watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:32 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4401 Lượt

cảm. Mà những đứa khiến tôi “yêu” như vậy thì nhiều vô số kể. Các bạn có thể sẽ nghĩ tôi bị hoang tưởng khi ở chung quanh tôi có quá nhiều gái đẹp, nhưng sự thực thì các bạn lầm to, bọn nó chẳng phải ngẫu nhiên mà tới, đó là do tôi bám chúng nó đấy thôi. Bất kể hội hè lễ Tết, dù trưa nắng ngoài đồng ruộng hay tối mát trong phòng điều hoà, hễ có gái đẹp là tôi tức tốc vứt hết mọi việc mà bám theo, ban đầu dĩ nhiên là ngắm, nếu được thì làm quen, xin số, nếu mà tốt nữa thì yêu luôn. Nhưng mà nói thì dễ, chưa bao giờ tôi khiến mọi việc diễn ra thuận lợi như vậy cả, ngay từ bước đầu, rút cục cũng chỉ vì cái tính nhát gái.
Cơ mà hôm nay chẳng hiểu tôi ăn nhầm cái gì hay ban sáng nuốt nhầm gan báo mà tôi lại dũng cảm nói ra những điều mà giờ nghĩ lại thì… bố tôi cũng chẳng dám:
– Anh… anh xin lỗi, vì những chuyện… hồi ấy, chắc tại anh nhát quá, em nhỉ?
Dung ngạc nhiên, hẳn rồi, thế nhưng em vẫn giữ được sự bình tĩnh, gương mặt chỉ hơi tỏ vẻ ngại ngần một chút, chắc em cũng chưa biết làm cách nào để nói với tôi điều đó, chẳng hiểu sao tôi lại nói ra. Và có lẽ sau ngần ấy năm, mọi chuyện cũng đã nguôi đi phần nào, bằng chứng là cô bé mũm mĩm “không còn là của tôi” vẫn có thể cười và bông đùa một câu cho không khí bớt phần nặng nề, dù sao nó cũng không nên như thế:
– Ừm, em sẽ tiếp nhận lời xin lỗi của anh, nhưng chưa đồng ý đâu đấy, vài bữa phải dẫn em đi ăn kem thì mới được, hì hì!
Tôi thở phào như vừa trút đi được một gánh nặng:
– Ừ, ăn cho ú mãi luôn, Dung mập, haha!
Tôi cười, Dung cũng cười. Buổi trò chuyện tưởng chừng như rất căng thẳng ấy lại kết thúc chỉ sau vài giây cũng khá là hồi hộp. Nhưng túm cái váy lại thì chuyện đã rồi, có khúc mắc thì cũng nên giải quyết sớm để còn có thể nhìn mặt nhau, thêm bạn bớt thù thì vẫn tốt hơn ấy mà.
Tạm biệt cô người yêu cũ, tôi cũng luồn theo con đường chợ để trở về với ngôi nhà thân yêu của mình. Con đường hôm nay tôi đi quá là quen thuộc cơ mà tự dưng nhìn đi nhìn lại cứ như… chẳng có gì thay đổi cả, đùa thôi, tôi vẫn đi bình thường. Một lát sau thì trời bỗng nhiên đổ mưa như trút nước, ngày bé tôi vẫn hay tưởng rằng ông trời ổng đi… tè, mỗi lần như vậy là tôi ru rú trong nhà và tụt quần đái thi với ổng, kết quả tất nhiên là tôi thua tan nát rồi.
Trở lại với lúc ấy, tôi chẳng biết may mắn thế nào mà đang dừng ngay trước một bậc thềm có mái hiên che. Hiển nhiên là tôi phải chạy nhanh vào trú mưa mặc dù từ đó về nhà Vivi chẳng còn xa mấy, cơ mà chưa vô… đã ướt thì không hay. Điện thoại thì hết pin, tôi ngồi nhìn ngắm từng giọt mưa tí tách rơi xuống trước mặt, trong lòng hiện lên một cảm giác bồi hồi khó tả. Tôi đừng đọc rất nhiều tác phầm mà trong đó, 2 nhân vật chính thường có những kỉ niệm khó quên vào những đêm mưa tầm tã thế này. Tôi – một người đang yêu tất nhiên cũng muốn có được cảm xúc đáng giá ấy, thế nhưng tôi cũng đủ thông minh để hiểu rằng bé Vi hiếu động và nhõng nhẽo của tôi chẳng thể nào mà tâm trạng như những nhân vật nữ trong tiểu thuyết được.
Ấy thế mà đời lắm chuyện bất ngờ, tôi đã đánh giá sai hoàn toàn về cô bạn gái của mình. Ngoài trời thì mưa vẫn trút xuống từng cơn, từng cơn, những cơn gió luồn qua khu chợ và thổi hắt vào bên hiên khiến tôi phải buột miệng xuýt xoa. Trong chút ánh sáng mơ hồ của buổi tối hôm ấy, tôi nhớ rất rõ khi hình bóng bé nhỏ của mình hiện ra, to dần và rõ hơn bao giờ hết. Vivi đến với chiếc ô màu đỏ trên tay, em loay hoay qua lại và gọi tên tôi liên tục. Lý do mà em ở đây chắc khỏi cần nói tôi cũng biết, ban nãy tôi có gạt rằng đi ăn kem với mấy thằng bạn ở đây, giờ điện thoại lại hết pin, cô nàng lo lắng đi tìm cũng phải, nhưng mà mưa thế này thì…
Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu sao đó tôi cất tiếng gọi và Vivi lạch bạch chạy tới với nụ cười tít mắt quen thuộc. Và thật đáng trách là nó lại diễn ra theo chiều hướng xấu hơn nhiều. Khi tôi toan đứng dậy và chạy tới gọi Vivi, đột nhiên cô bé vấp chân và ngã khuỵu xuống đường, hai đầu gối đập mạnh, chắc là đau lắm. Chẳng đợi đến 1 giây tôi mặc cho cơn mưa đang ngày càng nặng hạt chạy tới bên em. Bé Vi đáng yêu hằng ngày của tôi đang ngồi gục mặt xuống , hai bên đầu gối rớm máu, em đưa tay quẹt ngang để lau đi hai hàng nước mắt trong tiếng nấc nghẹn:
– Huhuhu, H ơi… hức, H đâu rồi? H về… với em đi!!!
Ngay cái khoảnh khắc ấy, tôi đứng bất động, nước mắt chẳng hiểu sao cứ thế rơi lã chã hoà trong cơn mưa ngày hôm ấy, có lẽ đã lâu lắm rồi, tôi chưa thật sự quan tâm đến em, những lúc em buồn, em ốm, em đau, tôi cũng chẳng biết. Em ngây thơ, em hồn nhiên, em cũng chẳng nói với tôi một lời nào, chỉ im ỉm giữ lấy trong trái tim nhỏ bé kia và luôn cố nở nụ cười mỗi lần bên tôi. Tôi không nhớ rằng mình đã vào viện bao nhiêu lần trong mấy năm qua, chỉ biết rằng lần này Vivi cũng là người một tay chăm sóc tôi, tất bật sáng chiều lo cho cái thằng ăn hại và vô dụng này mà chẳng một lời trách móc. Có thể tình yêu của tôi vẫn chưa đủ lớn, nhưng tôi sẽ yêu em từ những thứ nhỏ nhất. Tôi kéo Vivi dậy và bế vào mái hiên trước sự ngỡ ngàng cùa cô bé. Bỏ qua màn ôm và khóc sau đó đi vì hình như lúc nào hai đứa gặp mặt là đều ôm thì phải.
Vivi ngồi khóc thút thít, hay tay vẫn đưa lên lau nước mắt trong khi tôi ngồi nhìn em với bộ dạng ướt đẫm này và cười vì sự ngốc ngếch đáng yêu ấy, chẳng hiểu nghĩ gì mà mưa gió bão bùng cũng chạy ra ngoài tìm tôi cho bằng được, chẳng biết ai mới là con nít nữa. Quần áo em lúc này ướt sũng hết, cũng may là trong xe của tôi còn một bộ đồ thể dục mà hôm nọ đi đá banh tôi chưa kịp… giặt, tôi lấy ra và đứng chắn để em… thay đồ, đừng nghĩ gì bậy bạ vì tôi và em còn gì nữa để mà ngại ngùng, lúc này, tôi chỉ lo cho vết thương của Vivi mà thôi, thật đấy:
– Ngốc, sao lại đi lang thang giờ này, bệnh rồi làm sao? – Tôi ôm chặt lấy em vào lòng để sưởi ấm
Bé Vi vẫn nấc, không rõ là vì đau hay vì buồn:
– Em tưởng… H bị sao rồi nên em, hức… đi tìm…
Tôi đặt lên má em một nụ hôn, bữa giờ toàn hôn môi:
– Ôi, vợ tôi, đúng là đồ con nít, haha!
– Kệ em! – Vivi bĩu môi, mặt vẫn nhăn nhó vì vết thương ở chân
Em ngả vào người tôi và mặc cho chính tôi mới đang là người phải run lên vì bộ quần áo ướt đẫm trên thân thể, tôi vẫn nói cứng, chân tay miệng mồm run cầm cập:
– Có lạnh… không?
Khi nói ra câu ấy, tôi đang mặc định Vivi là một đứa trẻ con, cơ mà sự thực thì em sâu sắc hơn thế nhiều, dù gì cũng 18 tuổi đầu rồi chứ chẳng phải chơi:
– Em lạnh nhưng em biết có người lạnh hơn em nhiều vẫn đang bảo vệ em, em vui lắm! – Vivi nhắm mắt và gục đầu vào người tôi
Ngoài trời mưa thì to thật đấy, lạnh thì cũng lạnh thật đấy, nhưng sao trong lòng tôi cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết, cái cảm giác này tôi đã nhiều lần trải qua và lần nào cũng thế, tôi đều biết đó là xúc cảm của hạnh phúc, của hai trái tim đang cùng chung một nhịp đập. Đặt lên môi em một nụ hôn nhẹ nhàng, có thể hai ta chưa hiểu hết về nhau nhưng tôi hứa sẽ mãi mãi bảo vệ và che chở cho em như lúc này, và em cũng vậy nhé, cũng phải thề rằng không được buông tay tôi ra đâu, trừ khi nào tay em… bẩn thì còn phải xem xét.
Vết thương trên chân em dù chưa lành nhưng cũng chẳng phải là mối bận tâm quá lớn nữa, cơ mà tôi đâu thể biết, chính vì cú ngã ấy mà chúng tôi sẽ phải đối mặt với một cú sốc tưởng chừng như không thể nào vượt qua được…
Đọc tiếp: [Phần 2"> Cười lên cô bé của tôi – Trang 4
Chap 15:
Ngày xưa thì tôi chỉ nghĩ Vivi xem mình như là một người thân, ai dè sau buổi hôm nay tôi mới nhận ra một thứ nữa cũng chẳng kém phần quan trọng, đó là chẳng rõ từ khi nào, tôi đã trở thành một nửa cuộc sống của em. Em lo lắng cho tôi, quan tâm đến tôi nhiều không kể xiết, Vivi vui niềm vui của tôi và nhẹ nhàng chia sẻ những lúc tôi gục đầu lên vai em. Cô bé của tôi bề ngoài nhí nhảnh đáng yêu là thế cơ mà nội tâm cũng sâu sắc và lắm chuyện ra phết, chưa chắc tôi cũng như nhiều người luôn tự cho mình là “người lớn” có thể hiểu hết được. Vivi thường chấp nhận cái thân phận “con nít” mà tôi dí vào trán em, thế nhưng cô nàng cũng chẳng bao giờ gán ghép cho tôi bất kì thứ gì mà tôi không muốn. Suy đi tính lại một hồi, có khi đứa trẻ con lại là tôi đây, phải không nhỉ?
Theo lý mà nói thì khi bạn bị thương thì bạn sẽ khó ngủ, cơ mà chẳng rõ huyền cơ gì mà tôi – cái đứa không đau thì nằm vật vờ từ tối đến tờ mờ sáng trong khi cái con nhóc khóc nhè hôm qua thì ôm tôi ngủ ngon lành. Tôi cứ lo mãi cho cái vết trầy ấy trên chân em, vậy là cô vợ bé nhỏ của tôi không được mặc quần ngắn nữa rồi… Ơ mà vậy hình như đúng phóc ý tôi rồi còn gì, thôi thì cảm ơn… mặt đường gồ ghề nhé. (Bé Vi có đọc qua khúc này thì giận anh ít ít thôi, đừng cắt cơm của anh nhoa).
Luyên thuyên một lát thì tôi cũng ngủ khò đi lúc nào không hay, chỉ nhớ lúc đó có vẻ tôi nằm gối đầu trên… đùi Vivi thì phải.
Sáng hôm sau, đúng 6 giờ… 8 phút 54 giây, tôi tỉnh dậy với một tâm thế không thể khó chịu hơn, rõ ràng ban nãy tôi đè lên đùi nó, thế mà bây giờ thành ra cái chân nó chẹn vào cổ họng tôi, tưởng chết luôn rồi cơ chứ. Và thế là bé Vi đáng yêu của chúng… à nhầm, của tôi bị nạt một trận vảo sáng sớm với bộ mặt ngố không thể tả, hai mắt

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT