|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
sao thế…..có chuyện gì ah , mở cửa cho mẹ xem – Mẹ hắn lo lắng bà chưa bao giờ thất con mình như thế cả
_……………………… – hắn vẫn im lặng
_Hoàng tử ah…..con mở cửa cho mẹ nhanh , có chuyện gì mà con ra như thế này , mở cửa cho mẹ nhanh coi , ko nghe mẹ nói gì ah – Mẹ hắn tức giận đập cửa rầm rầmnhưng đáp lại hắn vẫn ngồi im ko nói gì
_Con ko mở mẹ cho người phá cửa đó có mở cửa ko hả?
_…………….Két……- Hắn đúng dậy mở cửa rồi đi thẳng ra gara lấy xe phóng đi
_Long…..Long ah…..con đi đâu thế hả ?- mẹ hắn vội vã chạy theo nhưng ko kịp hắn đã phóng xe vụt mất
—————————–
Bệnh viện Blue
_Mẹ về nghỉ đi , con ở với em là được rồi , mẹ cũng mệt lắm rồi- Phong khuyên bà Hà
_Ko…..hức…hức…mẹ phải ở bên nó con ah….mẹ phải ở bên Ly…mẹ ko được xa nó…mẹ sợ…sợ lắm con ah – Pà Hà nói trong nước mắt
_Ly nhất định phải tỉnh dậy mà , mẹ yên tâm về nghỉ ngơi đi , khi nào em tỉnh con sẽ báo cho ba mẹ biết mà
_Ừ…..con nó nói đúng đó mình ah , mình về nghỉ ngơi tí đi , trông mình yếu lắm rồi – Pố nó cũng khuyên ngăn mặc dù ông cũng ko mốn rơì xa nó tí nào ….thật sự ai cũng lo sợ cho nó cả nếu 2 hôm nữa mà nó ko tỉnh thì coi như nó đã chết
Bố mẹ nó đã ra về , chỉ còn lại mình nó và Phong
_Heo anh, bao giờ em mới tỉnh dậy hả ? em có biết mọi người lo sợ lắm ko , em ko được bỏ lại mọi người mà ra đi như vậy đó . Anh đã biết “ Gao” là ai rồi , tất cả cũng tại cậu ta mà em ra nông nỗi này cả , em hãy tỉnh dậy đi……..- Phong nắm chặt tay nó thầm cầu nguyện cho nó tỉnh dậy
Két……..két………..tiếng xe thắng gấp của hắn
Hắn chạy thật nhanh vào phòng của nó , tới cửa hắn khựng lại khi thấy anh
_Mình có nên vào đó ko nhỉ?….- Hắn đứng suy nghĩ ko biết có nên vô ko thì
_Cậu đến đây làm gì hả, tại cậu và con bé Linh gì đó nên em tôi mới ra nông nỗi này , giờ còn đến làm gì ? Em tôi cũng ko muốn gặp câụ đâu – Phong thấy hắn đưnsg trước cửa thập thò thì ra la hắn xối xả < Ặc ặc Long nhà ta thập thò trước cửa bị bắt quả tang kià hehe>
_Ơ……em….muốn gặp Heo em phải nói sự thật cho cô ấy biết , xin anh cho em gặp Heo 10 phút thôi , ah ko 5 phút cũng được < Chài chài năn nỉ tội nghiệp quá>
_Cậu phải hứa vơí tôi là ko bao giờ gặp lại em tôi nữa , cứ coi như ko quen biết dù em tôi có tìm tới cậu hay ko . Cậu mang lại quá nhiều đau khổ cho con bé rôì
_Dạ em sẽ ko tìm hay làm phiền Heo nữa chỉ xin anh cho em gặp Heo lần này để xin lỗi thôi ạh
_Cậu nhớ giữ lời đó – Nói rồi ông Phong bước ra công viên bệnh viện để lại mình hắn và nó trong phòng
_Heo….ah…..mình xin lỗi …………vì mình mà cậu ra nông nỗi này , thật sự xin lỗi ….mình ko mong cậu tha lỗi cho mình nhưng mình xin cậu đấy cậu hãy tỉnh lại đi . Sao cậu ko nói gì cả hả ……….sao cậu ko tỉnh lại bộ cậu ko nghe mình nói gì ah…………con nhỏ ngốc nghếch này tỉnh lại đi chứ……mình đau lắm thật sự rất đau cậu có hiểu ko hả ……….cậu có biết mình đã nhớ cậu thế nào ko . Ngày ngày mình đều nhớ đến cậu , ngày ngày cậu hiện về trong giấc mơ của mình …..khuôn mặt ấy nụ cười ấy mình nhớ tất cả……. Có phải mình ngu ngốc lắm đúng ko , cậu ở ngay bên cạnh mà mình ko nhận ra để ròi 1 lần nữa mìh làm cậu tổn thương thế này…….mình đã làm cậu mất đi nụ cười trong sáng với núm đồng tiền …mình đã lấy đi khuôn mặt mà ố mẹ đã cho cậu………..mình đã lấy đi kí ức của cậu….mình thật tồi tệ đúng ko . Mình sẽ ko làm phiền cậu nữa mình sẽ ko làm cậu torn thương hay lấy đi cái gì từ cậu nữa cả vậy . Caju hãy tỉnh dậy và sống vui vẻ như moi ngày và đùng nhớ ra tớ 1 người làm cậu đau khổ hãy sống tốt nhé . Tạm biệt cậu …..mãi mãi yêu cậu – Hắn nói rồi bước đi , giọt nước mắt khẽ rơi trên đôi mắt của hắn . Hắn ko còn hy vọng hay mong chờ gì nữa . thật sự rất đau…rất đau……………SỰ THẬT QUẢ LÀ RẤT PHŨ PHÀNG………….hắn vụt chạy trong màn đêm tĩnh mịt cuả thành phố về khuya . Từng giọt mưa khẽ khẽ rơi , quả thật ông trời thật đọc ác mà tại sao ông lại đổ mưa để rồi kí ức ấy một lần nữa hiện về trong hắn . Kí ức của 6 năm về trước lần đầu tiên hắn gặp nó
———————————
6 năm trước cũng vào một buổi tối mưa to . Con đường vắng vẻ ko gian xung quanh tĩnh mịt
Hắn- 1 cậu bé khoảng tầm 10 tuổi đang dạo bước trong màn mưa xối xả , cậu vừa đói vừa lạnh vừa sợ….cậu chưa bao giờ phải chịu như thế này cả…..cậu là 1 thiếu gia từ nhỏ sống trong nhung lụa……như giờ cậu phải lang thanh ngoài đường mưa to gió lớn……trên vai là 1 chiệc balô lớn …..Và chính xác hơn là cậu “đi bụi”
Lý do dẫn đến việc đi bụi của cậu thật đơn giản ….: “ cậu ko có bạn bè , bố mẹ ko cho cậu được chơi với bất kì ai”
Vì là 1 thiếu gia của tập đoàn lớn nên bố mẹ cậu lo cậu sẽ bị lợi dụng nên ngoài giờ học ra cậu luôn ở nhà , đến trường thì ai ai cũng biết cậu là thiếu gia nhà giàu nên tìm mọi cách đẻ tiếp cận và lợi djng câu . Bố mẹ thì lo làm việc nên cậu trở thành 1 cậu bé cô đơn thiếu vắng tinh thương của mọi người bạn bè thì ko có => ĐI BỤI
Cậu vừa đi vừa khóc thì bỗng có một cô bé tóc ngang màu nâu cầm chiếc ô chạy tới
_Sao cậu lại khóc…..con trai mà khóc là xấu lắm …sẽ ko có ai thương cậu đau….nín đi nha – Cô bé che chiếc ô lên đầu cậu cười tươi
_Kệ tui….bạn cũng như những người đó thôi….đồ giả dối- Hắn lạnh tanh hất chiếc dù ra rồi tiếp bước
_Cậu mà ở ngoài mưa như vậy là bệnh đó ……mình cho cậu cái này nè ăn đi ngon lắm đó – Vừa nói cô bé vừa đưa cho hắn 1 cái bánh hình mặt cười
_Bạn tưởng mình là con nít ah…..dụ mình bằng cái bánh đó ư….cậu biết mình là ai ko
_Tụi mình đều là con nít mà hihi…..cậu là ai ko quan trọng , quan trọg là cậu chụi nít rồi hihi – Cô bé cười tươi nhìn hắn . Hai đưá đứng chung trong 1 chiếc dù nhìn ra xung quanh
_Mình ko phải là con nít…..mình đã tốt nghiệp cấp 2 rồi đấy….học sinh cấp 3 thì ko phải là con nít – Hắn đưa ra lí lẽ biện hộ cho mình ko phải là con nít < Long nhà a lúc bé đáng yêu quá >
_Ủa vậu cậu bị kém phát triển ah….cấp 3 mà có bé tí , chỉ băng một đứa cấp 1 như mình ah hihi
_Ko phải….mình nhảy lớp đó thấy mình giỏi ko
_Nhảy lớp là cái gì cơ ? – Cô bé chu mỏ nạc nhiên hỏi
_Eò cậu ngốc quá…nhảy lớp mà ko biết…..đúng là đầu heo mà
_Thôi mình phải về thôi ko mẹ lại chờ , cậu cũng về đi mẹ đang chờ đấy
_Mẹ mình ko chờ mình đâu…..làm sao để gặp lại cậu < Ặc ặc ông này ghê quá chưa gì mà muốn gặp lại rồi , bị lung lay rồi hả >
_Ngày nào mình cũng đi đường này nếu có duyên thì gặp lại – Nói rồi cô bé chạy vụt đi để lại hắn ngồi suy tư 1 mình
“ Mẹ có chờ mình như bạn ấy nói ko nhỉ ……chắc là có đấy mình tin bạn ấy mà….mình phải về thôi ko mẹ lại chờ” < Dại gái quá>
Vừa đi hắn vừa cười cười nhăc lại câu nói mẹ sẽ chờ mình . Hắn quyết định về nhà bỏ chiến dịch “đi bụi “
——————————————-
Trở lại hiện thật
Sau khi rời khỏi bệnh viện hắn phóng xe chạy như bay , từng giọt nước mắt của hắn hoà vào làn mưa . Hắn cố để những dòng kí ức bị làn mưa cuốn trôi đi . Hă’n cố quên nó , quên đi 1 người con gái vì hắn mà đánh mất tất cả. Hãy cố quên đi tất cả , quên đi nhũng dã xảy ra. Cứ xem nó như 1 giấc mơ , một giấc mơ đẹp đến với ta dễ dàng thì cũng ra đi 1 cách rất dễ dàng . Ko có gì đến với ta 1 cách tự nhiên cả , ko có hạnh phúc nào đến với ta mà ta ko trải qua đau khổ…..vì vậy hãy quên đi tất cả để rồi một ngày mới lại được bắt đầu bạn nhé . Đừng cố sống với những kí ức đau buồn hãy mỉm cười nhìn về phiá trước.
Phiá trước là cầu vòng, là bình minh đang chờ đón bạn đấy
Hôm sau , nó tỉnh lại trong sự vui mừng khôn xiết của mọi người . Nó đã trở lại như thường ngày , vẫn vui vẻ như chưa hề gặp hắn , nó cùng con Mi vui vẻ đến trường, sau giờ học bọn nó lại cùng đi ăn kem , đi xem phim, hay cùng nhau ngồi dưới thảm cỏ xanh mát cầu nguyện cho 1 tương lai tốt đẹp hơn . Mọi chuyện đến với nó rất hanh , tựa như làn gió đến rồi đi rất nhanh , để lại 1 vết thương lòng khá lớn trong nó . Nó cũng cố tập quên đi sự hiện diện của hắn ko biết tự bao giơ đã ở trong tim nó . Giờ đây nó sống hạnh phúc bên gia đinh .
Các bạn ạh đôi khi ko phải có được tình yêu là hạnh phúc đâu , hạnh phúc là lòng mình được thanh thản , mình biết quên đi nỗi buồn , quên đi niềm đau , và hiểu rõ giá trị đích thực của những việc mình đã làm cho mình và người khác . Hạnh phúc ko phải là cái ta cần , mà hạnh phúc là cái ta hy sinh cái ta cần để người khác được hạnh phúc . Hạnh phúc rất đơn giản nưng ko phải ai cũng tạo ra được hạnh phúc cho riêng minh . HÃY MỈM CƯỜI NHÌN VỀ PHIÁ TRƯỚC . KO BAO GIỜ KHÓC , LUÔN LUÔN MỈM CƯÒI BẠN NHÉ . “NEVER CRY”
Một tháng sau
Tại trường Never cry
_Ê ê mọi người , hoàng tử đi học lại rồi kìa – Tiếng la hét của bọn con gái
Hắn từ từ bước vào lớp nó sau 1 tháng nghỉ học . Ai ai cũng ngỡ ngàng chạy lại hỏi thăm đủ điều . Nhưng giờ đây hắn lại trở về với con người trước kia của hắn – 1 người lạnh lùng đến đáng sợ .
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




