watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7178 Lượt

gần nhất lại gần và ăn nó. Nhưng bỗng dưng, mắt cậu sáng lên, đứng bật ra khỏi ghế. Đĩa cơm này… mùi vị này… cậu thấy quen, quen lắm.

- Nhất định sau này mình sẽ lấy bạn, lúc đó ngày nào cũng được ăn cơm bạn nấu.

- Thật ko? Cậu sẽ không chán cơm của mình chứ?

- Không bao giờ. Mình sẽ lấy bạn và bạn không được nấu cho ai khác ăn ngoài Hoàng Thiên Bảo.

Những đoạn hội thoại chắp vá tạo thành những mảng kí ức ko toàn diện. Thiên Bảo ôm đầu, cố nhớ ra người con gái ấy thì một giọng nói vang lên, một giọng nói cũng rất quen:

- Cậu có sao ko?

Thiên Bảo giật mình quay lại thì nhận ra người đó, người cậu đã nhẫn tâm nói lời chia tay.

- Hân Hân? Sao bạn đến nhà tôi? Chẳng phải….chúng ta đã nói rõ rồi sao? – Thiên Bảo nhăn mặt.

- Phải, đó là chuyện của chúng ta, chuyện của cả mình và cậu nhưng mình đến nhà cậu là chuyện của mình và…một người, mình đã hứa sẽ giúp cậu hồi phục thì mình phải giữ lời hứa. Còn… sau khi cậu khỏe lại, mình sẽ đi, ko bên cạnh cậu nữa – Hân Hân vừa nói vừa đặt cốc nước xuống bàn.

Thiên Bảo nhìn Hân Hân với đôi mắt tròn xoe. Cô bạn này thật kỳ lạ. Sao có thể thay đổi nhanh như vậy? Nhưng thôi, mặc kệ, cái trí nhớ đó khi muốn nó sẽ tự quay về.

===============================

Hôm nay là ngày 14/2/xxxx. Ngày 14/2, ngày valentine, ngày lễ dành cho những đôi tình nhân…

Các bạn đã, đang và sẽ có một ngày valentine vui vẻ chứ? Hãy mỉm cười dù ngày valentine có một mình hay hai mình vì dù sao, vào ngày này, mọi người quanh bạn đang cười thì không lý gì lại phải ủ mình ở nhà cả . Các bạn có ngày valentine cho riêng mình và nhân vật trong truyện này cũng sẽ có ngày valentine chỉ riêng họ mà thôi…

~*~*~*~*

- Hai đứa dẫn nhau đi chơi nhé? – Ông nội ôn tồn nói khi cả nhà đang xem ti vi ở phòng khách.

- SAO Ạ? – Cả hai đồng thanh rồi nhìn nhau và cùng nâng ly trà của mình lên, chuẩn bị uống thì…

- Hôm nay là lễ tình nhân mà. – Ông nói nhỏ nhẹ nhưng đáp lại là tình trạng ho sặc sụa của hai đứa cháu.

- Hai đứa này, uống có ngụm trà mà cũng để sặc nữa. – Mẹ Lâm Duy lắc đầu nhìn hai con người trẻ tuổi mặt đỏ bừng vì ho.

- Ông…. ông cũng biết ngày này à? – Lâm Duy cố bình tĩnh.

- Mày xem thường ông mày đấy à? – Ông nội mắng yêu.

- Có ai nghĩ ông lại có suy nghĩ của teen như vậy chứ ạ – Lâm Duy thì thầm chỉ để cho mình nghe.

- Cháu nói gì đó? – Ông nội nhìn Lâm Duy đầy dò xét khiến cậu hốt hoảng xua tay. Ông chuyển sang nghiêm mặt nói – Hai đứa đi nhanh, chưa qua 12h ko được bước chân vào nhà.

- Ông ơi, làm gì cho đến 12h hả ông? – Nó nhắn nhó.

- Cái đó là tùy hai đứa, liên quan gì đến ông? – Ông nội thản nhiên đáp rồi thản nhiên đưa tiễn hai đứa nó ra cổng.

Cánh cổng đóng sập lại trước mũi hai đứa mà chẳng biết nên làm gì cả.

Nó ngồi ăn vạ trước cổng, mặc cho Lâm Duy đi qua đi lại dò xét xem có cái lổ hổng nào để vào không.

- Này, anh định làm gì vậy? – Nó hỏi khi thấy cậu đã bám trụ vào thành tường.

- Nhìn ko thấy sao? Trèo vào nhà chứ làm gì nữa? – Lâm duy cáu và tiếp tục công việc giống khỉ.

Rồi thì bỗng một cây gậy phăng vào chân khi cậu đã trèo lên được trên đinh thành.

- Ah, ai vậy? – Cậu la toáng lên.

- Cho cháu chừa, ko đi mà trèo vào nhà làm gì? Nhớ là về sau 12h đấy. – Ông nội từ trong nhà nói vọng ra. Ông lão tài thật, biết trước cả những chuyện này nữa cơ đấy.

- Haha, đáng đời! – Nó cười toe toét mặc cho cái mặt tức tối, sát khí đùng đùng của ai đó chĩa vào nó.

- Lẹ lên. – Lâm Duy quay lưng gọi nó vẫn đang đứng cười như con hâm sau khi đã đi được một đoạn khá xa.

Nó trơ mắt ếch nhìn thì Lâm Duy nhăn mặt:

- Cô muốn ở đó làm thức ăn cho muỗi à?

Nó lắc đầu nguầy nguậy rồi theo chồng lên đường.

Đường phố về đêm lung linh những ánh đèn hoa rực rỡ. Những đôi tình nhân kéo nhau đi dạo trên vỉa hè và ngồi ung dung ngắm mặt hồ trên ghế đá. Tay trong tay, mắt nhìn mắt, trông họ thật là hạnh phúc. Có thể người cạnh họ không phải là một nửa thực sự nhưng vào cái giờ phút thiêng liêng đó, họ tin rằng họ sinh ra là để dành cho nhau…

Nó mỉm cười với những suy nghĩ vẩn vơ rồi hít hà cái không khí trong lành. Làm gì cho qua 12h đây? Nó thì có rất rất nhiều thứ để làm nhưng giờ đây ko chỉ mình nó thích là được.

“I’ll come running, to see you again

Winter, Spring, Summer or Fall,

All you’ve got to do is call,

And I’ll be there, yes I will,

- Alo! – Lâm Duy nhấc máy.

- – Là Thiên Kỳ.

- Ngày…. à ngày. – Cậu sực nhớ ra cô người yêu thực sự của mình đang cần cậu nhất trong cái ngày lễ mà ai cũng có cặp đôi của riêng mình này.

- – Thiên Kỳ giục.

- Chúc cậu một valentine ấm áp nhé! – Lâm Duy thở dài.

-

- Chỉ thế thôi! Và tới yêu cậu.

- – Thiên Kỳ tò mò.

- Tớ… – Lâm Duy nhìn nó ngần ngại – Tớ ko có gì cả. Chỉ alf bận thôi. Cậu ko giận tớ chứ?

- Ko, tất nhiên! Thôi, cậu cứ quay lại với việc đang bận cảu cậu đi nhé. – Nói rồi, Thiên Kỳ cúp máy, lòng cô trỗi dậy một mối nghi hoặc. Kể từ lúc quen nhau, lúc nào vào ngày này, Lâm Duy cũng dẫn cô đi chơi đủ nơi, vậy mà hôm nay… Vì cái gì chứ?

Lâm Duy lại thở dài. Đã có những lúc, cậu nghĩ rằng sẽ bỏ mặc nó đi chơi một mình và cậu sẽ quay về với Thiên Kỳ. Nhưng… một thứ gì đó đã ngăn cản cậu, một thứ gì đó ở sâu thẳm trong lòng và cậu ko thể bỏ mặc nó.

- Ăn kem đi! – Nó kéo cậu đi về phía hàng bán kem tự động.

Lâm Duy bị kéo nên phải đi theo. Nhìn nó loáy hoáy mãi mà kem vẫn ko ra, cậu lấy làm thương cảm, bày cho nó cách làm rồi cả hai cùng nhâm nhi kem socola màu nâu óng.

- Này Lam Bình, tôi tặng cây cho cô nha! – Lâm Duy nảy ra ý tưởng quái dị khi cả hai ngang qua dãy hàng cây.

- Huh? Chỉ nghe người ta nói tặng hoa chứ ko ai nói tặng cây hết à. – Nó ngu ngơ nhưng vẫn đi theo Lâm Duy.

Cậu ko nói gì, chỉ cười bí hiểm rồi kéo tay nó về phía một dãy hàng xa nhất, dãy hàng bán các loại cây sống….ở nước.

Nó thắc mắc lắm nhưng vẫn muốn chờ xem cậu định giở trò gì?

- Tặng cô! – Lâm Duy nhịn cười rồi vớt một cây ở dưới cái hồ nhân tạo tặng cho nó. Nó vẫn ngây thơ ko hiểu, nhìn cái cây bèo nhỏ bé đang nằm trong tay mình. Phải, Lâm Duy tặng nó một cây bèo nhỏ và ôn tồn giải thích nữa chứ.

- Tên cô là Lam Bình, Lam là xanh. Bình là bèo. Lam Bình có nghĩa là Bèo xanh đấy ngốc ạ! – Dường như ko nhìn được nữa, cậu bật cười giữa chốn đông người qua lại.

Nó vẫn đang thuộc dạng chết lâm sàng. Ko thể nói nổi điều gì nữa. Lát sau, khóe miệng cử động tạo thành nụ cười nhạt. Cây bèo trên tay nó nhỏ nước xuống giày. Sau nụ cười nhạt đó, mắt nó chuyển sang hình viên đạn à ko, phải là đại bác mới đúng:

- ANH MUỐN CHẾT HẢ? ĐỨNG LẠI ĐÓ CHO TÔI! – Nó chạy rượt theo Lâm Duy nãy giờ đã biết thân biết phận mà vọt trước. Tren tay nó, cây bèo nhỏ tội nghiệp bị cách ly khỏi nước vẫn đang mơn man theo từng hơi thở của gió….

Chap 56

- Bạn có cần phải làm vậy ko? Bạn đâu phải là osin của mình? – Thiên Bảo phát bực khi thấy Hân Hân đang loay hoay rửa chén trong bếp.

- Cần chứ! Mình nấu thì mình phải dọn. Đó là nguyên tắc rồi! – Hân Hân nói vọng ra.

Thiên Bảo đành lắc đầu chịu thua với cô gái cứng đầu này. Cậu đang chăm chú để cố nhớ lại cô gái ấy, cô gái mà chính cậu đã hứa sẽ lấy làm vợ sau này. Khuông mặt, mái tóc, đôi mắt, tất cả chỉ là những hình ảnh hết sức trừu tượng, là ảo ảnh, mà đã là ảo ảnh thì thật khó để nắm bắt…

- Này, cậu ngủ thật à? – Hân Hân hươ tay trước mặt Thiên Bảo.

Không nghe thấy tiếng trả lời, cô chỉ biết thở dài rồi ngồi xuống ghế nhìn cậu. Vẫn khuôn mặt ấy, vẫn con người ấy nhưng trái tim ấy thì đã không còn có khoảng trống nào để cô chen chân vào nữa rồi. Cậu đã hoàn toàn thay đổi, cậu đã không thuộc về cô nữa, cậu quá xa vời mà bàn tay nhỏ của cô không thể với tới. Thôi vậy, dù sao cô cũng nên từ bỏ nhưng từ một ngóc ngách nào đó, cô vẫn luôn áo ước rằng có một ngày, Thiên Bảo sẽ nhớ ra cô, nhớ lại tất cả những kỷ niệm mà cả hai thật có, khoảng thời gian ấy mới thật hạnh phúc làm sao…

- Bạn ko có vấn đề gì chứ? Sao lại ngồi cười một mình thế kia? – Tiếng Thiên Bảo làm Hân hân sực tỉnh. Cô bạn lại cười và định chào tạm biệt thì bị Thiên Bảo chặn họng bằng lời đề nghị mà đúng hơn là ép buộc:

- Ngồi xuống xem cùng tôi.

- Xem gì? – Hân Hân ngước nhìn cậu đầy tò mò.

- Xem mới biết chứ tôi có biết gì đâu. – Thiên Bảo nhún vai. Lúc chiều, thằng đàn em phát cho hai đại ca của FM mỗi người một cái đĩa và dặn xem vào đêm valentine cùng với người yêu. Lúc nãy nhớ ra nên muốn xem thử xem sao.

“Tách” Đĩa tra vào đầu.

Thiên Bảo lại chỗ và ngồi cạnh Hân Hân.

1s 2s 3s và màn hình hiện lên.

-Ahhhhhhhhhhhhh! – Hân Hân hét lên nghe điếng người và ôm chầm lấy cổ người con trai bên cạnh.

Ngay cả Thiên Bảo, dù muốn hét lắm nhưng cứng họng, không thể cất lên tiếng nói được. Nhìn cái đầu nhỏ bé đang núp vào người cậu, cậu mới hiểu vì sao cái này phải xem cùng với người yêu trong ngày valentine.

Những âm thanh rợn người vang vọng khắp phòng khách với màn hình ti vi cứ y như thật. Những cái xác rũ rượi treo lơ lửng trên ngọn cây cao

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT