watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:32 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4397 Lượt

còn nhỏ bé gì để mà thất hứa thêm nữa. Tôi đã có người yêu, đã biết lo cho em ấy, cuộc sống hạnh phúc biết bao nhiêu. Cơ mà chỉ tại cái tính lười nhác và ham vui nhất thời đã khiến tôi mất đi tất cả, từ những cái ôm thật chặt cho đến nhưng giây phút trọn vẹn niềm vui. Tôi hiểu rõ những việc mà mình cần phải làm trong thời gian sắp tới, đó là học, học và học. Chỉ có cách đó mới khiến cho Vivi có cái nhìn khác hơn về tôi, từ đó tôi có thể níu kéo lại một chút niềm tin trong em, hy vọng rằng một ngày nào đó, em sẽ quay trở về bên tôi. Dẫu biết rằng mọi chuyện rất khó, thế nhưng tôi vẫn cảm thấy sục sôi ý chí, tôi tin mình sẽ làm được tất cả.
Má Hà đã từng nói với chúng tôi rằng: “Mấy đứa phải nhớ rằng, tất cả đã trải qua 12 năm học rồi, giờ là giây phút quyết định tất cả tương lai, khe cửa đại học luôn rộng mở với những ai cố gắng. Còn nếu mấy đứa vẫn còn có tư tưởng lơ là, cô chỉ nhắc một điều, là hãy nghĩ về quãng thời gian 12 năm ấy, mấy đứa đã phải đổ bao nhiêu mồ hôi, nước mắt, tiền bạc để có được ngày hôm nay. Dù cho bằng bất kì giá nào, cả lớp cũng đều phải đem tờ giấy báo trúng tuyển về cho cô, hứa nhé!”
Hôm đó tôi dù đang tập trung… chơi điện tử cũng phải dừng tai lại và lắng nghe những gì người mẹ thứ… 2 của tôi nói. Những lời nói triết lý và sâu sắc ấy thật sự đã khiến tiếp thêm cho tôi một luồng sinh khí mới, nó khiến tôi cảm thấy tràn đấy hứng khởi… Nhưng sau đó, má Hà cho cả lớp nghỉ, và động lực của tôi cũng theo từng cơn gió quạt trần mà bay vèo mất qua cửa sổ. Cơ mà má yên tâm, kể từ hôm nay, con xin hứa với má rằng, con sẽ quyết tâm thay đổi, bằng mọi giá con sẽ đem tờ giấy nhập học về, con hứa đấy!
Tôi tự vỗ tay lên hai má của mình để tiếp thêm sinh lực, mặc kệ những rắc rối đang xảy ra, tôi lôi tập sách ra để ôn lại bài môn Sinh học, sáng mai sẽ có tiết kiểm tra bài cũ, đó là cơ hội đầu tiên để tôi cho Vivi thấy sự thay đổi của mình, nhanh chóng và kịp thời đến lúc nào. Dù mọi chuyện giữa chúng ta có thật sự kết thúc, tôi vẫn muốn nói lời cảm ơn đến em, người con gái tôi không thể quên.
Bài về nhà hôm nay không khó, chủ yếu là phần thế ráp công thức và tính toán, thật may là hồi tôi thi lên lớp 10, phần này tôi đã học kĩ, thế nên mọi chuyện bước đầu khá suôn sẻ. Sau hơn 2 tiếng đồng hồ vật lộn trên bàn học, tôi cũng đã nắm chắc mọi thứ để chuẩn bị cho những câu hỏi ngày mai của cô Diễm – giáo viên môn sinh học lớp tôi.
Liếc nhìn đồng hồ, chiếc kim ngắn chỉ mới vừa khẽ nhích qua con số 10, vẫn còn sớm chán. Buồn đời, tôi móc điện thoại ra gọi điện nói chuyện với Hà Trang – một cô gái rất cá tính và đáng yêu, tôi không ngại mà tiết lộ rằng, hồi hè năm tôi thi lên cấp 3, tôi đã theo đuổi nó một khoảng thời gian dài. Dù cuối cùng cũng tạch nhưng sau này, hai đứa chúng tôi bỗng nhiên thân thiết, luôn tâm sự cho nhau những điều thầm kín trong cuộc sống và cùng nhau tìm cách giải quyết nó:
– Trang khùng ơi, tao buồn quá!
Hà Trang là một đứa bạn tốt, chưa bao giờ nó để tôi phải chờ đợi quá 2 phút khi trả lời tin nhắn, mặc cho có bận bịu thế nào. Chính vì thế mà tôi rất quý nó, hơn hẳn những đứa con gái khác nhiều lần. Thế cơ mà, có lẽ bình thường do tôi nhăn nhở quá, thế nên mỗi lần nói buồn, chẳng ai thèm tin, Hà Trang mặc dù hiểu tôi là thế nhưng nó vẫn cười khúc khích:
– Ai chọc H của tao vậy, kêu nó qua đây, hihi!
Tôi thở dài:
– Không có đùa đâu, cái con hâm này, tao đang rầu thúi ruột thiệt mà!
– Thế Vi của mày đâu, hai đứa cãi nhau à?
Công nhận con gái đúng là một trong những nhà tâm lý học đại tài, tôi dù chưa mở mồm ra nói bất kì tiếng nào về câu chuyện ban nãy, nó cũng đoán trúng phúc:
– Chia tay… rồi! – Tôi nhẹ nhàng đáp, giọng đượm buồn
– Mày điên hả?
Hà Trang hét toáng lên trong điện thoại, có lẽ nó cũng tiếc thay cho tôi. Đâu phải dễ mà có được một cô người yêu vừa xinh xắn, vừa dễ thương và hiền lành đâu cơ chứ:
– Thật, tại tao… ham chơi quá, Vi nhắc mà tao… không nghe, thành ra…
Nó cũng thở dài theo tôi, đúng là một đứa bạn kì lạ:
– Haizz, cái tật của mày tao nhắc miết không chịu sửa, giờ thấy hại chưa… Nhưng mà thôi, đừng lo, nếu mày buồn thì qua đây… tao ôm ngủ, chịu chưa?
Tôi bật cười vì những câu bông đùa tưởng chừng như rất đỗi bình thường ấy, đúng là bạn thì dễ kiếm nhưng tri kỷ thì rất khó tìm:
– Cám ơn mày ha, con hâm. Thôi tao đi ngủ đây, có gì mai gặp. Ngủ ngon!
– Ừ, ngủ ngon. Đừng buồn… nữa nha! – Hà Trang nói với giọng ái ngại
Dường như nó vẫn còn sợ rằng tôi không thể sớm vượt qua được nỗi buồn. Cũng đúng thôi, những người có xu hướng luôn tỏ ra vui vẻ mà gặp phải chuyện buồn, khi dó họ sẽ mang trong đầu những dòng suy nghĩ vô cùng tiêu cực và có nhiều trường hợp thậm chí còn tìm đến cái chết. Nhưng dĩ nhiên là tôi đâu có… ngu đến mức độ như vậy. Tôi còn đủ tỉnh táo để biết rằng, trước mắt tôi vẫn còn cả một chặng đường dài, chỉ khi nào chính thức bước chân vào ngưỡng cửa đại học, tôi mới được phép… dừng chân đi… vệ sinh rồi sau đó phải tiếp tục quay trở lại và chiến đấu.
Nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày dài, nhưng tôi bằng mọi giá vấn phải tiếp tục tiến lên, biết đâu chừng Vivi vẫn đang đứng ở một nơi nào đó và chờ đợi, chờ đợi sự thay đổi tích cực trong tôi, phải không… cô bé….?
Tôi thức dậy thật sớm như thường lệ, sau khi đánh răng làm vệ sinh xong xuôi, tôi nhẹ nhàng thay đồ rồi bước xuống dưới tìm đồ ăn sáng. Hôm nay, tôi chẳng còn tâm trí mà đá vào mông ông anh tôi rồi thục mạng chạy nữa. Vì tôi vẫn cố gắng làm một bộ mặt vui vẻ, thế nên suốt từ lúc rời nhà tôi đến nhà… Vivi, chẳng một ai phát hiện ra sự thay đổi nào trong đầu tôi cả. Dĩ nhiên là lúc này, tôi vẫn đang đi theo… cảm tính, tức là y chang như thói quen mỗi ngày, đến đón cô… vợ bé bỏng đã chẳng còn là của tôi. Dù ngay sau đó tôi chợt khựng lại giữa đường, thế nhưng đã lỡ đến, thôi thì tôi cứ mạnh dạn tiến vào, kiểu gì chúng tôi cũng phải đối mặt với nhau, chắc chắn là thế.
Cơ mà khi tôi vừa đến nơi, Vivi đã đi mất từ đời nào rồi, chỉ còn lại… nhạc mẫu đang đứng trước cổng với một vẻ mặt vô cùng khó hiểu nhìn tôi. Bây giờ mới chỉ khoảng 6h, tức là còn đến 45 phút nữa, chúng tôi mới tới giờ vào lớp, chẳng hiểu sao Vivi lại đi học sớm như thế. Ơ mà, ai chở vậy nhỉ?
Trong khi tôi vẫn còn đang đứng lóng ngóng phía bên kia đường thì nhạc mẫu đã cất tiếng gọi í ới:
– H ơi, qua đây cô nói chuyện chút đi con!
Chính vì đang bận suy nghĩ lung tung nên tôi tỏ ra hơi giật mình:
– Dạ… con qua liền ạ!
Dựa vào vẻ mặt của nhạc mẫu lúc này, tôi có thể biết mọi chuyện đang diễn biến vô cùng xấu, nhưng tôi chỉ mong rằng, buổi tối hôm qua không phải là lần cuối cùng, tôi được ôm lấy em, cô bé đáng yêu của tôi…
Chap 18:
Hình như đã lâu lắm rồi, kể từ cái lúc nhạc mẫu gọi tôi ra để nói chuyện riêng trong khi Vivi bé nhỏ đứng núp đằng sau và nghe lén. Nhưng bây giờ, sau ngần ấy chuyện, vẫn còn tôi và… mẹ, tuy nhiên, người con gái ấy đã không còn đứng đó nữa.
Hẳn là từ tối qua cho đến sáng nay, nhạc mẫu đã phát hiện ra chuyện gì đó động trời, có lẽ còn khiến bà bận tâm nhiều hơn cả lúc nhạc phụ bỏ đi, vì đây có lẽ là lần đầu tiên sau mấy tháng nay, tôi thấy bà vẫn còn ở nhà vào giờ này. Mặc dù cái cảm giác hồi hộp, lo lắng của ngày xưa đã không còn nữa sau những ngày tháng qua, tuy nhiên tôi vẫn còn hơi sợ sệt, sợ những câu hỏi của nhạc mẫu sẽ khiến tôi phải buồn bã mà thú nhận sự thật, sự thật rằng tôi và cô con gái bé bỏng của bà đã chẳng còn ở bên nhau nữa.
Nhạc mẫu dẫn tôi đến chỗ bộ bàn ghế bằng đá quen thuộc ngày nào và nhẹ nhàng ngồi xuống. Bi béo mặt ngu vẫn lạch bạch chạy tới và chồm lên bám lấy tôi, có lẽ cu cậu không hiểu được chuyện gì đã xảy ra, mà dù có biết đi chăng nữa, chắc Bi béo cũng không vô tình đến mức bỏ mặc tôi – người đã suốt ngày cho nó ăn, đúng không nhóc:
– Hai đứa lại cãi nhau à, sao hồi sáng thằng nào chở bé Vi đi học vậy? – Nhạc mẫu cắt ngang những suy nghĩ trong đầu tôi
Khỏi cần nói tôi cũng biết đó là thằng Dũng chứ chẳng ai vào đây. Dù rằng vẫn đinh ninh Vivi còn yêu mình, thế nhưng tôi vẫn không khỏi cảm thấy lo lắng. Tuy nhiên, khi hỏi như vậy thì có nghĩa là nhạc mẫu vẫn chưa biết chuyện đã nghiêm trọng hơn bình thường, bằng chứng là khuôn mặt của bà vẫn điềm tĩnh và nhân hậu như thưở nào:
– Dạ, thực ra thì… chắc con sẽ không thường xuyên tới đây nữa, Vi… nghỉ chơi con rồi!
Thực ra ban đầu tôi định dùng từ chia tay, cơ mà đứng trước bậc phụ huynh, dùng những từ ngữ quá… người lớn như vậy cũng không hẳn là một điều tốt mặc dù nhạc mẫu thừa biết giữa chúng tôi không đơn thuần là tình bạn, mà đã là tình yêu, từ rất lâu rồi:
– Sao lại thế, con chọc giận nó hay sao??? – Mặt nhạc mẫu biến sắc, có lẽ tôi đã sai khi nói ra sự thật
– Dạ, tại con… không lo học hành mà chỉ lo… chơi, Vi… em ấy nhắc con nhiều lần nhưng con không nghe… thế nên…
Nhạc mẫu quả thực là một người mẹ vô cùng tâm lý, ước gì tôi cũng có một người mẹ như vậy. Tuy nhiên không phải là tôi đang chê mẹ mình đâu nhé, mẹ tôi cũng tuyệt vời lắm, chẳng qua là tôi chưa

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT