watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7182 Lượt

nguy hiểm không? – Lâm Duy quát vào mặt nó. Cuộc chiến vì nó mà tạm dừng.

- Lam Bình, đi đi, mặc kệ bọn anh – Jun kéo nó đi nhưng nó đã dằng co để thoát khỏi bàn tay của anh. Tên cầm đầu bên kia đã lờ mờ đoán ra được nó có vị trí quan trọng như thế nào đối với những chàng trai kia.

- Lâm Duy, anh nghe tôi nói – Nó hạ giọng – Không còn thời gian để anh ở đây tiếp tục trò này đâu, đến bệnh viện với tôi, ông nội vào viện rồi. – Nó hăng say nói mà không hề biết phía sau lưng mình đang có nguy hiểm. Còn Lâm Duy, cậu đang choáng nặng vì lời nó thì đã vội nhìn liếc qua phía sau lưng cô gái trước mặt mình. Tên Thắng cầm cây mã tấu đang lăm le như con thú dữ.

- Cẩn thận! – Lâm Duy ôm chầm lấy nó đẩy sang bên rồi lăn mấy vòng trên đất. Cậu nằm trên người nó, tay

vẫn ôm chặt lấy nó. Môi không chạm môi nhưng…. trái tim chạm trái tim….

Chap 58

- Cẩn thận! – Lâm Duy ôm chầm lấy nó đẩy sang bên rồi lăn mấy vòng trên đất. Cậu nằm trên người nó, tay vẫn ôm chặt lấy nó. Môi không chạm môi nhưng…. trái tim chạm trái tim….

Có biết chăng nếu cho cậu một điều ước, cậu sẽ ước thời gian đọng lại ngay lại ngay lúc đó nhưng thời gian không phải là thứ dễ điều khiển, thời gian không chấp nhận điều ước của con người.

Cuộc chiến lại tiếp tục nhưng nó và Lâm Duy lại bị cho ra rìa từ lúc nào. Tiếng hét như tiếng hát, tiếng lưỡi kiếm, vũ khí chạm vào nhau như tiếng nhạc đệm và những con người đang bán sống bán chết kia cứ như những vũ công, những ca sĩ không chuyên.

Bất ngờ, tên lúc nãy cầm dao tiến về phía hai con người đang sống trong cái thế giới màu hồng kia. Nhưng cũng bất ngờ không kém, con dao trên tay hắn bay lên không trung và cắm phập vào bãi đất trống.

- Mày muốn giở trò à? Không dễ đâu! – Key thúc vào bụng hắn sau khi đá con dao nguy hiểm kia.

Rồi hai người lao vào nhau như hai con thú. Lâm Duy toan nhảy vào thì bị nó níu lại, lắc lắc đầu. Cậu bỗng thấy thương nó vô cùng, không muốn nhìn nó buồn.

- Anh phải đi với tôi đến bệnh viện. – Nhắc đến đây, nó bật khóc. Ông nội – người thương nó và đối xử với nó chẳng khác nào cháu ruột – đang trong tình trạng nguy kịch. Bằng mọi giá, nó phải dẫn được cậu cháu yêu quý của ông đến gặp ông bởi có thể đây là lần cuối nó làm được điều gì đó vì ông.

Ông nội, sao giờ này cậu mới nhớ ra. Nhưng bạn cậu? Ông và bạn? Cậu bóp đầu suy nghĩ.

- Hai người còn đứng đó hả? – Jun giận dữ nhìn Lâm Duy vò đầu bứt tai.

- Nhưng….

- Bọn tớ lo được, đừng xem thường bạn bè như vậy, phải có lòng tin. Chúng tớ và anh em BF ko muốn sau này cậu phải hối hận vì hôm nay phải ở lại đây đâu. – Nguyên Hoàng vỗ vai Lâm Duy rồi lẫn luôn vào đám đông để rèn luyện chân tay.

Lâm Duy nhìn quanh và nắm lấy tay nó lôi lên xe. Bởi cậu không muốn bỏ qua người ông đã hết mực yêu thằng cháu trai bất hiếu như cậu. Bởi cậu không muốn ông vì không thấy thằng cháu của mình mà buồn. Và một phần nào đó…cậu không muốn nhìn nó khóc, vợ tương lai 3 tháng của cậu…

- Mày đánh lén tau à? Tiến bộ rồi đấy. – Thắng tránh đòn của Key.

- Học tập mày thôi, nếu không tiến bộ thì tau đâu còn là đại ca của mày? – Key nhếch mép.

Bỏ lại đi, bỏ lại đằng sau trận hỗn chiến, cậu tin tưởng bạn bè và giờ đây, chỉ còn cậu và nó, yên bình như chỉ có một mình, căng thẳng như đang trong một cuộc thi trắc nghiệm thần kinh.

Chiếc xe dừng lại trước cổng bệnh viện. Nó phóc nhanh xuống xe rồi dẫn Lâm Duy vào tìm phòng bệnh của ông. Lâm Duy cứ như một bức tượng thật sự, mặc nó muốn kéo đi đâu thì kéo. Trong đầu cậu, một mớ những suy nghĩ mông lung, một mớ thông tin cần cậu giải quyết.

- Đây rồi! – Nó hít một hơi thật sâu rồi bước vào.

Phía sau cánh cửa đó, ông cậu đang nằm, ông cậu đang mong cậu biết nhường nào.

Những bước chân không đủ nhanh, đủ dài để tiến gần ông hơn làm cậu cảm thấy 1s cứ như 1 năm vậy. Pama nhìn thấy hai đứa nó tới thì mỉm cười trấn an, nụ cười buồn rầu.

Sao xung quanh lại u tối thế này? Ông nội nằm đó, mặt không còn nét thanh thản như ngày thường.

Lâm Duy tiến lại giường ông. Bao lâu rồi cậu mới được thấy ông ngủ nhỉ?

- Ông chờ cháu lâu lắm đúng không? Ông lo cho cháu nhiều lắm đúng không ông? Ông… cũng buồn vì cháu nhiều lắm, phải không ông? Là tại cháu, từ nhỏ đã làm ông phiền lòng rồi. Ông à… cháu… cháu xin lỗi ông, cháu đúng là chẳng làm nên trò trống gì, cháu đúng là bất hiếu, cháu xin lỗi ông nghe ông. – Lâm Duy xiết lấy bàn tay còn hơi ấm của ông nội và… những giọt nước long lanh hiện hữu trên khóe mắt. Tượng băng đang khóc, khóc thật sự…

Nước mắt mặn chát rơi xuống và đọng lại trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông lão đang nằm trên giường bệnh.

Nó cũng khóc, liệu có phải vì nó cũng khóc nên nó nhìn ai cũng thấy họ khóc không? Hay Lâm Duy đang khóc thật chứ ko phải là ảo ảnh?

- Ưm…ưm…

Ông nội trở mình và không gian chìm vào im lặng, ai nấy đều chờ mong một điều gì đó.

- Ông… – Lâm Duy xiết mạnh bàn tay hơn nữa.

- Cháu đến rồi à? Lam Bình đâu? – Ông lão tươi cười, vẫn cái vẻ lạc quan đó, ông làm không khí trong phòng bình yên lạ.

Nó bước đến trước mặt ông, đứng cạnh Lâm Duy nhưng ko quên lau đi những vết tích trên khóe mắt.

Ông Lâm đủ thông minh để hiểu nãy giờ đã có chuyện gì và ông cũng đủ thông minh để biết được sức khỏe mình nhưng trên một khía cạnh khác, ông còn thông minh hơn.

- Ta…. có lẽ không thể chờ đến lúc hai con bước vào lễ đường và trao nhẫn cho nhau nữa rồi. Ta xin lỗi. – Giọng ông trầm lắng như chạm khắc vào lòng người.

- Ông ơi, ko sao đâu mà ông, ông sẽ ko sao đâu. – Nó vỡ òa trong nước mắt. Nó ko chịu được xúc động và nó không thể nghe tiếp những lời nói bi quan của ông.

- Ta xin lỗi cháu. – Ông lắc đầu.

- Chúng cháu sẽ cưới vào… hai ngày nữa. – Lâm Duy nhấn mạnh từng chữ một như khẳng định tính chính xác của câu nói.

Bất cứ ai có mặt ở đó đều ngước nhìn cậu với vẻ ngạc nhiên tột cùng. Con người đã thề có chết cũng không chịu sự sắp đặt của số phận giờ lại một mực tuân theo nó.

- Chúng cháu sẽ cưới, bởi vậy… ông nhất định phải khỏe mạnh, ông nhất định phải ngồi ở hàng ghế đầu tiên trong lễ đường để nhìn cháu trai của ông bước vào con đường mới, con đường mà cháu sẽ đi cùng với một người nữa. – Cậu bỗng nắm tay nói kéo về phía mình rồi cúi chào ông và ra khỏi phòng, ko để nó và mọi người thẩm vấn thêm câu nào.

Nó mở miệng định hỏi thì Lâm Duy đã cắt ngang.

- Đừng hỏi tôi bất cứ điều gì, việc của cô là im lặng và đi cạnh tôi.

Nó hiểu, nó hiểu cậu muốn tiếp thêm niềm tin cuộc sống cho ông, cậu muốn ông sống vui và không phải bận tâm việc gì, cậu muốn ông cậu có mục đích để khỏe mạnh, cậu muốn ông ở bên cậu và chắc rằng cậu… không hề muốn lấy nó mặc dù đối với nó, tin này quả thật làm nó cảm thấy hơi hạnh phúc.

Một bầu trời, một không gian, một bãi cỏ, hai con người và hai suy nghĩ.

Lâm Duy ngước nhìn lên bầu trời đen khịt kia, không có trăng và đồng nghĩa với việc, ngôi sao nhỏ kia sẽ không xuất hiện. Rốt cuộc cậu đã nghĩ gì khi nói ra những lời đó, cậu đã nghĩ gì khi thốt lên rằng cậu muốn cưới nó. Cậu đã nghĩ gì? Nhiều lúc phủ nhận chỉ là vì ông nội, vì sức khỏe của ông nhưng sự thật có phải chăng chỉ đơn giản vậy. Không biết tự bao giờ, cậu lại ước được ở bên nó, cậu đã ước thế giới này chỉ có mình cậu và nó. Rồi cũng lắm lúc đi cạnh Thiên Kỳ cậu đã ước một điều ước điên rồ rằng người sát cạnh cậu lúc đó là nó chứ không phải là Thiên Kỳ.

Nếu… nếu nó không có hôn ước với cậu, không phải là con nhỏ mà ông chọn và nếu… nếu cậu gặp nó trước cả Thiên Kỳ thì liệu có phải cậu sẽ yêu nó không?

Lâm Duy nhếch mép vì suy nghĩ điên rồ của mình. Cậu đã hứa là sẽ ở cạnh Thiên Kỳ, cậu đã hứa sẽ chăm sóc và bảo vệ cô gái đó, vậy mà giờ đây, trong tim cậu, trong mắt cậu lại là hình ảnh của một cô gái khác.

Có một điều mà chính Lâm Duy cũng không thể lí giải nổi rằng cậu không hề hối hận với quyết định của mình và nếu thời gian có quay lại một lần nữa, cậu vẫn sẽ làm như vậy, sẽ nói như vậy và vẫn ước ao được mãi như vậy…

- Anh sẽ làm thế thật sao? – Nó đưa tay ngắt những cây cỏ non dưới đất và hỏi.

Lâm Duy nhìn nó rồi bật cười.

- Cô không trách tôi vì tự ý quyết định chứ? – Lâm Duy cười chua chát vì nghĩ rằng nó không muốn sẽ kết hôn vào hai ngày nữa hoặc chí ít là không muốn kết hôn với cậu.

- Không, tùy thôi – Nó định nói gì nhỉ? “Bởi tôi cũng muốn vậy và tôi thích anh”. Nhưng nó đã không nói vậy, nó hươ hươ mấy gọng cỏ trước mặt, mỉm cười tinh nghịch – Thời gian là bao lâu?

- Thời gian? – Lâm Duy thắc mắc.

- Không lẽ anh muốn sống với tôi suốt đời. Nếu tôi nhớ không nhầm thì anh còn có một cô người yêu và chúng ta… chúng ta còn có bản hợp đồng ba tháng – Nó ậm ự.

Ừ nhỉ? Cậu đã suýt quên đi chuyện này, quên mất rằng còn có Thiên Kỳ và hợp đồng sống chung ba tháng. Vậy mà cậu lại nghĩ rằng cưới nó và sống cả đời như vậy cơ đấy. Có lẽ nó không muốn vì nó chẳng thích cậu.

- Umk… Hãy làm vợ tôi cho đến khi hợp đồng kết

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT