|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
có thể xem là hoàn hỏa như cô ấy lại quen với một tên cù lần như anh nhỉ?
“RẦM” Lâm Duy ném cái điều khiển trên tay xuống sàn nhà với nỗi tức giận trào dâng đến tận…ngọn tóc.
Không nói gì, cậu lặng lẽ bước lên phòng. “RẦM” Tiếng cửa phòng đóng sập lại, phía sau là một con người với hai ống khói bốc hơi ngùn ngụt.
Còn nó, nó khẽ cười vì….trêu tức được tên chồng đáng ghét của mình.
Tối hôm sau, nó lại tiếp tục điệp khúc mang tên Thiên Kỳ làm Lâm Duy giận đến xì khói. May mà có ba mẹ chồng nó ở nhà chứ nếu không thì…bát đĩa cứ thay nhau mà hạ cánh trên đầu nó.
Sáng sớm, Lâm Duy chở nó đến trường. Trên đường đi, tuyệt nhiên anh chàng không nói lấy nửa lời.
Xe dừng lại, nó bước xuống xe và quay lưng lại, khẽ nhíu mày:
- Tôi xin lỗi! Lần sau tôi sẽ không nói về Thiên kỳ trước mặt anh nữa….mà…tôi chỉ nói…sau lưng anh thôi à! – Nó cười thật tươi.
Nhìn nó là Lâm Duy cũng không nhịn được cười và cậu đã cười đáp lại. Nụ cười của cậu đã rơi vào tầm ngắm của một người. Không ai khác, đó là Thiên Kỳ. Lần đầu tiên Lâm Duy cười với một cô gái khác…không phải là Thiên Kỳ…
CHAP 5:
Nó bước vào lớp, ngày đầu tiên nó chính thức nhập học.
- Các em, đây là Lam Bình, học sinh mới của lớp ta, các em cố gắng giúp đỡ bạn nhé! – Cô giáo giới thiệu.
- Lam Bình lại chỗ Hân Hân ngồi nghen em! – Cô giáo nói nhỏ nhẹ.
- Vâng ạ! – Nói rồi, nó xách cặp bước xuống theo hướng tay chỉ của cô giáo.
- Chào bạn, mình là Hân Hân, rất vui khi gặp bạn. – Cô bạn cùng bàn thân thiện chào hỏi nó.
- Mình là Lam Bình, nói thật mình còn lạ lẫm với ngôi trường này lắm, mong bạn giúp đỡ. – Nó cười tươi rói.
Thế là nó và Hân Hân trở thành hai người bạn. Hân Hân là một cô bé rất xinh lại tốt bụng nữa nên nó rất mến cô bạn.
Giờ
ra chơi, Hân hân rủ nó xuống căn-tin.
Ở đó đang có một đám nổi loạn, Hân hân kéo nó bước đến xem thì bắt gặp Key cùng hai tên con trai khác và….chồng nó đang bị vây quanh bởi một đám con gái, cứ y như kiến bu kẹo vậy. Vừa định toan bước đi thì bị Key gọi giật lại:
- Lam Bình kìa!
Cả đám…kiến quay lại nhìn nó bằng ánh mắt khinh bỉ rồi lại tiếp tục vây quanh 4 cây kẹo ngon.
- Hình như Key gọi tên bạn đó. – Hân Hân thì thầm vào tai nó.
- Sao bạn biết tên ảnh? – Nó tò mò.
- Trời, chỉ có đứa mù mới không biết tên Key. – Hân Hân ra giọng đàn chị.
- Lam Bình sao chạy vội vậy? – Key chạy đến vỗ vai nó.
- Ai chạy chứ? – Nó vênh mặt.
- Cô đến đây làm gì? – Lâm Duy lạnh lùng hỏi.
- Ơ hay, tôi đi đâu là quyền của tôi, mắc mớ gì đến một số người. Hứ! – Nó hừ mũi.
- Này, bạn quen họ à? – Hân Hân hỏi.
- Không dám, tớ làm sao đủ “đẳng cấp” quen được mấy người giàu mà bày đặt phách lối đó – Nó nói giọng mỉa mai và cố ý để Lâm Duy nghe thấy.
- Này, cô đang nói ai vậy hả? – Nguyên Hoàng, một thành viên trong hội BF lên tiếng.
- Tôi đâu có nói anh, bộ anh có tật giật mình hả? – Nó chu mỏ.
Bộ dạng của nó làm mấy chàng trai bật cười, trừ một người (Lâm Duy)
- Cô đừng quên chữ ký của cô đã yên vị ở đâu đấy! – Lâm Duy đút tay vào túi.
- Tôi đâu có quên, mà nếu có quên thì cũng có sao? Anh định đem tôi ra pháp trường chắc?
- Cô dám…- Lâm Duy nổi giận.
- Anh thấy có việc gì là tôi không dám chưa? – Nó vênh vênh.
- Tôi nói cho cô biết trước….
– Lâm Duy chưa nói hết câu thì nó đã nhảy vào nói phụ.
- ….thì tôi sẽ không tha cho cô đâu chứ gì? Tôi cũng đâu có cần anh tha. Xí – Quay sang Hân Hân – Về lớp đi, ở lại đây ăn mất cả ngon à!
Nói rồi nó ngúng nguẩy bỏ đi.
Lâm Duy đứng đó với ba chàng trai còn lại của hội BF. Jun lên tiếng:
- Chà! Lần đầu tiên thấy Lâm Duy bị con gái ép chạy vào…ngõ cụt đó nghe!
- Ai vậy? – Nguyên Hoàng tỏ vẻ thích thú.
- Vợ sắp cưới hả? – Key.
- IM HẾT COI! Vợ con gì. Các cậu có đầu óc không vậy? Cô ta mà xứng làm vợ của tớ sao? – Lâm Duy bực bội.
=========================
CHAP 6
Chiều hôm đó, Lâm Duy bị ông nội ép phải….chở nó đi đến khu vui chơi.
- Sao anh không nói gì hết vậy? – Nó bắt chuyện khi thấy Lâm Duy im như thóc kể từ khi bước lên xe.
- Im lặng là vàng! – Cậu nói mà không nhìn nó, giọng lạnh lùng hết mức có thể.
- Rộn ràng là kim cương! – Nó thi thơ đối đáp với cậu.
- Tôi thích vàng hơn. – Đang có dấu hiếu nổi cáu.
- Nhưng kim cương quý hơn vàng. – Nó cãi bướng.
- Vàng đẹp hơn! – Lý sự cùn khi mà…hết đường lý rồi. Híc!
- Đồ không có mắt thẩm mĩ. – Nó phán một câu xanh rờn làm núi lửa cũng phải phun trào.
- ĐỒ NHIỀU CHUYỆN, CÔ KHÔNG NGỒI YÊN ĐƯỢC À? – Lâm Duy hét lên.
- Thì nãy giờ tôi vẫn đang ngồi yên chứ có cử động gì đâu? – Nó mở to đôi mắt ngây thơ vô số tội.
- CON LẠY MẸ! MẸ NGỒI IM LẶNG CHO CON NHỜ! – Nó trở thành mama của Lâm Duy từ khi nào không biết.
- “Con” ngoan, “con” nói thế từ đầu thì có phải “mẹ” đã ngồi im rồi không? – Nó cười sảng khoái mặc cho Lâm Duy lắc đầu ngao ngán.
CHAP 7:
Tại khu vui chơi, Lâm Duy đang đứng tại quầy mua vé thì chuông điện thoại reo lên.
- Alô!
-
- Xin lỗi nhé! Bây giờ tớ đang bận, lúc khác được không?
-
- Tớ…tớ đang ở nhà giúp papa một số công việc.
-
Tút….tút….tút….
“Lâm Duy, cậu tưởng tớ không biết cậu đang làm gì sao?” – Một cô gái hướng ánh mắt từ tầng hai xuống quầy bán vé, nơi người con trai cô yêu đang đứng….với người con gái khác. Bất giác, chân cô bước theo….
- Lâm Duy, nhanh lên, tàu lượn sắp chạy rồi! – Nó kéo tay Lâm Duy đi.
- Ahhhhh! – Mặt nó tái mét, hét toáng lên khi tàu tăng tốc độ đột ngột. Bất giác, nó nắm chặt lấy tay Lâm Duy. Cậu vẫn để yên vì một lý do rất đơn giản….nhìn nó sợ nên cũng thấy tội nghiệp!!!
Hai đứa nó cứ tự nhiên “cầm tay nắm chân” mà đâu ngờ ở hàng ghế đằng sau của chiếc tàu lượn, một cô gái đang dõi theo từng hành động mà trái tim đau xót. Không ai khác, đó chính là Thiên Kỳ.
- Sợ độ cao mà cũng bày đặt chơi trò tàu lượn, lỡ cô chết thì ai chịu đây? – Lâm Duy mắng.
- Anh chứ ai. Tôi bảo anh mua vé vào hồ bơi xem hải cẩu mà tâm trí anh để đâu lại mua vé ngồi tàu lượn. Vất đi thì uổng lắm nên tôi mới cố chứ bộ! – Nó thở hổn hễn, mặt vẫn còn tái xanh. Chả là từ nhỏ nó đã bị bệnh sợ độ cao mà!
Thấy áy náy nên Lâm Duy đã bỏ tiền túi ra mua vé vào hồ bơi để đến bù cho nó…khản cả giọng vì hét.
- Anh là tuyệt nhất nè! – Nó đánh chụt lên má Lâm Duy rồi chạy biến vào trong hồ bơi, nơi có mấy con hải cẩu đang nhảy múa. Còn mỗi Lâm Duy đứng đó, cậu đưa tay sờ lên má, mặt nóng ran rồi khẽ cười và chạy theo nó.
Còn một người nữa phải nhắc đến đó là Thiên Kỳ, cô nàng vẫn đi theo hai người đó và tất nhiên, cái kiss dễ thương của nó không thể qua khỏi mắt Thiên Kỳ. Cô ước giá như cô không nhìn thấy thì…biết đâu cô sẽ không phải đau khổ như thế này….
Tuy nghĩ vậy nhưng trên tay cô vẫn cầm tấm vé vào xem màn múa hải cẩu…chân cô bước đi mặc dù biết mình sẽ đau.
- Anh xem nó nhảy kìa, con ở xa nhất ý, thấy không, đẹp không? – Nó ríu rít.
Lâm Duy chỉ im lặng và…cười.
- Đấy đấy, con kia kìa, nó bơi nhanh nhất nhỉ? Ôi nó lên bờ rồi, anh xem nó có dễ thương không? Có phải không? Tôi biết anh sẽ trả lời vậy mà! Woa! Tuyệt quá!… – Tự hỏi và tự trả lời. Dù là độc thoại nhưng nó chả quan tâm.
- Chúng tôi có thể mời hai bạn xuống chơi cùng được không? – Người quản lý của mấy con hải cẩu ngỏ ý với nó và Lâm Duy. Không cần biết ý Lâm Duy thế nào, nó gật đồng cái rụp luôn làm Lâm Duy ngao ngán nhưng vẫn phải bước theo nó.
Nó và Lâm Duy cùng một số….cặp đôi khác nữa sẽ tham gia một trò chơi gọi là trò Làm quen với chú hải cẩu. Đơn giản, mỗi cặp đôi sẽ có 5’ để làm quen cùng chú hải cẩu. Sau 5’ cặp đôi nào chiếm được nhiều thiện cảm của khán giả cũng như những chú hải cẩu khó tính sẽ dành chiến thắng.
– Hải cẩu ơi! Mày cười một cái xem nào? – Nó vừa đưa thức ăn vào miệng “người bạn mới” vừa thì thầm.
- Đồ ngốc, hải cẩu làm gì biết cười! – Lâm Duy châm chọc.
- Có anh không biết cười thì có. Mặt mày bí xị. – Nó xụ mặt.
5’ ngắn ngủi trôi qua. Chẳng cặp nào chiếm được cảm tình của hải cẩu cả nhưng nó và Lâm Duy lại chiếm được cảm tình của khán giả nhiều nhất nên dĩ nhiên là phần thắng thuộc về hai tụi nó.
Hai đứa cùng chụp ảnh chung với hải cẩu, còn được tặng một con gấu bông to đùng. Lúc ở trên xe nó cứ cười mãi.
- Cười nhiều quá người ta tưởng điên bây giờ. – Lâm Duy cau có.
- Anh đừng mơ lấy con gấu bông của tôi. – Nó nhỏ nhen.
- Tôi đâu phải con nít nữa đâu mà chơi gấu bông. Đồ trẻ con! – Lâm Duy nhếch mép.
CHAP 8:
Thiên Kỳ vừa về đến nhà đã chạy ngay vào phòng, úp mặt xuống gối và khóc nức nở. Những gì cô chứng kiến ngày hôm nay quả thật là quá shock. Quệt vội dòng nước mắt, cô lấy điện thoại ra, bấm bấm…
- Alô! Anh hai hả?
-
- Em khổ quá anh hai ơi, Lâm Duy không thích em nữa rồi, cậu ấy bỏ em thật rồi! – Cô kể lể trong dòng nước mắt nhạt nhòa.
-
[Only registered and activated
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




