|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
tay xuống và tiến thẳng tới quầy giảm giá.
Cô lục tìm trong đống hàng khổng lồ đó được một chiếc áo phông và một chiếc quần đùi bãi biển màu xanh lá cây. Xanh, xanh, xanh, tất cả dều là màu xanh lá cây, cô có nên mua thêm một chiếc mũ cũng màu ấy nữa không nhỉ? Màu xanh lá cây là thích hợp với anh ta nhất [2">. Đường Trạch Tề phải nếm thử cảm giác bị người khác cắm sừng thì mới thấu hiểu được nỗi thống khổ của cô trước đây.
[2">: Ở Trung Quốc, cho ai đội mũ màu xanh là ám chỉ việc bị ngoại tình
Cô còn mua cho anh một ít đồ tắm rửa vệ sinh rẻ tiền và thức ăn vặt cho mình rồi mới xách túi to túi nhỏ về nhà.
Khi về đến nhà, Hàn Tú thấy Tiểu Thất cuối cùng cũng đã chịu thay đổi vị trí, anh đang nằm trên chiếc ghế sô pha, mắt nhắm nghiền, lông mày vẫn nhíu chặt, trên má xuất hiện một vết đỏ kì lạ.
Cô lặng lẽ bước tới gần rồi nhẹ nhàng gọi: “Này!” Anh từ từ mở mắt, đôi mắt đẹp không còn vẻ tinh tường như lúc nãy mà thay vào đó là sự mơ hồ không thể lý giải.
“Tôi đã mua quần áo về rồi”. Nói xong, cô liền vứt túi đựng quần áo qua phía anh.
Tiểu Thất bắt lấy cái túi, thần trí xem chừng đã tỉnh táo hơn đôi chút, rồi đứng dậy, đi vào phòng tắm. Anh loay hoay trong đó một lúc lâu, cuối cùng cũng thay chiếc quần sịp và bước ra, cau mày trả lại chiếc áo phông và quần đùi cho Hàn Tú.
Những người bình thường đều biết một điều là tắm xong thì phải mặc quần áo tử tế rồi hẵng ra ngoài, trừ phi là người một nhà hoặc những người yêu đương thắm thiết thì mới mặc mỗi chiếc quần sịp lượn qua lượn lại như thế. Còn Tiểu Thất thì… Nếu anh vẫn mặc chiếc quần sịp hình tứ giác bị dính đôi chút vệt máu như lúc nãy thì cô cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, vì như thế sẽ không khiến người khác phải nhìn chằm chằm rồi suy nghĩ lung tung. Còn đằng này, trớ trêu thay, bây giờ, thứ anh đang mặc lại là cái mà Hàn Tú vớ bừa trong đống đồ nam khổng lồ, còn chẳng kịp bóc bao bì xem bên trong thế nào. Đó là một chiếc quần bó sát, cạp trễ. Nó nằm chễm chệ trên chiếc mông trắng trẻo gợi cảm của anh, trước lồi sau cong, khiến cho nét quyến rũ đặc trưng của người đàn ông càng lộ ra rõ ràng hơn.
Nói Hàn Tú chưa bao giờ nhìn thấy thân thể đàn ông là dối trá. Dù cô thực sự chưa có cơ hội nhìn ngắm người thật thì chí ít cô đã từng xem không ít những hình ảnh đó trên phim ảnh, từ da trắng, da đen cho tới da vàng, phải nói là nhiều vô kể. Nhưng lúc này, khi đã dược “tận mục sở thị” bộ dạng khiêu khích của người đã suýt giết chết mình cách đây một tiếng, đột nhiên Hàn Tú cảm thấy ớn lạnh đến tận xương tuỷ.
Cô quay ngay người lại, vừa ngượng ngùng vừa tức giận nói: “Đường Trạch Tề! Anh đúng là đồ biến thái! Không phải tôi đã mua cho anh cả áo phông và quần đùi đấy à? Tại sao anh không mặc vào chứ? Anh bị chập dây thần kinh nào rồi hà?
Tiểu Thất lại càng nhíu chặt lông mày hơn, cơn sốt khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu, chỉ khẽ rên lên một tiếng rồi trả lời một cách lạnh nhạt: “Hai thứ ấy tạm thời tôi chưa cần dùng tới. Còn nữa, tại sao chiếc quần sịp này lại tiết kiệm vải đến thế chứ?”
“Này, Đường Trạch Tề, đã đành là tôi thu nhận anh về đây, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi cho phép anh tự do ăn mặc thiếu vải rồi đi lông nhông trong nhà mà giở trò lưu manh đâu nhé! Như thế nào là áo phông và quần đùi tạm thời không dùng đến? Làm gì có ai dở hơi đến mức mặc quần sịp rồi đi qua đi lại lung tung hay không? Từ khi nào anh học được cái thói giả vờ đứng đắn mà chê bai quần sịp ít vải thế? Tôi đâu phải nhà sản xuất quần sịp! Có quỷ mới biết tại sao tôi lại hồ đồ vớ phải chiếc quần sịp này cho anh. Nếu anh muốn làm mấy trò mèo thì phiền anh cút ra ngoài cho tôi!”. Hàn Tú phẫn uất quay về phía anh hét lớn.
Tiểu Thất cau mày nhăn nhó, nhìn Hàn Tú đầy nghi hoặc rồi lẩm bẩm hai chữ “lưu manh”, sau đó nghiêm túc trả lời cô: “Trước đây, chỉ có lúc đi bộ và vận động ngoài ban công, tôi mới mặc áo khoác ngoài, còn trong phòng, tôi luôn mặc như vậy, mọi người đều mặc như tôi, chẳng có gì là không đúng cả.”
Nghe xong câu nói ấy, máu ở toàn thân Hàn Tú
Đọc tiếp: Copy Mối Tình Đầu – Chương 2 : Chạy trốn
Trong phòng hội nghị rộng lớn, hai người đàn ông mặc áo blouse trắng đang tranh cãi kịch liệt.
“Giáo sư Trương Đồng Ân yêu quý của tôi, tôi trịnh trọng tuyên bố một lần nữa với ông, từ trước đến giờ, tồi không hề yêu cầu ông tiến hành nghiên cứu khoa học một cách cá nhân. Cái chúng ta cần là tiền! Là tiền, ông hiểu không?”. Giọng người đàn ông đeo chiếc kính gọng vàng gần như run lên vì giận dữ.
Giáo sư Trương Đồng Ân không kiềm chế được, nổi đoá: “Tiền? Lúc đầu, ông đâu có nói như vậy với tôi. Ông đã lừa gạt tôi bao nhiêu năm nay rồi. Cũng bằng ấy năm, tôi đã làm trái lương tâm, giúp ông kiếm biết bao đồng tiền vấy máu, như vậy còn ít sao? Trước giờ, tôi chưa từng can thiệp vào mấy vụ làm ăn bẩn thỉu của ông. Ông muốn tôi làm cái gì, tôi đều đáp ứng hết. Nhưng lần này, tôi không có yêu cầu nào khác, chỉ muốn giữ lại 074 thôi!”
Bức tường bằng kính sáng choang phản chiếu bóng dáng già nua của giáo sư Trương Đồng Ân, mái tóc muối tiêu dưới ánh đèn điện càng trở nên chói mắt.
“Giữ lại? Giữ lại 074 thì có thể kiếm tiền sao? Hắn ta chỉ làm cho chúng ta tốn kém tiền bạc nhiều hơn mà thôi. Hắn ta còn sống thêm ngày nào thì chúng ta sẽ chẳng kiếm được cái gì từ hắn. Chẳng kiếm được một đồng xu nào hết! Bây giờ, ông còn làm bộ làm tịch, ra vẻ không quan tâm đến chuyện tiền nong. Ông có dám chắc rằng lúc đầu, ông không hề động chút lòng tham nào không? Không muốn có số tiền bẩn thỉu đó để thực hiện các thí nghiệm của ông sao? Bây giờ, ông còn nói với tôi những lời đó, đúng là khốn kiếp nực cười! Giữ lại hắn ta, ông định để tất cả chúng ta phải chết sao? Ông muốn người nhà ông cũng phải chết theo à? Ông có nhớ tôi đã từng nói gì với ông không? Chỉ cần bước chân lên chiếc thuyền này thì ông đã chẳng còn lựa chọn nào khác rồi! Cho nên, chúng ta nhất định phải hủy diệt số 074 và kiếm tiền từ hắn ta, ông có hiểu không, giáo sư Trương thân ái của tôi?”
Người đàn ông đeo kính cởi chiếc khuy ở cổ áo, trợn mắt nhìn giáo sư Trương Đồng Ân. Ông thực sự không hiểu, 074 có gì đặc biệt? Đối với ông, mọi sinh vật trong phòng thí nghiệm này đều chỉ là những công cụ kiếm tiền mà thôi. Có tình cảm với một vật thí nghiệm là điều không nên tồn tại, lão già Trương Đồng Ân khốn kiếp kia đúng là điên rồi.
“074 chẳng khác nào con trai tôi, tôi không thể nào giương mắt nhìn con trai mình đi vào chỗ chết được. Có thật là…các ông… không thể… giữ 074 lại… không?”. Đôi mắt của giáo sư Trương Đồng Ân đỏ lên, giọng nói ngắt quảng.
“Con trai sao? Có sinh vật nào ở trong này không phải là con của ông không? Sao tôi không thấy ông đau lòng khi bọn chúng chết nhỉ? Hừ!”. Người đàn ông đeo kính quyết định không phí thêm lời nói nào nữa với lão già lẩm cẩm này, quay người đi ra ngoài luôn.
Trương Đồng Ân nắm chặt bàn tay lại, đắn do vài giây rồi thả lỏng tay ra, chạy theo người vừa ra khỏi phòng: “Cổ tiên sinh, xin hãy đợi một chút, nếu nhất định phải giải quyết 074, hãy để tôi trực tiếp ra tay!”
Câu nói gần như cầu xin của giáo sư Trương Đồng Ân đã thu hút sự chú ý của tất cả nhân viên nghiên cứu trong phòng thí nghiệm.
Người được gọi là Cổ tiên sinh dừng bước lại, quay đầu nhìn giáo sư Trương Đồng Ân rồi hài lòng cười, bảo: “Được thôi, vậy ông nhanh chân lên! Còn bao nhiêu thứ phải dọn đi nữa, không còn nhiều thời gian đâu!”
Trương Đồng Ân không nói gì, trở lại bục làm việc của mình, dặn dò trợ lí chuẩn bị thêm mấy ống thuốc gây mê.
Trước nay, giáo sư Trương Đồng Ân chưa bao giờ nghĩ rằng con đường đã bước qua ngàn vạn lần này lại dài đến vậy, chân ông dường như đang đeo những tảng chì nặng trình trịch. Lúc đi qua đoạn ngoặt, ông dừng lại, ngước nhìn bầu trời xanh biếc bên ngoài bức tường trong suốt, bất giác thất thần. Nếu 074 được sống dưới bầu trời kia như những đứa trẻ bình thường khác, phải chăng tội lỗi của ông có thể giảm bớt được phần nào?
“Giáo sư!” Người trợ lí phải gọi rất lâu, ông mới chợt tĩnh, lấy lại thần trí rồi tiếp tục bước đi.
Lúc nhìn thấy trên cửa treo tấm biển 074, ông liền quay lại, nói với người trợ lí: “Tôi muốn nói chuyện một mình với 074, sau này sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa. Cậu đứng ngoài cửa đợi tôi một chút nhé!”
Người trợ lí gật dầu.
Ông run run đỡ lấy chiếc khay đặt thuốc gây mê và thuốc tẩy trùng rồi đẩy chiếc cửa kim loại dày nặng trước mặt.
Căn phòng rộng lớn chỉ có một chiếc giường đơn trải khăn trắng, một thanh niên cởi trần nằm trên đó và đang xem một cuốn sách rất dày, có vẻ hết sức tập trung, mái tóc hơi dài rủ trước trán khiến người khác không biết được nét mặt anh lúc này thế nào.
Đó là 074 – đứa con mà giáo sư Trương Đồng Ân đích thân tạo ra.
“Tiểu Thất!”. Giáo sư Trương Đồng Ân hắng giọng gọi cái tên mà ông đặt cho 074.
074 quay đầu lại, để lộ gương mặt tuyệt mĩ như được khắc chạm một cách tỉ mỉ, tinh tế bởi các nhà điêu khắc tài hoa, làn da anh rất trắng, dưới ánh đèn sáng loá nhìn tinh khiết như loại bạch ngọc vô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




