|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Quả nhiên là ở thời đại hiện nay, trong bất cứ công việc gì, người có trình độ học vấn cao, biết tiếng Anh sẽ lĩnh hội tốt hơn. Hàn Tú còn nhớ lúc công ty mới thành lập, tính cả sếp và nhân viên được có mấy người, hầu hết nhân công đều là các thím, các dì trung niên; rồi dần dần công ty phát triển hơn, trở thành một doanh nghiệp vệ sinh có ít nhiều tên tuổi, khi ấy, cô lại mặt dày mày dạn mượn nốt số tiền bố mẹ dành dụm để mua quan tài, tậu thêm một số máy móc. Người của công ty bán máy mất khá nhiều thời gian để hướng dẫn cách sử dụng cho các dì, các thím. Sau lần đó, cô tuyển dụng thêm nhiều nhân tài trẻ tuổi chứ không bó hẹp đội ngũ nhân viên trong phạm vi những người trung niên nữa. Thực tế đã chứng minh rằng những việc Hàn Tú đã làm là đúng, công ty của cô càng ngày càng lớn mạnh, chuyên nghiệp, quy củ hơn.
(2)
Gần tám giờ, khi các nhân viên lần lượt đến công ty, ai nấy đều kinh ngạc khi nhìn thấy Hàn tổng và một anh chàng đẹp trai đang đứng đối diện với nhau ở đại sảnh nhưng không người nào dám mở miệng hỏi. Hầu hết bọn họ chỉ dám chào sếp một tiếng rồi đi về chỗ của mình, thỉnh thoảng lại đưa mắt liếc trộm Tiểu Thất trong giây lát.
Mấy cô nhân viên trẻ tuổi thì viện đủ lí do để ở lại sảnh, mắt người nào người nấy sáng rực như đèn ô tô, nhìn chằm chằm vào Tiểu Thất, sau đó không ngừng thì thầm to nhỏ: ánh mắt của anh chàng đẹp trai ấy trước sau chỉ hướng về phía Hàn tổng, thuần khiết là thế, long lanh là thế, nhất định đó là bạn trai của sếp rồi!…
Bản nhạc Alice bỗng vang lên, báo hiệu giờ làm việc đã đến.
Hàn Tú chợt thấy xung quanh mình có rất nhiều người, ánh mắt của tất cả bọn họ không hẹn mà cùng hội tụ ở một chỗ, đó là Đường Trạch Tề – người đang đứng cạnh cô.
Hàn Tú hắng giọng, cố tỏ ra oai nghiêm: “Mọi người có việc cần báo cáo với tôi sao?”
“Không có ạ”. Đám đông đồng thanh rồi nhanh chóng giải tán, ai nấy cầm lấy chiếc giẻ, lau chùi những chỗ gần mình nhất.
Mấy thím đang chuẩn bị ra ngoài làm việc cảm thấy vô cùng hiếu kì trước thân phận của Tiểu Thất, vốn tưởng bọn nha đầu kia sẽ lên tiếng hỏi sếp để giải đáp nghi hoặc của mọi người, ai ngờ vừa nghe Hàn tổng nghiêm giọng, đứa nào đứa nấy lại co cẳng chạy mất dép như chuột gặp phải mèo, đúng là đồ vô dụng! Các bà sồn sồn bất giác thở dài một tiếng, tỏ vẻ coi thường lũ hậu bối rồi nhanh chân bước về phía trước.
“Ây da, Hàn tổng, cô không giới thiệu cho mọi người biết về anh chàng này sao?”
“Đúng thế, đúng thế! Hàn tổng à, khi nãy, tôi còn nói với lão Lý là không biết một tuần nay cô làm gì mà bận ghê thế, thật không ngờ, vừa tới công ty đã thấy cô dẫn theo một cậu thanh niên anh tuấn thế này tới đây.”
“Hàn tổng này, đây là bạn trai của cô à?”
Đúng là chỉ có mấy bà thím mới bạo mồm bạo miệng đến thế.
Hầu hết nhân viên trong công ty là các thím, các dì trung niên, hơn Hàn Tú rất nhiều tuổi nên nhiều khi, dù có bực đến đâu, cô vẫn không thể ra oai trước mặt các vị tiền bối này được, đã thế còn thường xuyên bị họ lôi đi, đòi giới thiệu bạn trai cho.
Trước cuộc tổng công kích của các đại thẩm, Hàn Tú vội xua tay lia lịa: “Anh ấy không phải bạn trai của cháu đâu. Đây là nhân viên mới của công ty chúng ta, tên là Đường Trạch Tề”. Rồi cô kéo một bà cô lại phía mình: “Dì Tạ à, từ hôm nay, anh ấy sẽ làm việc cùng dì, phiền dì chỉ bảo anh ấy giúp cháu nhé!”
Nghe những lời lấp liếm “chuyện vui” ấy của Hàn Tú, lại thấy Tả Tiểu Dũng đứng đằng sau lưng sếp không ngừng nháy mắt, mọi người trong lòng đều hiểu chuyện, còn ngoài mặt thì gật đầu tới tấp, phụ hoạ theo: “Ồ… Hoá ra đây là đồng nghiệp mới!”
Biết ngay là mọi chuyện sẽ thành ra thế này mà! Hàn Tú cắn môi rồi nói tiếp: “Thôi được rồi, được rồi, mọi người mau làm việc đi! Muốn tán gẫu thì đợi đến lúc tan sở!”. Cô quay người lại, nói với Tiểu Thất: “Anh theo tôi vào phòng làm việc!”
Ngay lúc hai người đang định rời khỏi đại sảnh thì bỗng nhiên trưởng phòng Vương ở bộ phận khách hàng chạy tới: “Hàn tổng!”
Hàn Tú dừng bước, quay người lại hỏi: “Trưởng phòng Vương, có chuyện gì thế? Hình như hôm nay, mấy người đến EC phục vụ cơ mà.”
“Hàn tổng, tôi đang định nói với chị việc đó đây. Chị cũng biết chuyện tháng trước rồi đấy, sau lần đó, dì Cao giận tới mức nằm nhà mấy ngày trời. Mọi người ở phòng khách hàng đều đang giận dỗi. Bây giờ, không ai chịu đi làm cho EC nữa.”
Cứ nhắc tới chuyện này là Hàn Tú lại cảm thấy đau đầu.
EC là một công ty xuất nhập khẩu nội thất có quy mô khá lớn. Vào ngày 25 hàng tháng, nhân viên của công ty Hàn Tú đều tới làm vệ sinh tổng thể cho EC. Nhưng từ khi con gái của bà chủ EC là Trần Mạnh Lợi từ Mỹ trở về và ngồi vào ghế trợ lí tổng giám đốc thì việc hợp tác giữa hai bên bỗng trở nên vô cùng khó khăn. Vị thiên kim đại tiểu thư đó không những hết sức chấp nhặt, xét nét mà còn khiến người khác khó chịu bởi cách nói chuyện ghê gớm, đanh đá của cô ta. Tháng trước, khi đến phục vụ bên EC, dì Cao được giao nhiệm vụ lau dọn phòng làm việc của cô Trần. Khi dì Cao đã làm xong tất cả mọi công việc, chỉ chờ xin chữ kí xác nhận rồi rời khỏi thì đột nhiên cô ta nói rằng nhân viên vệ sinh đã lấy trộm chiếc đồng hồ Omega mình mua ở Mỹ.
Dì Cao là người từ nông thôn lên thành phố tìm việc với mong muốn kiếm thêm chút tiền để gửi về cho gia đình. Dì đã làm ở công ty của Hàn Tú hơn một năm nay, là người thật thà, đôn hậu, chưa từng tắt mắt của ai bất cứ thứ gì. Điều quá đáng là sau một hồi không tiếc lời công kích, Trần Mạnh Lợi còn đòi khám xét người dì Cao. Mọi người ra sức phản đối yêu cầu này. Hai bên tranh cãi kịch liệt, thậm chí còn kinh động đến cả cảnh sát 110.
Phía cảnh sát không hề tìm thấy vật bị mất khi khám xét người dì Cao, nhưng Trần Mạnh Lợi vẫn nhất quyết không chịu cho qua sự việc. Cô ta yêu cầu những nhân viên đến làm vệ sinh hôm ấy phải đền chiếc đồng hồ đắt tiền đó, đồng thời nhạo báng họ là những kẻ khố rách áo ôm đến từ vùng nông thôn rách nát, chân tay không sạch sẽ, cả đời này chỉ xứng đáng đi làm vệ sinh, dọn dẹp cho người ta mà thôi.
Sau một hồi đấu khẩu nảy lửa, cuối cùng chiếc đồng hồ hàng hiệu đã xuất hiện. Em trai của Trần Mạnh Lợi là Trần Mạnh Lễ – Giám đốc phòng Tài vụ của công ty EC – cầm theo một chiếc đồng hồ nữ tới và nói: “Đồng hồ của chị sáng nay vứt trên xe của em rồi quên không lấy này.”
Mọi chuyện được hạ màn một cách lãng xẹt như vậy, nhưng người của bộ phận khách hàng lúc quay về công ty liền nói, sau này, họ từ chối làm công tác vệ sinh, dọn dẹp cho công ty EC. Trần Mạnh Lợi coi thường người lao động, những lời nói ghê gớm của cô ta như cứa vào tim của những nhân viên có mặt hôm đó. Sau khi chuyện của thím Cao truyền khắp công ty, công việc vệ sinh cho EC bị tất cả mọi người tẩy chay.
Công ty của Hàn Tú đã kí hợp đồng dài hạn với EC, nếu đơn phương phá bỏ hợp đồng, chắc chắn cô sẽ phải bồi thường tiền vi phạm.
Tháng trước, chuyện này đã khiến Hàn Tú vô cùng đau đầu nhức óc. Không ngờ là đã một tháng trôi qua mà mọi người vẫn chưa nguôi được cơn giận.
Hàn Tú liền bảo: “Tháng trước, không phải tôi đã nói là sẽ thưởng thêm cho những người đi làm việc tại EC sao? Bọn họ vẫn không chịu đồng ý à?”
“Hàn tổng à, tiền đâu phải vạn năng. Lòng tự trọng của con người không thể dùng tiền mua được”. Trưởng phòng Vương nói.
“Cái đó đương nhiên là đúng”. Hàn Tú mím chặt môi, gật đầu tán thành, trên thế gian này, có thể khom lưng, cúi đầu vì đấu gạo chắc chỉ còn những người mặt dày như cô thôi.
Làm nghề dọn dẹp vệ sinh này thì phải biết đặt mình vào địa vị người khác mà suy ngẫm. Các dì, các thím đều ở tuổi trung niên, đáng lẽ phải được ở nhà hưởng phúc dưỡng già, âu cũng vì kế sinh nhai nên mới bất đắc dĩ phải tiếp tục lao động. Nhưng đến mức độ này, đã bỏ công bỏ sức ra làm việc mà còn bị người ta sỉ nhục, thử hỏi làm sao tâm trạng mọi người có thể dễ chịu được chứ?
Đâu phải người nào cũng có đức “nhẫn” vô bờ bến như Hàn Tú, càng bị đả kích, sỉ nhục, cô lại càng muốn moi thật nhiều tiền của những kẻ đó!
Bởi vậy, cô không thể ép nhân viên quá đáng được, trong ngành này, chính những nhân viên có năng lực là thứ quan trọng chứ không phải là khách hàng.
Hàn Tú nghĩ ngợi một hồi rồi hỏi: “Hôm nay còn phải làm những việc gì nữa?”
“Công việc hôm nay không nhiều lắm, chỉ là làm sạch thảm trải sàn ở một vài công ty, văn phòng…”
“Anh đã hỏi qua các bộ phận khác chưa? Trong công ty thực sự không có ai đồng ý đi làm cho EC sao?”
“Hàn tổng à, thực lòng mà nói, đã sống gần bốn mươi năm nay rồi, lão Vương tôi chưa bao giờ gặp một người phụ nữ nào xấu tính đến vậy, Thảo nào, tuổi cô ta cũng không còn nhỏ nhít gì mà chẳng tìm nổi người yêu, vừa nhìn mặt thôi đã thấy đại tiểu tiện khó phân luồng rồi!”
“Khụ, khụ…”. Hàn Tú cố ý ho mấy tiếng.
“Ây da, Hàn tổng à, tôi không có ý nói cô đâu. Cô khác hoàn toàn với người phụ nữ xấu tính đó, cô dễ thương hơn cô ta nhiều lần.”
“Thôi được rồi, được rồi, tôi không trách
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




