watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:00 - 03/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6824 Lượt

chỉ biết cắn chặt răng mà nghĩ: “Hắn….hắn định làm gì đây?”

Đến lúc nó kịp định thần lại thì một bàn tay đã kéo nó ra xa đám ‘fan’ và dẫn nó từng bước bước lên sân khấu.

Hoan hô! Hoan hô!

Bis! Bis!

Trời ơi! Tên Kim Huyền Ảnh này, bộ mi định bóp nát bàn tay của ta sao?

Hắn nắm chặt tay nó đến nỗi tưởng chừng như gãy xương đến nơi.

“Oái!” Kìm ko được, nó hét lên.

“Chuyện gì?” Hắn dửng dưng

nhìn nó.

“o__o Gừm, cậu…mau buông tay tôi ra”

“…” Hiểu chuyện, hắn đỏ mặt liền vội buông tay nó ra…và người thì quay sang chỗ khác.

Đồ cái tên dê sờm, dám trêu ghẹo con gái nhà lành hửm??? Té đi!!!

Nhìn bản mặt ngơ ngơ của hắn thật ko chịu nổi, Mỹ Lan như muốn đá cho hắn lăn tròn xuống sân khấu mới hả dạ.

Nhưng khi nó đang chuẩn bị ‘tư thế’ thì Kim Huyền Ảnh liền quỳ xuốngtrước mặt nó và nó thì ngẩn người ra. Cả thành phố biển này lại có dịp rộ lên những tiếng hân hoan, bàn tán, vẻ mặt ai nấy đều tò mò hướng về sân khấu. Lại chuyện gì đây?

“Cậu…đứng lên đi chứ? Mọi người đang nhìn cậu kìa!”

Nghe dzậy, Kim Huyền Ảnh nhìn xuống phía dưới, đúng là bọn họ đang nhìn mình thật. Song hắn quay lại nhìn Mỹ Lan, nở một nụ cười tươi:

“Đợi tôi làm xong chuyện này cái!”

“Cái gì?”

Nó há hốc mồm ra, mở to tròn hai mắt mà nhìn hắn chằm chằm…khó hiểu quá!

Ko làm cho nó và tụi ‘fan’ đợi lâu, đùng một cái….một chiếc hộp màu đỏ nhỏ bé xinh xinh đã hiện ra trước mặt nó và giữa hàng ngàn con mắt bên dưới.

“Sinh nhật vui vẻ nhé! Mỹ Lan yêu dấu!”

Rầm! Rầm!

Trời ơi! Vừa chấm hết câu nói của hắn cũng là lúc mở màn cho một trận cuồng phong sắp xảy ra. Giông gió bão tố đang đến gần…Báo động khẩn cấp cho toàn dân!

Rầm! Rầm!

Xoẹt! Xoẹt!

Thời tiết bỗng thay đổi 360 độ, từng đợt sấm chớp đang kêu gào, nhá lên trong đêm tối, từng đợt sóng đang lên cao rồi lại đổ xuống đập mạnh vào bờ như đang cảnh báo một chuyện ‘khủng khiếp’ sẽ xảy ra.

Mưa rơi rơi trên mặt, lạnh toát người…sao vô duyên vô cớ tự nhiên trời lại đổ mưa to thế nhỉ ???

Đám ‘fan’ của tụi nó giờ thi nhau chạy tán loạn, mạnh ai về nhà nấy…chỉ còn lại sáu người đứng chôn chân trên sân khấu. Nhưng người tội nghiệp nhất vẫn là Kim Huyền Ảnh, hắn ko biết mình đã nói lời gì làm phật ý thần linh, khiến cho họ phải hô gào sấm chớp dữ dội đến thế nhỉ?….chỉ là một món quà ‘nhỏ’ thôi mà…

Trên tay hắn lúc này vẫn còn cầm chặt chiếc hộp màu đỏ, vẻ mặt buồn thấy rõ…Hai bà bạn cùng hai bồ của nhỏ cùng nhau dìu nó và Kim Huyền Ảnh vào trong trú mưa.

Lúc đi ngang qua hắn…bỗng nó cảm thấy một cảm giác kì dị xuyên qua, mắt dán chặt trên chiếc hộp ấy ko rời…Trong khi đó, Kim Huyền Ảnh lại rít lên qua kẽ răng: “Xui xẻo thật!”
Chương 9

Nghĩ sao dzậy? Làm bạn gái của hắn ta ư? Thà nó cắn lưỡi tự tử đi cho rồi!

Nhưng …nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có một ngày thôi mà…cứ thử xem sao!

“Ê xem này, xem này…ở công viên Blue tối hôm qua xảy ra một sự kiện đặc biệt”

“Vụ gì dzậy?”

“Thì là…Dương Mỹ Lan với Kim Huyền Ảnh xuất hiện ở đó chứ vụ gì…”

“Có phải họ oánh nhau hok?”

“Trời! Họ ko những ko oánh nhau mà còn thân thiết nữa kìa…”

“Hôm qua tôi cũng ở đó…tôi thấy Kim Huyền Ảnh tặng cho Mỹ Lan một hộp quà, nhưng chưa gì trời đã mưa rồi! Ghét thật!”

“Đúng rồi! Hình như là quà sinh nhật thì phải”

…………………………….

Tèng teng teng…

Ngồi ở dưới căn-tin trường, Mỹ Lan nghe thấy tụi học sinh các lớp thi nhau bàn tán về nó và Kim Huyền Ảnh… nhưng càng lúc càng quá đáng thì phải…Ai là bạn trai của ai, ai là bạn gái của ai chứ?

Nực cười thật! Chắc bọn này bị mù hết rồi, dù có chết nó cũng ko chọn cái tên ôn thần đó làm bạn trai đâu…

Mà nhắc đến hộp quà, giờ chắc nó vẫn còn nằm ở nhà của Kim Huyền Ảnh đấy chứ! Từ tối hôm qua đến giờ, Mỹ Lan vẫn trằn trọc suy nghĩ mãi, chả biết trong đó là viên kim cương hay là sợi dây chuyền đây…

Thấy cái hộp cũng nhỏ, nếu để sợi dây chuyền chắc ko vừa….còn viên kim cương…nó vừa nhưng với khả năng của Kim Huyền Ảnh, hắn đào đâu ra chứ…ha ha ha…

Mỹ Lan mơ mơ màng màng, đắm đuối tưởng tượng xem món quà của Kim Huyền Ảnh ấy là gì? Xong, mặt mày trở nên bí xị, miệng chu ra bực dọc.

Hừm…đáng nhẽ hôm qua hắn phải tặng mình luôn chứ, ai dè hắn lại đem về nhà…tên này bệnh quá đi mất!

Trước mặt nó, Tử Ân và Tố Tố ăn uống khí thế…làm như họ đã bị bỏ đói cả tháng trời ko bằng…thật là, chả bù với nó…

Giờ nó chả còn tâm trạng nào mà ăn với uống, mà sao hôm nay cái căn-tin này ồn ào như cái chợ thế nhỉ? Ko lẽ bọn họ đã bị khuấy động bởi một vụ việc nào khác còn ‘hấp dẫn’ hơn vụ của nó sao???

Nhìn qua nhìn lại, Mỹ Lan phát hiện ra một dáng người quen thuộc với chiếc áo thun đen đang chen lẫn giữa đám đông đang nhốn nháo…có phải là Kim Huyền Ảnh ko dzậy cà???O__O

“Ê, Tử Ân…bà nhìn xem tên đó là ai dzậy? Mắt tui dạo này hơi bị yếu-.-…”

“Hửm??? Bà nói tên nào…”

“Thì cái tên cao chọc trời đó”

Hai bà bạn của nó cùng nhìn, một lúc lâu sau…cả hai cùng phán một câu y chang:

“À…đó là…ủa? Là ai dzậy?”

T___T

Trời!

“Thôi thôi…hết chuyện, ăn tiếp đi!”

Tụi nó cũng ko biết sao? Dzậy là ko phải trường mình rồi!

Dù gì đây cũng chẳng phải là người nó quen, cứ mặc hắn…bây giờ nó cần phải ăn hết dĩa cơm gà thôi, nãy giờ nguội hết trơn rồi còn đâu!

Nhưng…muốn ăn nó cũng ăn ko xong.

Vừa nuốt được một muỗng cơm thì đã bị một bàn tay to tướng đập mạnh lên bàn, khiến sáu con mắt phải trợn ngược.

Nhìn lên, là một khuôn mặt đầy sát khí: “Kim Huyền Ảnh”

Gừh!!! Cái tên này muốn phá hoại bữa ăn của ta sao? Lần nào gặp hắn cũng xui xẻo…ko kể buổi đi chơi đầu tiên cũng gặp phải trời mưa.

“Cậu làm gì thế? Ko thấy tụi này đang ăn cơm hả? Còn đập bàn nữa?” Nó đứng bật dậy, mặt đối mặt với hắn…hai con mắt nổi lửa.

Vô duyên vô cớ, hắn cũng làm dữ…hét vô mặt nó:

“Chuyện này là sao? Cô đã nhận lời rồi phải ko?”

“Nhận…nhận cái gì? Cậu nói cái quái gì thế?” Đột nhiên, nhìn thái độ của hắn như vậy nó bắt đầu thấy lúng túng.

“…Cô định giả vờ lẩm cẩm hả?” Lần này, hắn lại quát to hơn.

“Này, đủ rồi nghe…tôi chả biết cậu nói chuyện gì hết?”

Chưa bao giờ nó thấy hắn nổi giận ghê gớm như thế, khiến mắt nó dường như cay cay…khó chịu quá! Sao tự dưng hắn lại kiếm chuyện với nó thế này? Chả phải hôm qua còn cười sao?

“…Tôi biết rồi…” Bỗng hắn cuối mặt xuống, xong quay đi, chỉ nói lại vỏn vẹn ba từ.

Nó ko thể nhìn xem vẻ mặt của hắn lúc này như thế nào.

Tất cả mọi người trong căn-tin

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT