watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:28 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4101 Lượt

vằng tanh người thì…Tiểu Khiết nhìn quanh cảnh giác, từng bước thoát khỏi.
-Từ từ đã nào, cô em làm gì mà vội thế?
Một gã thanh niên đứng chặn ngay trước mặt nó, nhe hàm răng ra. Nó lùi lại mấy bước nhưng lại có tiếng cười ngay sau lưng
-Cô em không thoát đâu…
Khoảng 5, 6 thằng gì đó đang quây nó thành một vòng tròn.
Sao mà giống phim thế nhỉ?
-các người là ai? – Nó nói cái câu cũ rích mà nhân vật trong phim hay nói
-Là ai cô em không cần biết- Một kẻ trong đó cười vang
-Muốn gì? Tôi kêu lên đấy!
-Cô em cứ kêu cho rách họng cũng chẳng ai đến cứu đâu!
Vẫn là cái motip quen thuộc kia, chỉ khác nhân vật chính giọng nói hết sức thản nhiên, không chút sợ hãi.
Là con gái của nhà họ Hạ, từ nhỏ đã phải đối phó với các vụ bắt cóc tống tiền, rồi *** hại để chia tài sản, dù đã dành hết thời gian cho khoa học, nhưng Hạ Tiểu Khiết vẫn phải kiếm mấy món nghề phòng thân.
Vòng tròn ngày càng nhỏ lại…
-Chú cảnh sát ơi! Ở đây có kẻ bắt nạt con gái!
Nó lại sử dụng cái chiêu cũ mèm học mót ở trong phim ra, nhân lúc bọn kia bận nhìn, nó lộn mình một cái thoát khỏi vòng vây và chạy….
-Con oắt kia! Đứng lại! cả bọn la lên và ngay lập tức đuổi theo
Một chiếc xe mô tô đợi lúc nãy đến giờ ngoài kia chỉ đợi tín hiệu có vậy…
-Lên xe!
Tiểu Khiết không suy nghĩ lấy nửa giây, ngay lập tức nhảy phóc lên. Chiếc xe mô tô gầm rú lên rồi phóng vọt đi, bỏ xa những kẻ phía sau. Chiếc xe chạy nhanh đến nỗi Tiểu Khiết phải ôm chặt lấy người lái để khỏi ngã.
Quái? Sao lại có cảm giác rất quen thuộc thế này nhỉ
-Sao lại là anh?
Chiếc xe mô tô dừng lại ở một bãi đất vắng, người lái xe cởi mũ bảo hiểm ra. Trịnh Y Tử đang đứng sờ sờ trước mắt nó, nhe răng cười.
-Em có sao không? Xin lỗi vì đến hơi muộn!
Dù biết Hạ Tiểu Khiết vốn không giống người bình thường nhưng Trịnh Y Tử vẫn cảm thấy ngạc nhiên, Tiểu Khiết chẳng có chút gì gọi là hoảng sợ hay cảm động cả. Nó nheo mắt nhìn hắn, khoé môi cong lên
-Anh đến đây làm gì?
-Anh chỉ
tình cờ đi ngang qua đây thôi, thấy em la lên rồi chạy trong hẻm à
-Trùng hợp nhỉ? Biết tôi gặp nguy hiểm mà cứu
Trịnh Y Tử không thấy bối rối, hắn tất nhiên cũng đã nghĩ đến tình huống này.
-Bị em nhìn ra rồi, ngại quá!- Hắn gãi đầu gãi tai- Thật ra… Anh sợ em gặp chuyện gì nên bám theo em khi em rời khỏi nhà
Chỉ có thế? Chỉ có theo dõi thôi? Tiểu Khiết hừ lạnh một tiếng, xâu chuổi mấy sự kiện lại với nhau. Nào là xe bị xịt lốp, rồi bà thầy bói nói nhăng nói cuội kia, những kẻ vô lại ở trong hẻm…
Nó quay đầu đi thẳng.
Nụ cười của Trịnh Y Tử như đông cứng lại, hắn đơ người ra, một lúc sau mới chạy đuổi theo.
-Tiểu Khiết! Hạ Tiểu Khiết!
Nó không thèm đếm xỉa lấy hắn nữa, bứoc những bước dài. Trịnh Y Tử tóm lấy cánh tay của nó, hắn vô cùng kinh hoàng và hoảng sợ khi thấy mặt nó thấm đẫm nước mắt.
Khóc?
Nước mắt của các cô gái, hắn đã thấy vô số rồi, nhưng theo trí nhớ của hắn thì Hạ Tiểu Khiết chưa bao giờ rớt nước mắt cả.
-Em làm sao vậy?
Hắn đưa tay lên nhưng Tỉểu Khiết đã mạnh mẽ gạt đi. Nó nấc lên một cái, trong khi nước mắt thi nhau rớt.
-Buông tay anh ra đi!
Hắn rốt cuộc đã làm gì để ra nông nỗi này?
-Có phải… Có phải em giận anh về chuyện giữa anh và mấy cô…- Trịnh Y Tử ngập ngừng-… bạn gái…
-Anh với tôi vốn dĩ chẳng có gì với nhau cả nên tôi đâu có quyền gì- Nó cười khan- Quen bạn gái hay không là quyền của anh
Thà bị quát nạt, mắng mỏ còn hơn phải nghe những lới lạnh lùng thấm vào tim gan như thế này, Trịnh Y Tử chẳng biết phải làm sao.
-Em là người anh thích, cũng là người đã có hôn ước với anh.
-Bây giờ cái hôn ước đó không còn nữa!
Trịnh Y Tử nghe như sét đánh bên tai, hắn lắp bắp
-Cái…cái gì cơ?
-Ý tôi nói hôn ước giữa hai nhà chúng ta chính thức bị huỷ bỏ- Nó cương quyết quẹt nước mắt- Làm gì đơ người ra như vậy, sung sướng muốn thét lên thì cứ việc thét, có thể ba hoa với Tiểu Nhã, Vũ Băng và mấy người tôi không biết tên của anh rồi đấy
-Vì bọn họ mà em huỷ bỏ hôn ước?
Vì bọn họ ư? Nếu như thế thì việc này đã xảy ra từ lâu rồi.
-Bởi vì tôi rất chán ghét màn kịch của anh!
Trịnh Y Tử phải nói ù ù cạc cạc không hiểu gì hết.
-Tất cả những thứ xảy ra hôm nay đều do anh bày ra, tất nhiên có phần tham gia của Hạ lão gia góp vô nữa. Anh tưởng tôi không biết chắc?
-Anh chỉ muốn em vui hơn một chút…- Hắn chậm rãi nói, thích một cô IQ cao ngất ngưởng là thế này đây
Nước mắt của Tiểu Khiết càng chảy nhiều hơn
-Người ta nói tôi chỉ là một kẻ khô khan, là một cỗ máy biết nói không có tí cảm xúc nào cả. Nhưng ít nhất tôi cũng hiểu tình yêu không phải dùng những thủ đoạn bỉ ổi để đạt lấy, cũng không phải sử dụng cái miệng ngon ngọt của mình. Tôi với anh vốn dĩ không hợp nhau. Thôi, chào anh.
Trịnh Y Tử yên lặng không nói gì, đứng nguyên một chỗ ở đó.

Chương 9: Chiến Tranh!

– Hơ… Hơ…Hắc xì…
Vũ Lâm ở bên với cái khẩu trang to sụ vội tránh xa kẻ bị ốm kia một chút
– Hắc xì làm ơn quay mặt đi chỗ khác! Vô duyên!
– Cái…cái gì…Hắc xì…
Hôm qua sau khi chia tay tên kia, một cơn mưa to ập xuống. Vốn không baybổng lãng mạn gì cho cam, nhưng chạy một hồi mới kêu được taxi, kết quả lăn ra ốm, nhưng vẫn phải đi đến trường để không bỏ lỡ mấy bài thuyết trình.
– Mà cậu yêu khẩu trang hay sao mà mãi không cởi ra thế! Hàng hiệu tính khoe à?
– Bị đánh nên tổn hại nhan sắc, rõ chưa?
– Đánh? Ai đánh?
– Thôi, bỏ đi!- Vũ Lâm lườm nó một cái đầy ẩn ý
– Chắc ngắm anh đẹp trai nào rồi bị người yêu người ta đánh chứ gì, cậu như H2SO4 đặc lúc nào cũng háo nước hết!
Vũ Lâm nhịn không được quát lên
– Tại ai mà tớ bị đánh đây? Hôm qua mới đi về, thấy một cha rất đẹp trai, đang ngẩn người ra ngắm thì hắn không nói không rằng lại bợp ột tát muốn hộc cả máu
– Hộc cả máu? – Tiểu Khiết không khỏi bật cười
– Nó tự xưng là Đường Huy, em trai Đường Mẫn, rồi gì gì mà hồ ly tinh, rồi …lại tát thêm một cái nữa.
Nhìn thấy vẻ mặt Tiểu Khiết đang ngớ ra, Vũ Lâm bực mình nói tiếp
– Hắn tưởng mình là cậu, con hồ ly tinh cướp mất bạn trai của chị nó. Và tớ đây làm kẻ chết thay cho cậu!
– Nó ở đâu? – Nó vặn tay răng rắc
– Chắc bây giờ nằm bẹp ở nhà rồi, tớ vốn là người hiền lành nhân hậu mà
Vui đáo để, tại sao cái cậu em kia không tìm n-1 cô bạn gái kia mà hỏi tội, cớ chi lại tìm nó, một kẻ hoàn toàn vô tội.
Cả hai mới bước chân ra khỏi lớp đã nghe tiếng con gái cười khúc khích.
– Cái gì đây?
Một nam sinh và một nữ sinh đang khoác tay nhau hết sức thân mật, chàng trai không ngần ngại mi nhẹ lên trán cô gái một cái. Cô gái kia đỏ mặt, nói với cái giọng giả bộ ngượng ngùng
– Honey à, không được đâu, người đính ước với anh nhìn kìa!
Trịnh Y Tử bật cười ha hả
– Tiểu Nhã, anh với người ta bây giờ không có gì hết nữa
– Thật không? Anh huỷ bỏ hôn ước?
– Đúng,

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11 ,12 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT