watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3821 Lượt

giấy dán “Cấm vào phòng bếp” trên vách ngăn bằng kính sao? Anh ra ngoài ngay cho tôi!”

Tiểu Thất bỏ ngoài tai lời Hàn Tú, mắt vẫn chăm chú nhìn vào nồi canh trứng cà chua đang sôi sùng sục. Mấy giây sau, anh tắt bếp, đổ canh ra bát rồi mới quay về phía Hàn Tú đang mắt chữ A mồm chữ O nhìn mình kinh ngạc.

Hàn Tú không dám tin vào mắt mình nữa khi trông thấy trên bệ bếp có một đĩa hành tây xào bách hợp, nó có màu xanh của hành tây, màu đỏ của cà rốt, màu trắng của bách hợp; một đĩa súp lơ xanh xào tôm tươi, súp lơ được thái thành miếng nhỏ vừa miệng kết hợp với cà rốt thái mỏng, màu xanh đỏ rất bắt mắt. Đó chỉ là hai món ăn đơn giản thường ngày nhưng từ màu sắc, mùi vị cho đến kĩ thuật thái đều giống hệt nhà hàng làm. Cô lại nhìn sang bát canh trứng cà chua, cà chua ra cà chua, trứng ra trứng, chứ không như lúc cô nấu, cà chua và trứng nát như tương rồi quyện lại thành một mớ hỗn độn nhìn rất thiếu thẩm mĩ.

Chỉ tay vào ba món ăn đẹp mắt ấy, cô thốt lên: “Ba món này đều do anh nấu sao?”

Anh nhướng mày, nói: “Có muốn ăn cùng không?”

Hàn Tú đã quen với thái độ khó ưa này của Tiểu Thất, cô nhìn lại ba món ăn hội tụ đủ cả sắc – hương – vị, lập tức chê bai: “Anh thấy tôi có nên ăn những món được nấu bởi một người mà ngay cả nước rửa bát cũng không biết định lượng cho đúng không?”

“Có muốn ăn hay không?”. Câu hỏi của anh hết sức rõ ràng, kiểu như: không muốn ăn thì thôi.

“Này, anh có biết câu “ăn của người ta thì phải biết điều” hay không? Hiện tại, mọi chi phí ăn, ở, sinh hoạt của anh đều do tôi chi trả, anh dám nói với tôi bằng thái độ đó sao? Lúc nãy ở siêu thị, nếu không có tôi ra sức nói đỡ cho anh thì có lẽ bây giờ, anh đang bị tạm giam rồi. Cho dù não anh bị tổn thương thật thì anh cũng phải biết tuân thủ các quy tắc chứ! Đây là yêu cầu cơ bản nhất đối với mỗi con người, anh có hiểu không?”

Tiểu Thất chẳng thèm nhìn cô, lẳng lặng bưng đồ ăn ra bàn rồi lấy bát đũa, sau đó ngồi xuống thưởng thức một mình những món vừa nấu.

Cái kiểu thích thì nói, không thích thì thôi của anh lần nào cũng khiến Hàn Tú nổi điên. Dù sao đi nữa, chỗ thức ăn đó là do cô bỏ tiền ra mua, để cho tên đáng ghét này ăn hết thì chẳng phải là cô bị lỗ nặng hay sao? Không thể dễ dàng bỏ qua cho hắn như vậy được!

Nghĩ là làm, Hàn Tú nhanh chóng lấy bát đũa rồi đến ngồi đối diện với Tiểu Thất, điềm nhiên gắp một miếng súp lơ cho vào miệng.

Chỉ hai giây sau, cô điếng người.

Súp lơ vừa ngọt vừa giòn, không tệ chút nào. Thực ra, Hàn Tú không hề thích ăn súp lơ, vốn định viện cớ nó không ra gì để nhiếc móc anh, ai ngờ mùi vị của món ăn này lại khác biệt hoàn toàn so với tưởng tượng của Hàn Tú. Cô ăn thêm một miếng súp lơ để thẩm định lần nữa rồi chuyển qua món hành tây xào bách hợp. Đúng là tuyệt hảo! Chúng ngon hơn rất nhiều so với mấy món gọi sẵn lắm dầu mỡ, nhiều mắm muối và cả tiêu ớt nữa.

Cô không kiềm chế nổi mà gắp lia gắp lịa.

Bỗng nhiên, đũa của Hàn Tú bị kẹp lại. Cô ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn về phía đôi đũa đang giữ chặt đũa của mình: “Anh làm cái gì thế?”

Tiểu Thất bình thản bảo: “Cô bớt ăn súp lơ đi, ăn nhiều bách hợp vào!”

“Tại sao chứ?”

“Súp lơ giúp thanh hầu, rõ tiếng; bách hợp thì tịnh tâm, an thần, chuyên trị phiền muộn, bất an”. Anh nói rành rọt.

Gân xanh trên trán Hàn Tú giật đùng đùng. Anh ta dám mỉa mai cô nhiều lời lắm tiếng, ám chỉ cô là kẻ chuyên gây chuyện ồn ào sao? Nếu không vì anh ta thì cô có cần ngày nào cũng hò hét đến rách cổ họng như vậy không? Làm gì có chuyện động một tí là nổi giận rồi phiền muộn chứ!

Hàn Tú lườm Tiểu Thất một cái rồi quay người đi vào bếp xới cơm, cô muốn ăn thêm cả canh trứng cà chua nữa.

Ai ngờ khi mở nắp nồi cơm điện ra, cô chỉ thấy bên trong trống không.

“Sao anh không nấu cơm hả?”

Tiểu Thất quay đầu lại, ngạc nhiên nhìn cô, vài giây sau mới trả lời: “Cẩm nang không dạy cách nấu cơm.”
Đọc tiếp: Copy Mối Tình Đầu – Chương 5 : Cùng nằm trên một chiếc giường đơn giản chỉ để ngủ
Tiểu Thất tiếp thu rất nhanh, Hàn Tú chỉ cần hướng dẫn một lần là anh đã ghi nhớ được mọi thứ. Cuối cùng, Hàn Tú cũng hiểu được ý nghĩa sâu sắc của câu nói: “Sư giả truyền đạo, thụ nghiệp, giải hoặc dã[1">”.

[1"> Người làm thầy phải truyền đạo lí, dạy nghề nghiệp và giải thích những điều nghi hoặc của học trò.

Lần này, sau khi ăn cơm xong, cô đã có thể yên tâm giao bát đũa cho anh rửa, lau miệng rồi bình thản đi sang phòng điều hoà để nghỉ ngơi. Tắm xong, Hàn Tú vào giường nằm, tận hưởng không khí mát lạnh, cảm thấy vô cùng sảng khoái, dễ chịu.

Hàn Tú bỗng nhận thấy, việc người đàn ông mà cô đã từng phỉ nhổ, mắng chửi cả trăm ngàn lần đó bị mất trí nhớ cũng có cái hay của nó. Trước đây, anh ta không hề bước qua cửa bếp lấy một lần, thế mà bây giờ, không những biết nấu thức ăn ngon lành, đẹp mắt theo cẩm nang mà ngay cả việc rửa bát phiền phức, nhàm chán, anh cũng đảm nhiệm luôn. Đây đúng là chuyện tốt hết xảy! Nếu có thể khai thác và phát huy những giá trị khác của anh, biết đâu cô sẽ nhận được nhiều tài lộc hơn. Vậy thì Hàn Tú sẽ miễn cưỡng thu nhận anh thêm một thời gian nữa. Dù anh có ăn không, uống không, ở không trong nhà cô trong một tháng trời thì sau đó, liệu cô có thể mặt dày mày dạn yêu cầu cô giáo Đỗ hoàn trả toàn bộ chi phí không? Hiển nhiên là không rồi! Thế nên, cô phải mau chóng nghĩ cách thu lại số tiền đó trong tháng này mới được.

Nên phân anh ta vào tổ nấu ăn hay vào tổ lau chùi dọn dẹp nhỉ? Cô nhất định phải tính toán, cân nhắc thật kĩ lưỡng rồi mới đưa ra quyết định. Tóm lại, Hàn Tú không thể để tên đàn ông đáng chết đó quỵt tất cả chi phí ăn ở trong một tháng được, nếu không thì thật có lỗi với bản thân.

Càng nghĩ tới việc sắp kiếm được nhiều tiền, Hàn Tú càng vui vẻ, cứ ôm cái chăn mùa hè mà cười sung sướng.

Khi làm xong tất cả mọi việc cũng là lúc Tiểu Thất mồ hôi mồ kê nhễ nhại, anh liền lấy quần áo rồi đi vào phòng tắm. Đã hơn một tuần nay, anh không tắm táp tử tế rồi. Hai hôm trước, anh đã tháo băng, những vết thương đều đã liền miệng, nhưng lúc đó, anh vẫn chỉ dám kì cọ nhẹ nhàng mà thôi. Hầu hết vết thương không nặng lắm, chủ yếu là bị lúc anh nhảy ra khỏi bức tường thuỷ tinh và rơi xuống dưới, va chạm vào cành cây, bây giờ chúng đều đã bong vẩy, da non cũng mọc rồi.

Cảm giác dinh dính trên người khiến anh vô cùng khó chịu, nhất định hôm nay, anh phải tắm thật kĩ càng mới được.

Làn nước ấm chảy lên người đã giúp anh trút bỏ mọi bụi bặm, mệt mỏi sau một ngày vất vả. Không khỏi cảm thấy xót khi nước chảy qua những vết thương mới liền miệng nhưng được thư giãn như lúc này đã khiến anh thấy rất sảng khoái, dễ chịu.

Nhưng khi tắm xong, Tiểu Thất lại cảm thấy toàn thân như phát nhiệt. Mặc kệ đầu tóc ướt nước, anh nằm xuống chiếc sô pha bọc vải, người nóng rực như bị thiêu đốt. Anh khẽ thở dài, đứng dậy rồi đi ra ngoài ban công, hi vọng cơn gió đêm mùa hè sẽ thổi mát cơ thể. Thế nhưng gió trời không làm giảm chút nào sự nóng nức trong anh, từng đợt khí nóng cứ rực lên không ngừng. Chỉ một lát sau, người anh lại lấm tấm mồ hôi.

Mới có hơn một tuần mà sao thời tiết lại thay đổi nhanh chóng đến thế, anh sắp không chịu đựng nổi nữa rồi!

Quay vào phòng, đặt người lên ghế sô pha, Tiểu Thất lại nhăn mặt, trong lòng thầm nghĩ: “Sao người ta có thể ngủ trên chiếc giường vừa mềm, vừa nhỏ như vậy chứ? Lại còn nóng bức nữa!”.

Ánh mắt anh vô tình lướt qua phòng ngủ của Hàn Tú, cửa phòng đang mở he hé. Lúc bước từ buồng tắm qua đó, anh không hề để ý đến điều này.

Tiểu Thất đã sống ở đây hơn một tuần rồi, ngoại trừ nơi ngủ hàng đêm, ban công để tập thể dục vào mỗi sáng và căn phòng bếp mà tối nay anh đã kiên quyết phớt lờ đi tờ giấy “Cấm vào”, những nơi còn lại đều thuộc phạm vi cấm cả, thế nên anh chưa bao giờ có ý định nhìn qua chúng dù chỉ một lát.

Ánh đèn mờ ảo hắt ra từ phòng ngủ của Hàn Tú.

Khoé miệng anh hơi giật giật, cuối cùng, lòng hiếu kì đã chiến thắng, anh đi về phía đó. Vừa bước lại gần, anh cảm nhận được một luồng khí mát lạnh đang thổi ra ngoài qua khe cửa mở. Anh mím môi, nhẹ nhàng đẩy cửa, không khí mát lạnh tràn ra, lập tức phủ lên cơ thể đang bức bối khiến anh cảm thấy sảng khoái vô cùng.

Ánh mắt Tiểu Thất dừng lại trên chiếc giường to đặt ở giữa phòng, lúc này anh mới biết, thì ra thế giới con người có loại phòng to rộng hơn rất nhiều so với chiếc giường của anh ở phòng thí nghiệm. Anh lại nhìn chiếc điều hoà treo trên tường, đôi môi mím chặt hơn. Trước nay, anh cứ tưởng rằng trong căn phòng này chẳng có gì cả, hoá ra là không phải như vậy, cô gái đang nằm trên giường kia đã một mình hưởng thụ hết.

Không khí nóng bức ngoài phòng khách khiến anh vô cùng khó chịu, còn ở đây, anh lại được sống trong sự mát mẻ như trước kia. Tiểu Thất quyết định rằng bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ ngủ ở phòng này, nằm trên ghế sô pha không thoải mái chút nào. Anh đóng cửa phòng ngủ lại, phớt lờ đi người phụ nữ có dáng ngủ không hề nhã nhặn chút nào, đi về phía giường. Thấy đèn ngủ vẫn sáng, anh đưa tay tắt công tắc rồi nằm xuống giường.

Không được nằm

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT