watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:56 - 22/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4698 Lượt

già.” Bác Phát gái cười, quay đầu nhìn về phía Đồ Kiều Kiều.“Kiều Kiều, ăn không đủ thì nói bác lấy thêm nha!”
Bác Phát gái vừa nói, đôi mắt tò mò nhìn Đan Thiên Tề, khó thấy ĐồKiều Kiều mang theo đàn ông, nhịn không được nhiều chuyện, “Kiều Kiều,cậu này là bạn trai của cháu hả?”
“Không phải.” Đồ Kiều Kiều lắc đầu, mắt đẹp nhìn Đan Thiên Tề, “Anh ấy là người được đề cử.”
“A?” Bác Phát gái nghe không hiểu.
“Người được đề cử đầu tiên trong danh sách làm chồng.” Cô cười công bố, vừa lòng nhìn khóe mắt Đan Thiên Tề co giật.
“A?” Bác Phát gái ngây ngẩn cả người, lại nhìn sắc mặt lạnh lùng củaĐan Thiên Tề, bà thức thời ho nhẹ một tiếng,“Kiều Kiều, bác đi trước,các cháu cứ từ từ ăn!”
“Bác Phát gái, bác cứ đi làm việc đi, cám ơn bữa ăn của bác.” Đồ Kiều Kiều cười nói cảm ơn.
“Ai da, cảm ơn cái gì, ăn không đủ nhớ nói bác đó!” Bác Phát gái nói xong liền vội vàng đi tiếp đón khách khác.
Đồ Kiều Kiều chậm rãi gắp miếng măng chua bỏ vào miệng. Thấy anh bấtđộng, lạnh lùng nhìn cô. Cô nhíu mày.“Sao không ăn? Chao phải ăn nóngmới ngon! Anh nếm thử đi, chao bác Phát rất nổi danh.” Đúng, nổi danh ăn ngon, cũng nổi danh thối.
Mặt đẹp mang theo nụ cười kiều diễm động lòng người, nhưng mà Đan Thiên Tề lại nhìn ra được cô cố ý, cô nghĩ anh không dám ăn?
Cầm đôi đũa đã được vệ sinh sạch sẽ lên, anh chậm rãi gắp một khốichao, cắn một miếng. “Ừ, hương vị không tệ.” Nói xong, lại gắp một khốikhác, vùi đầu ăn.
Đồ Kiều Kiều trừng anh, hy vọng có thể tìm được một tia chán ghéthoặc miễn cưỡng trên mặt anh. Nhưng không có, anh thực bình tĩnh, hơnnữa còn có vẻ thực hưởng thụ. Chậc! Vô nghĩa! Cô gắp một khối chao, oánhận cắn một miếng.“Tôi còn nghĩ anh sẽ ghét đấy!” Đáng giận, cô bị chỉnh đến giờ chân vẫn còn đau, vốn tưởng chao có thể làm cho anh biến sắcmặt, không ngờ lại không thành công.
“Sao nào? Ăn cái này tốt hơn mang giày cao gót đi đường dài, hơn nữatôi cũng không phải chưa từng ăn qua.” Anh chỉ là rất ít ăn quán venđường, không có nghĩa là không ăn, trên cơ bản anh cũng không kiêng ăn,cho nên chiêu này của Đồ tiểu thư vô dụng với anh.
Đồ Kiều Kiều nheo mắt, thiếu chút nữa không duy trì được nụ cười trên môi.“Đan tiên sinh, bây giờ anh thừa nhận anh cố ý để tôi mang giày cao gót đi bộ nửa giờ?”
Đan Thiên Tề ăn khối chao cuối cùng, cầm khăn tay xoa xoa miệng.“Tôilàm như vậy, Đồ tiểu thư là người thông minh, hẳn sẽ nhìn ra được ýtôi?”
Anh buông khăn tay, nhìn cô cười lạnh.“Còn có, tuy rằng tôi là ngườiđược đề cử đầu tiên trong danh sách làm chồng của cô, nhưng thực đángtiếc, cô không nằm trong danh sách đề cử làm vợ của tôi.” Anh nói thẳng, lười vòng vo với cô, cô thức thời thì nên dừng tại đây thôi.
Tốt lắm, cô, Đồ Kiều Kiều lần đầu tiên bị từ chối hoàn toàn như vậy!Nhìn nụ cười lạnh trên mặt anh, cô thiếu chút lật bàn ném thẳng vào mặtanh. Đúng, còn kém một chút, cô vẫn lý trí, cố gắng nhịn xuống, ngườimất mặt là cô. Đồ Kiều Kiều âm thầm cắn răng, nhịn xuống lửa giận hừnghực trong ngực, họ Đan này nghĩ anh ta là ai? Đồ Kiều Kiều cô không phải nhất định muốn anh cho bằng được!
Nhịn xuống lửa giận, cô cực lực duy trì tươi cười trên mặt. “Đan tiên sinh, anh không khách khí với thục nữ như vậysao?”
Nhìn lửa giận trong mắt cô, Đan Thiên Tề nghĩ có lẽ không nên tiếp tục chọc giận cô nữa, anh sợ cô sẽ lật bàn.
Nhưng nhìn cô rõ ràng cực giận, nhưng nụ cười trên mặt một chút cũngkhông giảm, làm cho anh nổi lên một tia độc ác hiếm có. “Đối với thục nữ đương nhiên sẽ không, nhưng đối với người háo sắc cứ quấn quít lấy tôithì không giống.” A a, lời này hơi quá đáng, anh rõ ràng nhìn thấy côbiến sắc.
Háo sắc? Anh ta thế mà dám nói Đồ Kiều Kiều cô là háo sắc!
Cô nghe qua người ta nói cô đẹp, nói cô thông minh, nói cô có nănglực, nói cô họa thủy…… Nhưng tuyệt đối không ai nói cô háo sắc!
Lần đầu tiên, Đồ Kiều Kiều rốt cuộc không thể duy trì nụ cười trênmặt. Mặt đẹp trở nên âm trầm, cắn răng trừng anh. Người đàn ông này nếumuốn gây ấn tượng xấu với cô, vậy thì anh đã thật sự thành công. Cái gìngười được đề cử làm chồng? Mắt cô bị mù rồi!
“Đan tiên sinh, may mắn cho anh.” Cô ăn khối chao cuối cùng. “Hả?”
“May mà ở đây có nhiều người.” Buông đũa xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn anh, nở nụ cười làm cho người ta run da đầu.
“Cho nên tôi sẽ không lật bàn cũng sẽ không đập bàn.” Cô vỗ nhẹ mặtanh, “Nhưng mà, tôi sẽ ghi hận, nhớ kỹ…… Trăm ngàn lần đừng rơi vào taytôi.”
Đan Thiên Tề nhíu mày, cô nghĩ kiểu uy hiếp trẻ con này sẽ là anh sợ sao?
Cô đương nhiên biết anh không tin, nhưng mà không sao, thời gian còndài, Đồ Kiều Kiều cô sẽ cho anh biết kết cục khi đắc tội với phụ nữ,nhất là một phụ nữ lòng dạ hẹp hòi!
Cô ngạo nghễ đứng dậy, cười nhẹ với anh, nhưng mà nụ cười kia thậtlạnh, thiếu đi ngọt ngào lúc trước, “Đi thôi, có thể phiền anh đưa tôilên núi không?”
“Đương nhiên.” Chút phong độ ấy anh còn.
Hai người ra khỏi quán, không đi song song với nhau, anh tin lúc nàyĐồ tiểu thư tuyệt đối không muốn đi cùng anh, Đan Thiên Tề đi lui vềsau. Anh nhìn bóng dáng của cô, lưng cô rất thẳng, tư thái đi đường taonhã mà xinh đẹp, đám người đi đường lướt qua đều không nhịn được dán mắt lên người cô, nhất là đàn ông.
Anh cũng chú ý ban đầu cô còn đi nhanh, rồi sau đó tốc độ đi đường càng lúc càng chậm, anh nhìn chằm chằm đôi giầy trên chân cô.
Chú ý tới cô đi rất khó khăn, nhưng vẫn quật cường đi về phía trước,vẫn duy trì tư thái tao nhã, giống như nữ vương cao ngạo, không cầu cứu, cũng không hé răng.
Cô gái này, tính cách quật cường ngoài dự kiến của anh.
Vừa rồi cô không lật bàn khiến cho anh kinh ngạc, anh biết không cócô gái nào có thể bình tĩnh nhận những lời vừa rồi anh nói. Cho dù nhiều người, cũng sẽ chửi ầm lên mới đúng.
Nhưng cô không có, cho dù lạnh mặt, nhưng giọng nói vẫn luôn mềm mại, ngay cả đề cao âm lượng cũng không có. Lúc tính tiền rời khỏi, cô còncười nói hẹn gặp lại với ông chủ.
Nếu không phải chính mắt anh thấy cô biến sắc, nghe thấy cô uy hiếp,nhất định cũng sẽ nhìn không ra cô gái này đã

sớm phát điên.
Đồ Kiều Kiều này khác xa với mỹ nữ trong ấn tượng của anh rất nhiều!
Thấy tốc độ đi của cô càng lúc càng chậm, nhìn đôi giày cao gót củacô, Đan Thiên Tề thở dài. Cứ theo tốc độ này, chỉ sợ nửa đêm anh mới vềđến nhà. Lại nói, tuy rằng cố ý chỉnh cô, nhưng anh cũng không muốn làmchân cô bị thương. Sờ sờ mũi, anh tiến lên phía trước.
Đồ Kiều Kiều dừng lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm người đàn ông chephía trước mắt.“Sao nào?” Chân đau làm cô không có sắc mặt hoà nhã, đốivới anh lại càng không.
Đan Thiên Tề không nói chuyện, cởi áo vét, khom người cột vào hông cô.
Động tác của anh làm cho cô sửng sốt, “Anh muốn làm gì?” Đang muốnkéo

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT