watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7166 Lượt

lóe lên trong đầu nó, với ánh mắt cương quyết, nó nhìn về phía Lâm Duy.

Cậu quay lại và chẳng thấy nó đâu cả. Nó đã biến mất. Đầu óc cậu trống rỗng, rốt cuộc nó đã đi đâu? Xoay mắt đi mọi hướng để tìm kiếm nhưng dường như vô ích. Cậu ngồi xuống ghế và lôi điện thoại ra cùng lúc một âm báo tin nhắn vang lên:

“Xin lỗi anh nhưng anh đi chơi một mình được ko? Tôi… tôi ko thể bước lên máy bay được. Tha lỗi cho tôi nha? Tôi sẽ đi đâu đó và đến cuối tuần hẹn gặp anh ở trước sân bay, cả hai chúng ta sẽ cùng đi về nhà!”

Một tin nhắn quá hoàn hảo, chẳng hề biết nó ở đâu. Những lời nói của nó đêm hôm đó hiện về rõ mồn một trong tâm thức cậu:

- Họ đi rồi… họ bỏ rơi tôi… họ không cần tôi… họ đi trong đêm, lúc đó tối lắm. Họ đi trên cao… lúc đó cao lắm, choáng lắm!!!

Lý do mà nó không thể đi máy bay. Cậu lắc đầu rồi đưa tay xé đôi cặp vé máy bay và đi ra xe. Chiếc xe chuyển bánh và cậu tự tin rằng nó vẫn chưa đi được xa.

“Kít” Chiếc xe dừng lại bên cạnh nó. Cánh cửa kính hạ xuống, để lộ khuôn mặt quen thuộc của ai đó. Nó há hốc mồm.

- Sao anh chưa đi?

- Đi đâu? – Lâm Duy nhíu mày.

- Đi… hưởng tuần trăng mật. – Nó đứng ngơ người.

- Cô xem bộ ko hiểu cụm từ “hưởng tuần trăng mật” nhỉ? Cô dâu bỏ trốn rồi thì mình chú rể đi ra sao? – Lâm Duy giải thích rồi mở cửa đẩy nó vào trong xe.

- Sao anh biết tôi ở đây? Nhỡ tôi đi taxi rời nơi này rồi sao? – Nó thắc mắc.

- Cô đi taxi rồi về nhà họ làm oxin trả nợ à? Cô chạy vội đến nỗi bỏ quên cả túi xách kìa. – Lâm Duy nhếch mép rồi đưa cái xách chéo màu trắng cho nó.

Lúc này nó mới vỡ lẽ, hèn gì lúc nãy cứ thấy thiếu thiếu cái gì đấy.

- Tôi biết vì sao cô ko muốn đi máy bay nhưng tại sao ko nói cho tôi biết. – Lâm Duy không nhìn nó những vẫn nói.

- Tôi xin lỗi. – Nó cúi đầu.

Cậu ko nói gì và bất ngờ rẽ vào con đường lạ, ko phải con đường về nhà.

- Đi đâu đây? – Nó lấy làm lạ.

- Đi hưởng tuần trăng mật. – Lâm Duy khẽ cười làm ra vẻ bí hiểm.

Xe dừng lại trước một cánh đồng lau phủ trắng xóa như màu tuyết. Nó bước xuống xe, chưa kịp định thần trước cảnh đẹp này thì Lâm Duy đã kéo nó len lỏi sâu hơn vào giữa đám lau.

Những cây lau cao hơn đầu nó và cậu, cà nhẹ vào mặt nó và để lại trên tóc cậu những chấm điểm trắng xóa.

Nó vẫn bước theo Lâm Duy một cách vô thức. Bất ngờ Lâm Duy quay lại phía nó, cười nham hiểm:

- Nhắm mắt lại. – Cậu ra lệnh.

Nó nhắm mắt trong vô thức rồi lại tiếp tục được kéo đi. Chân nó gượng gạo, nó sợ vấp ngã.

- Bây giờ thì mở mắt ra đi! – Lại là cái giọng ra lệnh đó.

Nó lại như một con mèo nhỏ nghe lời, hai mi mắt nhấc lên và đồng thời với việc đưa tay lên ôm trọn lấy mặt đầy thích thú.

- Đẹp quá! – Nó gần như hét lên rồi chạy nhanh vào giữa không gian đó. Không gian đầy màu trắng.

- Đây là trung tâm của cánh đồng lau lại là nơi đón gió nên thoáng đãng và đẹp tuyệt với những cánh lau. – Lâm Duy tiến đến cạnh nó.

Nó mải mê ngắm nhìn quang cảnh quanh mình, quang cảnh này đã lâu lắm rồi nó ước ao được chìm đắm ở đó.

Những luồng gió mát rượi cứ thổi qua, mang theo vô vàn cánh lau trắng bay nhẹ nhàng trong không gian như những bông tuyết ở đới lạnh.

Nó dang rộng đôi tay như muốn ôm trọn cả không gian này nhưng nó nhỏ bé quá, nhỏ bé như một cái chấm nhạt trong xứ trắng thanh cao.

Nó yêu màu trắng! Nó ghét màu đen!

- Làm sao anh tìm được nơi này? – Nó ngồi xuống cạnh Lâm Duy.

- Một lần tình cờ. – Lâm Duy nháy mắt.

Nó chẳng hỏi thêm điều gì nữa. Được sống giữa không gian bát ngát bất tận của đồi lau bên cạnh người nó yêu liệu có phải ông trời đã quá ưu đãi với nó? Nếu vậy thì hãy sống đi, hay sống vì nó và vì tình yêu chớm nở của nó, tình yêu của một con nhỏ 17 tuổi. Cái tuổi 17, ko tròn nhưng đẹp làm sao!

- Cảm ơn anh! Xem ra tôi không hề nhầm khi quyết định lấy anh. – Nó nheo mắt.

Lâm Duy sượng sùng vì câu nói của nó. Cậu cúi mặt ko đáp mà dù có đáp thì cũng ko biết sẽ nói gì.

“I’ll come running, to see you again

Winter, Spring, Summer or Fall,

All you’ve got to do is call,

And I’ll be there, yes I will,

- Alo! – Lâm Duy ra xa để nghe điện thoại.

-

- Điều tra rõ cho tôi. Cậu chưa biết tôi là ai à? Những người ấy có là gì đi chăng nữa đối với tôi cũng ko hề hấn gì, họ sẽ ko dám đụng vào người thừa kế của tập đoàn nhà họ Lâm đâu. – Lâm Duy mỉm cười hài lòng.

- – Giọng con trai thăm dò ý kiến.

- Tùy cậu nhưng tôi muốn biết cụ thể tất cả. Làm được ko?

-

Lâm Duy cắt máy ngay sau câu nói đó rồi lại tiến về phía nó, bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra.

- Cô thích nơi này đến vậy sao? – Cậu nhìn vẻ mặt rạng ngời hạnh phúc của nó.

- Umk. Thích. – Nó cười tươi. “Ở nơi này, tôi còn ở bên cạnh một người”

- Vậy mà tôi cứ tưởng chỉ mình tôi thích nó bởi sự yên bình cơ đấy. Chẳng còn những mối oán thù cần giải quyết, chẳng còn những lo sợ luôn đe dọa con người. – Lâm Duy ngả lưng ra bãi cỏ.

- Cuộc sống chỉ là một kiếp luân hồi. Ko gây sự với ai thì đâu có mũi nhọn của sự trả thù nào hướng về phía mình đâu! – Nó nhún vai.

- Suy nghĩ của cô đơn giản thật. – Lâm Duy nhếch mép.

- Cứ hồn nhiên rồi sẽ bình yên. – Nó lại cười và đưa tay đón những cánh lau đang bay về phía mình.

- Rồi một ngày cô sẽ hiểu, một ngày cô sẽ phải đưa mình vào thế giới “ko phải là kiếp luân hồi”, ko phải “hồn nhiên – bình yên” như cô nghĩ. Ngày đó… ko xa đâu! – Lâm Duy khép đôi mi mắt và chìm vào những suy nghĩ của riêng cậu.

=================================

- Anh Key! Em… em có cái này nhưng… – Hoài An ấp úng trước mặt Key.

Cậu nhìn cô bé khó hiểu. Đây là lần đầu tiên thấy vẻ mặt của Hoài An như vậy nhưng công nhận dễ thương thật!

- Anh… phải ăn hết nhé. – Hoài An đưa ra trước mặt Key một chiếc hộp màu xanh dương.

Cậu lại nhìn Hoài An khó hiểu. Lúc đầu định sẽ lạnh lùng cho tới cùng nhưng nhìn vẻ cún con của cô bé, mặt xụ xuống đầy thất vọng, cậu lấy làm thương cảm, đưa tay đón lấy hộp đồ ăn.

- Anh ăn đi. – Hoài An cười tít.

- Bây giờ? – Key mở to mắt.

- Vâng, em biết anh chưa ăn gì mà. – Cô bé tỏ vẻ biết tuốt.

Bất đắc dĩ, Key phải mở hộp đồ ra để ăn cho thỏa lòng mong ước của cô gái nhỏ.

Nhưng cái nắp hộp vừa mở ra, hai mắt Key đã chuyển hướng từ hộp cơm sang Hoài An. Cô bé lại cúi mặt ra vẻ ngượng ngùng. Trong hộp chỉ có độc nhất một khối cơm hình trái tim và những hạt đậu xanh xếp vòng trên khối cơm.

- Em xin lỗi…. em chỉ biết nấu mỗi món đó thôi à. – Hoài An suýt khóc khi nhìn vẻ mặt của Key.

- Ko. Ko sao, ăn được mà! – Key an ủi.

- Thật hả? – Hoài An quay phắt 180 độ. – Vậy anh ăn đi.

Giờ Key mới thấm thía câu nói “cái mồm làm hại cái thân”. Cậu khó nhọc nuốt cơm vào bụng. Híc!

- Em biết là nó mãi mãi ko thể ngon bằng cơm của chị Hoài Anh. – Cô bé nói rồi quay lưng bỏ đi. Hình như khi nhắc đến chị, Hoài An đã khóc.

Trong phút giây nào đó, Key đã muốn đuổi theo và lau nước mắt cho cô bé nhưng lại thôi. Cái suy nghĩ Hoài An là em gái của Hoài Anh làm cậu ko thể nào đứng lên đuổi theo.

====================================

Từ hôm valentine đến giờ, Hân Hân lại trở về làm “bảo mẫu” của Thiên Bảo. Hai cái con người như hình với bóng làm ngứa bắt ko biết bao nhiêu fan.

- Này này, đi chậm thôi, đợi mình nào! – Hân Hân chạy đuổi theo Thiên Bảo trên sân.

- Sao cứ bám riết lấy tôi vậy? – Thiên Bảo khó chịu.

- Thầy thuốc ko được rời bệnh nhân nửa bước. Lương y như từ mẫu mà. – Hân Hân thuyết giảng đạo.

- Tôi ko phải là bệnh nhân và bạn cũng ko phải là thầy thuốc – Thiên Bảo bực tức.

- Thôi được. Bạn ko phải là bệnh nhân, mình ko phải là thầy thuốc nhưng vì bạn là bạn của mình và hơn nữa, mình đã từng yêu bạn, rất yêu. – Hân Hân những tưởng sau câu nói đó, nó sẽ khóc nhưng may thay, nước mắt cũng lắm lúc rất biết nghe lời.

-………….

- Giờ đứng lại đi, mình ko đi nổi nữa rồi! – Hân Hân chống tay vào đầu gối, thở hổn hển.

Một bóng người xuất hiện trước mặt nó, đồng phục nam sinh, nó đang cúi mặt nên ko nhìn được mặt con người đó nhưng cảm giác quen thuộc thì có thừa.

- Mệt hả? – Giọng nói đó cất lên.

- Umk. Cảm ơn đã đứng lại. – Hân Hân ngước mặt nhìn Thiên Bảo, cậu đứng đó, gần thôi nhưng ko biết có bao giờ cậu sẽ bước về phía nó một lần nữa ko.

*~*~*

Hôm nay đến phiên Hân Hân và Lam Bình trực nhật. Nhưng Lam Bình đã biến mất sau khi để lại đơn xin phép nghỉ học 1 tuần. Hân Hân chỉ biết nó là người đang sống ở nhà họ Lâm chứ vẫn chưa mảy may biết gì về việc nó đã cưới Lâm Duy và lúc này đây đang hưởng tuần trăng mật.

Có lo vì nghỉ những 1 tuần liền nhưng vì nó bảo ko sao nên cô bạn vẫn cứ đinh ninh như vậy.

- Trực nhật một mình sao? – Giọng nói nữ ở cửa lớp vang lên làm Hân Hân rợn tóc gáy.

Hân Hân quay mặt lại nhìn.

- Bạn là…. Uyên Vân? – Hân Hân nhíu mày.

- Trí nhớ ko tồi. – Cô gái búng tay cái “tách” rồi thẳng hướng Hân Hân mà tiến.

- Có chuyện gì sao? – Hân Hân hơi sợ. Những lời cô gái kia nói vào ngày hôm đó chưa lúc nào phai trong tâm

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT