với một lớp lụa mềm mỏng che kín cổ và phủ cuống phần tay áo. Phần hông có một dãi ruy băng thắt nơ màu hồng đậm.

Thật ra đó là chiếc váy ban đầu Lâm Duy chọn cho nó nhưng sau khi nghe câu nói châm chọc có chủ ý của nó thì cậu đã vơ luôn cái bộ đồ bên cạnh đưa cho nó cho bỏ tức.

Lâm Duy mỉm cười hài lòng rồi lại kéo nó đi sang hàng khác.

Những đôi giày với đủ loại, đủ màu được bày biện đẹp mắt. Nó choáng ngợp nhìn xung quanh.

- Nhìn gì nữa! Mang vào. – Cậu đưa cho nó đôi guốc cao phải đến 10 phân màu trắng.

Nó há hốc rồi xua xua tay:

- Tôi không mang được giày cao gót đâu!

- Cô nhanh lên nào, lâu quá đấy! – Cậu nhìn đồng hồ rồi giục. Chắc là sắp trễ giờ rồi.

Nó cũng biết thân biết phận, cúi người xuống loay hoay với đôi guốc. Nó mỉm cười ngượng ngùng khi một chị phục vụ giúp nó mang đôi guốc “quái gở” vào chân.

Đang đứng dậm dậm vài bước đầu tiên để quen dần, cậu đã vội kéo tay nó đi. Nhưng lần này không giống những lần trước, chân nó đang mang guốc cứ vướng vướng và khó chịu, lại đau nữa chứ.

- ANH LÀM CÁI GÌ VẬY! ĐAU TÔI! Tôi sẽ nguyền rủa anh! – Nó hét lên rồi nhỏ dần và loạng quoạng khi cậu thả tay ra.

- Vậy thì cứ việc đứng đó mà nguyền rủa. Tôi đi! – Nói là làm, Lâm Duy quay bước ra cửa.

Nó hốt hoảng gỡ cái “của nợ” bám ở chân ra và xách trên tay chạy đuổi theo cậu.

Chap 51

Một lần nữa, chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự lớn náo nhiệt với tiếng nhạc và tiếng người cười nói rôm ra. Sinh nhật của tiểu thư có khác.

- Chẳng phải Thiên Minh và Thiên Kỳ là anh em sao? Nhưng biệt thự này chẳng giống ngôi biệt thự của Thiên Minh tẹo nào – Nó thắc mắc.

- Họ là anh em nhưng Thiên Minh không sống cùng với gia đình cậu ta. – Lâm Duy giải thích rồi quay sang nó, nhăn mặt – Mà sao cô biết? Cô đến biệt thự của tên đó rồi sao?

- Tất nhiên! Tôi còn qua đêm ở đó nữa mà. – Nó ngu ngơ khai báo.

- Cái gì? Cô điên à? Sao lại qua đêm ở nhà con trai? – Lâm Duy phát cáu và gần như hét lên làm nó sợ hãi nép mình lại.

- Thì.. thì là cái hôm anh để lại tôi với chiếc xe đạp đó, tôi bị lạc, anh ta cho tôi ngủ nhờ để rồi sáng hôm sau tôi mới có thể mò về nhà cho người ta tha hồ mắng nhiếc chứ? – Nó dùng cái giọng ám chỉ.

- À… ờ! Xuống xe thôi! – Cậu kéo nó xuống

Nhìn nó mà xem? Chân trần trong khi đôi giày thì xách trên tay. Lâm Duy cúi thấp xuống rồi lấy đôi giày trên tay nó đặt xuống đất. Cứ y như truyện cổ tích vậy, cậu mang từng chiếc giày vào chân nó.

- Này, làm cái gì vậy? – nó kéo kéo áo cậu.

- Tôi sợ tôi không mang giúp thì đến sáng mai cô vẫn còn ở đây với đôi giày. – Cậu mỉa mai.

- Hai người đến rồi à? – Thiên Kỳ đứng ở cổng từ nãy giờ để đợi Lâm Duy và vô tình chứng kiến cái cảnh rất chi là tình tứ đó.

- Hì, chào! – Nó vẫy vẫy tay.

- Umk! – Lâm Duy chạy lại chỗ Thiên Kỳ rồi hai người cùng đi. Vậy nhưng chưa xong, cậu còn quay lại nháy mắt với nó – Nè, lát nữa đợi tôi cùng về kẻo lạc đường bây giờ. Còn bây giờ thì đi vào đi nha!

Trời ơi, nó đứng sững vì cái nháy mắt đó. Có lẽ vì thế mà nó cũng để lỡ cái ánh mắt ghen tức Thiên Kỳ trao cho.

Hai người đó hòa vào đám đông. Nó đứng một mình, chập chững những bước đi đầu tiên cứ y như em bé lên ba mới tập đi vậy.

- Lam Bình. Cô không vào à? – Thiên Minh bước lại phía nó, nở nụ cười quen thuộc.

- À… umk, tôi chuẩn bị vào – Mặt nó hiện lên sự đau khổ.

Thiên Minh nheo mắt nhìn nó khó hiểu rồi toan bước đi.

- Này anh! – Nó gọi lại.

Cậu quay

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT