watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7152 Lượt

Nói chuyện với em một lát được ko? – Hoài An bước đến trước mặt Key.

- Xin lỗi, anh đang bận. – Key tìm cách tảng lờ cô bé.

- Năm phút thôi. – Cô bé níu áo Key mà có vẻ như là van xin.

- Umk.

Trên băng ghế đá dài, Key ngồi im lặng, lâu lâu lại ngước nhìn Hoài An đầy khó hiểu. Cô bé xin cậu năm phút nhưng trên thực tế đã gần năm phút trôi qua, ko hiểu cô bé đang và sẽ làm gì nữa.

- Em hẹn anh ra chỉ để ngồi thế này thôi à? – Key lên tiếng.

- Em biết là chưa qua năm phút phải ko? – Hoài An vẫn ko nhìn Key.

Key nhìn Hoài An chăm chú. Đây dường như ko còn là cô bé của ngày thường. Hoài An mà cậu biết ko hề có những phút giây đầy suy tư và trầm lắng như vậy hoặc ít ra thì những phút giây đó ko phải dành cho cậu. Hoài An nhí nhảnh, tươi vui như ánh nắng mai buổi sáng, còn giờ đầy, bên cạnh cậu, cô bé như một nét đẹp hoàng hôn, trầm buồn và… tĩnh lặng đến lạ thường.

- Em sắp đi rồi. – Cô bé bình thản nói.

Thoáng ngạc nhiên trước tin này vì thú thật nó cũng hơi bất ngờ khi cô bé ngày nào cũng bám riết lấy cậu giờ lại chủ động rời xa cậu.

- Vậy hả? – Key cố lấy lại vẻ bình tĩnh với lại trước giờ, cậu vẫn luôn vậy, thản nhiên đến mức vô tâm.

- Em chỉ muốn nói tạm biệt anh. – Vẫn ko nhìn Key lấy một lần.

- Vậy thì chúc em sống tốt. – Key cười nhưng nụ cười lại mang ý nghĩ xã giao thông thường.

- Anh ko có gì để nói với em ngoài câu đó sao? – Hoài An quay lại nhìn Key, ánh mắt cô bé chan chứa sự thống thiết nhưng lạ rằng nhìn vào đôi mắt ấy, ai cũng thấy rõ rằng cô bé đang rất hài lòng.

- Em muốn nghe gì nữa sao? – Key nhíu mày.

- Ko. Tốt thôi! – Hoài An nhẹ nhàng đứng dậy và lướt ngang qua Key như một cái bóng, một cái bóng vô tình nhưng liệu cái bóng đó có vô tình như người ta vẫn nghĩ hay ko?

Sống mũi cay cay, Hoài An đã khóc nhưng hãy tin rằng cô bé khóc là vì mãn nguyện, sung sướng chứ ko phải là vì tiếc nuối, đau khổ…

Chị gái cô bé, Hoài Anh – người yêu cũ của Key – đã chết. Người con gái ấy ra đi trong sự đau khổ tột cùng. Hoài An ngây thơ và trong sáng, Hoài An cả tin và yếu đuối. Chính vì cái chết của chị gái là một cú shock quá lớn cho một cô bé lúc ấy mới chỉ 14 tuổi nên cô bé luôn luôn tin rằng người bạn trai cũ chủa chị mình chính là người đã đem màu đen đến cho cuộc đời chị gái cô, là người cướp mất “người thân duy nhất” ra khỏi cuộc đời cô.

“Hãy làm cho hắn đau khổ như nỗi đau mà chị Hoài Anh đã phải cắn răng chịu đựng cho đến lúc chết, nếu ko làm được như vậy đừng bao giờ nhận mình là em gái của Hoài Anh..”

Lời nói đó như một lá bùa trói buộc cô bé với số phận nghịêt ngã. Nhưng cô bé yêu Key, đó là điều ko ai có thể phủ nhận. Lắm lúc, giữa những giấc mơ ùa về mang theo hình ảnh chị gái với guơng mặt trắng bạch làm cô bé ko khỏi bàng hoàng. Nhìn Key cười đùa đối với cô bé – một người thầm yêu cậu – là một niềm vui sướng – nhưng còn với Hoài An – em gái của Hoài Anh – lại là một nỗi căm tức đến tận xương tuỷ.

Rời xa Key… một cách giải thoát ko phải là tốt nhất nhưng làm người mình yêu đau khổ quả là ko nhẫn tâm vả lại Hoài An vẫn luôn nghĩ rằng Key chưa hề yêu cô nên có ở lại cũng chẳng ích gì. Chi bằng cứ để thời gian làm mờ đi tất cả… tình yêu và thù hận… có đúng sẽ phai dần theo tháng năm…

Đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh nhưng cũng đừng bao giờ bảo hoàn cảnh ko ép buộc con người…

Chap 66

- Ahhhh! – Nó hét lên giữa đêm khuya.

Chưa đầy 3s, nó phóng cửa chạy ra ngoài, mặt mày hơi tái, tay chân luống cuống.

- Này, có chuyện gì vậy? – Lâm Duy từ phòng đối diện chạy ra. Cậu hốt hoảng chẳng kém gì nó.

- Lam Bình, con sao vậy? – Pama nó chạy lên.

- Cháu sao vậy? – Ông nội lo lắng hỏi.

Nó lắp bắp chỉ tay vào phòng, chính xác là cái nơi nào ko rõ nữa:

- G..i…gián… Híc. – Nó nhắm tịt mắt.

Vài ba người giúp việc chạy vào phòng xem xét. Lát sau, họ chạy ra thông báo:

- Có lẽ dạo nọ cô chủ đi vắng, người giúp việc lại được nghỉ phép nên ko dọn phòng được.

Nó đau lòng chỉ thiếu nỗi muốn khóc lên thôi. Thế này thì thức trắng đêm là cái chắc. Híc!

- Thôi, khuya rồi, hai đứa vào phòng ngủ đi. Mai rồi tính. – Ông nội cười nham hiểm rồi vẫy tay cho người dìu xuống cầu thang.

- Phòng cháu… – Nó gọi với theo.

- Phòng chồng cháu ý! Haha – Ông cười sảng khoái rồi khuất dần trong bóng đêm.

Nó nhìn Lâm Duy và bắt gặp ánh mắt cậu cũng đang nhìn nó. Ngay lập tức, cả hai quay ngoắt về hai phía, mặt đỏ ửng lên.

Khoảng không gian đọng lại, chìm dần vào sự im lặng đến rợn người.

- Đi vào thôi, cô muốn ngủ đứng à? – Lâm Duy bước vào phòng . Nó cuống quýt chạy theo. Nó ko muốn tối nay đứng ngoài thế này đâu!

Nó ôm cái gối đi qua đi lại trong phòng. Nghĩ được điều gì đó rồi lại lắc đầu nguậy nguậy.

- Chóng mặt quá. Cô có biết mấy giờ rồi ko? Ko muốn ngủ thì cũng cho người khác ngủ chứ? – Lâm Duy cằn nhằn.

Nó giật mình rồi quay lại nhìn Lâm Duy, ra vẻ thỉnh cầu:

- Này, phòng anh ko còn bộ chăn nào nữa sao?

- Cô qua giường cô mà lấy chăn. – Lâm Duy nhún vai.

- Đâu được, bên đó có gián. – Nó giãy nảy.

- Vậy thì tôi chịu. – Nói rồi, cậu nằm luôn xuống giường và… ngủ.

- Ơ, thế anh ngủ thật à? – Nó hoảng.

Ko có tiếng đáp lại, nó càng cuống hơn.

- Ơ…thế tôi ngủ ở đâu? – Nó nhìn quanh trong phòng.

- Leo lên giường mà ngủ. Còn ko thì nằm dưới đất. – Lâm Duy đáp gọn.

- Anh điên à? – Nó hét lên nhưng như lần trước, Lâm Duy ko trả lời làm nó tức điên lên. Vốn cứng đầu và bướng bỉnh đến lạ thường, nó thả gối xuống nàn nhà và nằm xuống đó đánh một giấc, miệng vẫn ko thôi nguyền rủa cái tên đang tận hưởng giấc ngủ ngon lành trên giường.

- Con trai mà ích kỷ… đúng thật là!!! Tạm một đêm thôi, hôm sau có chết tôi cũng phải đưa thợ mộc về cưa cái giường kia làm hai nửa. – Nó lầm bầm.

- Hắt…xì!!! – Nó hắt hơi liên tục. Tiết trời chuyển lạnh dần và có thể cảm nhận thời tiết qua…sàn nhà.

- Đầu cô tạc từ đá hay sao mà cứng ghê vậy? Muốn cảm lạnh mà chết à? – Lâm Duy vừa nói dứt câu thì nó có cảm giác như đang bay trong không trung rồi thả rơi một cách “ko mấy êm ái” xuống nệm ấm và mềm. Cậu vứt cái chăn trùm lên cả trên đầu nó.

“Con trai gì mà chẳng gallang tẹo nào. Đến cái chăn mà cũng ko đắp cho đàng hoàng” Nó nhủ thầm rồi sửa lại cái chăn. Đúng là ấm thật, sướng thật, ko khổ công nó…chịu lạnh nãy giờ.

Thời gian trôi đi thật chậm, cảm giác như chưa bao giờ thời gian trôi chậm như thế này. Một giây mà như cả ngàn thế kỉ. Nó mong trời sáng thật nhanh, nó sẽ ra khỏi căn phòng này. Mọi thứ ở đây ko muốn nhớ để làm gì khi mà nó biết rằng sau này dù có muốn hay không, những thứ này đều phải như là “xa lạ”.

- Lam Bình, cả cô và cả tôi đều đã vi phạm một điều trong bản hợp đồng. – Lâm Duy chậm rãi nói.

Nó có cảm tưởng như tim mình ngừng đập ngay lúc đó. Vi phạm? Thế có nghĩa là bản hợp đồng sẽ châm dứt và điều đó cũng có nghĩa là nó sẽ phải rời xa cậu trước thời hạn – điều mà chẳng bao giờ nó mong.

- Điều gì? – Nó cố vớt vát.

- Điều hai! Chẳng phải như đã bảo sẽ ko ai được biết về mối quan hệ giữa hai chúng ta rồi sao? Giờ thì…cô thấy đấy, dường như ai cần biết cũng biết cả rồi. – Lâm Duy giấu một tiếng thở dài não nề phía dưới vẻ ngoài bình thản.

Nó bàng hoàng nhận ra điều đó. Số phận thật muốn trêu ngươi con người mà. Những phút giây tưởng chừng như hạnh phúc sẽ ko bao giờ là “vĩnh cửu”.

- Vậy à? Vậy là vi phạm hợp đồng. Vậy là ko còn thời hạn ba tháng và vậy là tôi sẽ xa anh, xa nơi này? – Nó hỏi câu hỏi dường như đã tự tìm được câu trả lời cho chính mình.

- Nhưng tôi muốn ký một hợp đồng khác, hợp đồng khuyết điều khoản thứ hai. Có nghĩ là ko ai vi phạm hợp đồng. Có nghĩa là vẫn còn thời hạn ba tháng. Và có nghĩa là cô sẽ ở lại bên tôi, ở lại nơi này, được chứ? – Lâm Duy hỏi ý kiến nó nhưng dường như việc làm đó là thừa vì dù câu trả lời của nó là có hay ko thì cậu vẫn đã quyết rồi. Một khi đã quyết, thật khó để ngăn cản một người như cậu.

Nó quay sang nhìn Lâm Duy ngạc nhiên. Những gì nó vừa nghe liệu có phải là sự thật và nếu là sự thật thì có phải là một trò đùa của Thần số mệnh nữa hay ko?

- Umk. Lại một hợp đồng nữa. – Nó đáp trả kèm theo một nụ cười mà có lẽ Lâm Duy ko nhìn thấy, nụ cười vui sướng nhưng chưa hẳn là mãn nguyện vì trước sau gì một tháng rưỡi nữa sẽ trôi nhanh thôi.

- Ngủ đi, tôi ko muốn ngày mai lại bị gọi là nhân viên của sở thú khi chở một con gấu trúc đến trường đâu. – Lâm Duy cười xòa và xoa đầu nó. Phát hiện ra hành động của mình thật ngố và lãng xẹt, cậu quay mặt và giả vờ ngủ, còn nó lại cười thầm một mình. Chìm vào giấc ngủ sau một câu nói đùa vu vơ và một cái xoa đầu ngốc xít.

*~*~*

Canteen ở khu vực mệnh danh là “cấm địa” vốn yên ắng giờ lại trở nên rộn ràng với tiếng pha trò và cười đùa vui vẻ của bốn à ko chính xác là ba chàng trai và hai cô gái. Ko biết từ bao giờ, nó và Hân Hân luôn gắn liền với hội BF như những người thân vậy.

- Bạn em ko xuống à? Tưởng mấy đứa thân nhau lắm. – Jun hỏi.

- Bạn em? Ai vậy nè? – Hân Hân giả bộ ngây

Trang: [<] 1, 40, 41, [42] ,43 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT