|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
à?-Nhỏ xụ mặt xuống, lại cái chiêu cũ rích nhưng nó vẫn dính.
_ Thôi thôi mình xin, ai bảo tự nhiên cậu nói linh tinh, giờ ăn gì?
_ Vào quán cơm kia ăn cho gần nha.-Hú hồn, may mà nhỏ không bảo đi đâu xa, không thì cái xe đạp của nó chắc không chịu được nhiệt.
Sang bên kia đường, nhỏ gọi luôn hai suất, nó ngồi lau đũa thìa cho nhỏ với nó luôn. Cái này thì thành thói quen rồi, khi nao đi với Tâm nó cũng vậy..hazzj, mà sao lại cứ nghĩ đến Tâm nhỉ, em bảo nó không được nhớ đến em mà. Lau xong thì cơm cũng mang ra, nó chìa đũa với thìa cho nhỏ Mi, nhỏ lại nhìn nó với ánh mắt ngạc nhiên :
_ Thôi thôi ăn đi, nhìn gì ghê vậy, quen rồi đi với ai cũng thế hết đó.
_ Thật à? Hihi..
Hai đứa bắt đầu ăn, bỗng nhỏ gắp mấy miếng gà vô đĩa của nó .
_ Ăn giùm đi, mình không biết ăn cái này.
_ À ùm..- Cho thì nó xin, tội gì, ở quê thì còn lâu mới được ăn nhé.
Nhỏ Mi này cũng lạ thật, ăn chậm như mèo ý, từng chút một, nó thì ăn xong lâu rồi, ngồi nhìn nhỏ ăn, Đúng là người đẹp thì làm gì cũng đẹp.. Nhỏ ăn mãi mới xong.
_ Xong rồi, về chứ?
_Uhm về thôi, ở lại làm gì hihi.
Ra thanh toán nó định trả cho nhỏ, lấy lý do mời thì nhỏ Mi nhất quyết không chịu, thành ra ai trả người đó. Nó với nhỏ đi dạo chút cho tiêu, nói chuyện thêm một lúc thì nó cũng biết nhà nhỏ ở đây, đi làm chỉ để lấy kinh nghiệm thôi.Xong hai đứa về quán. Nhỏ lấy luôn xe máy vẫy tay cười cười chào nó rồi phóng về. Nó cũng vào lấy cái xe đạp, chào anh Vinh. Về phòng trọ, được cái tối nay mát. Về đến nơi thì nó vào tắm xong đợi khô đầu rồi leo lên giường nghĩ, còn 6h gói mỳ với hơn hai trăm nghìn để sống trong 2 tuần nữa, không biết trụ được không? Thôi kệ, ngủ đã tính sau vậy.
*
*
Chap Đặc biệt (Mr.friday)
Một chút lời tôi muốn nói với các bạn khi các bạn tiếp tục đọc câu truyện này của tôi. Thật sự lúc đầu mới viết, với tên tôi là M, tôi nghĩ mọi người sẽ hiểu lầm tôi với tác giả của “Ngày hôm qua đã từng”(Nguyễn Mon), thậm chí cách viết truyện của tôi cũng có phần giống cậu ấy, nhưng tôi chắc chắn rằng tôi không phải cậu ấy. M là chữ cái đầu tiên trong tên tôi, tôi không việc gì phải đổi. Còn về tên facebook của tôi( Mon Nguyễn ). Thật ra mà nói cái tên “Mon” Nó rất nhiều ý nghĩa với tôi, từ từ các bạn sẽ thấy. Đừng thắc mắc là tôi có ăn cop cái tên của tác giả “My life ” hay không.. Thật không hay ho gì khi có tên giống tác giả của một câu truyện lớn, đổi lại chẳng được gì ngoài gạch đá, vậy lên tôi để tên tôi là Mr.friday (Chữ M ý nghĩa với tôi )… Nhưng tôi sẽ không đổi tên face của mình..
Lúc mới viết truyện tôi không nghĩ truyện mình sẽ được đón đọc, vì không biết up ở đâu. Nhưng thật sự tôi đã may mắn khi gặp được hai vozer ( Khanh123 và Nguyenquoctaints ). Họ đã rất tốt bụng khi cho tôi mượn acc voz giúp tôi đăng truyện mỗi ngày, tôi muốn cảm ơn họ. Thật sự lúc truyện được up lên tôi cũng có nhiều nỗi lo.. Sợ những người trong câu truyện sẽ đọc được.. Vì vậy các bạn đừng lùng info, tôi không muốn ai bị ảnh hưởng đến đời sống của họ, ngay cả tôi cũng vậy.. Có thể các bạn không tin, nhưng nhân vật trong truyện của tôi đều có thật.. Vậy nếu bạn nào không tin thì cứ coi câu truyện này là một thứ giải trí trong mùa hè.. Còn về lịch up chap thì không xác định nhé, tôi còn công việc. Mỗi lần ra chap có lúc ngắn lúc dài.. Và xin các bạn nếu up chap của tôi lên diễn đàn khác xin hãy đặt đúng tên tác giả (Mr.friday)
.
. Đây cũng là một chap của truyện nhé .
Xin cảm ơn các bạn đã đón đọc câu truyện cuộc đời tôi. Thân.
Chap 23
Sang ngày hôm sau thì không có gì đặc biệt. Sáng dậy đi học, thôi thì nhịn vậy, không ăn sáng nữa, phải tiết kiệm. Đến trường mà vẫn hơi ngái ngủ, Gãi gãi mái tóc dài che kín cái trán của nó, bước vào bàn rồi ngồi xuống chỗ. Sở dĩ tóc nó dài vậy là do nó không mấy đi tiệm cắt tóc, để tiết kiệm bố nó thường cắt cho nó. Được cái ông khéo tay nên trông cũng được, không đến nỗi nào. Nhưng giờ ở đây gần 2 tháng chả ai cắt cho, thành ra tóc nó dài, cái mái thì gần che hết mắt rồi, trông cứ như thằng cô hồn ý.
Vừa ngồi vào chỗ, thì thằng Tuấn đã thúc vào nó.
_Gì?
_ Ông bảo hôm qua gọi tôi sang quán ông làm mà, sao không gọi?
_ Àk, quên mất.. Với lại hôm qua gây với một đứa trong quán lên ngại.
_ Thế à, mà đứa nào trai hay gái? Cần tôi giúp không?- Mặt thằng Tuấn bắt đầu nguy hiểm.
_ Thôi xin, nó là con gái, nhưng làm hòa rồi. Bộ định tẩn nó mà dữ vậy?
_ Thằng nào bướng với ông thì cứ gọi tôi, sợ quái gì? Mà con gái à? Xinh không?- Đúng là cái tật mê gái, không chừa được mà.
_ Cũng được.
_ Ôi thế à, cái “cũng được” của ông chắc là ok rồi, nhớ chiều nay nhé bạn hiền…hehe, ông mà để như hôm qua thì chết với tôi đấy.. Hehe.
_ Chết như nào, chiều không gọi nữa đấy, làm sao?
_ Ấy thôi, hehe.. Nóng nảy thế sư huynh, phải biết chia sẻ chứ.. Ỉm ăn một mình là không hay đâu.. Hehe.
_ Ăn cái đấm nhé.. Chiều mấy giờ rảnh?
_ Từ 13h đến 0h huynh gọi lúc nào cũng được.. Hehe.- Đúng là thằng công tử, chả phải làm gì cả, sướng thật đấy.
_ Uhm, học đi.
Ngồi cày đến tầm trưa thì tan. Lại đạp cái xe cọc cạch về, hazzj.. Chả hiểu đứa nào làm đổ xe nó mà cong cả vành, đi cứ xệt xệt, thôi về phòng sửa sau. Đi trên đường mà nó cứ ngó ngó ngang dọc, đầu nghĩ linh tinh, chắc đói quá.. Đường lại đông, thành ra phải luồn lách phát mệt.
Về đến phòng thì thấy bình nước hết, lại vác sang đổi trả , lấy bình mới.. Mất thêm tiền rồi, lo quá.. Đến cuối tháng còn tận 2 tuần nữa haz
hazzj. Về đun nước làm gói mì tôm ăn… Nghỉ chút rồi đạp xe sang quán luôn. Hôm qua phát hiện được chỗ ngủ lý tưởng, thoáng mát lại yên tĩnh… Chứ phòng mình thì ngủ không được, nóng quá. Đến nơi thì gặp thằng bảo vệ hôm qua, biết mình lên nó cũng kệ… Vào gặp bà Huyền.
_ Ủa lại đi sớm hả nhóc.. Hôm nay chị không có làm bánh nha..hihi?- Ôi giời ơi, mong bà quên cái vụ bánh đi cho tôi nhờ. Mà nghĩ lại, nếu hôm qua nó tiến thêm chút nữa thì sao nhỉ? Nó với chị sẽ hôn nhau ư?? Chị sẽ đón nhận hay mặt nó nhận một cái tát… Mà cảm giác nó có với chị là sao nhỉ… Khó hiểu quá. Những cái ý nghĩ đó làm mặt nó nóng bừng lên.
_ Sao vậy nhóc, không trả lời chị hả?- Chị chống nạnh.
_ À.. À.. Đây, em đến ngủ nhờ quán mà, ở nhà nóng quá.- Nó bối rối.
_ Vậy à hihi.. Nhóc muốn cứ đến, có gì đâu.. Mà sao mặt nhóc lại đỏ như thế kia..?
_ À, không…em đi ngoài đường nắng quá ý mà.- Đành lấy cái lý do hôm qua.
_ Hihi.. Trông thế này nhóc dễ thương lắm nha, má trắng trắng hồng hồn, xinh thiệt.. Lại mịn nữa chứ hihi.- Chị véo một bên má nó, hình như hành động này hơi thu hút người ở quán thì phải, bọn nhân viên cứ nhìn nó và chị. Vì quá ngại nên nó đành lẩn đi.
_ Thôi thôi, trêu em hoài à, em vào ngủ đây.
_ Uhm nhóc vào đi, có gì chị kêu bé Mi gọi nhóc.
_ Ơ đừng đừng… Chị ơi, để em tự dậy..- Chừa cái khoản để gái gọi dậy thế này rồi.
_ Ủa sao vậy nhóc?
_ À em không thích. Em ngủ đây. Nó phóng vào luôn kho, đỡ phải ở lại chị lại bắt giải thích nhiều, mệt người. Thay xong bộ quần áo dành cho nhân viên nó nằm ngủ trên chiếc ghế xếp, hình như bộ này vừa hơn thì phải, chắc có ai tốt bụng sửa giúp nó.
.
.
.
_ M… M.. Ơi, dậy dậy.. Đến ca rồi..- Giọng tăng động của nhỏ Mi, đã bảo để nó tự dậy nhưng chắc bà Huyền lại kêu nhỏ vào. Ít ra thì hôm nay không có trò nghịch từ phía nhỏ Mi nữa..
Hơi oải, nó ngồi ngu tầm 5 phút. Nhỏ Mi ngồi cạnh nó bỗng đứng dậy, sờ đầu nó một cái rồi đi ra.
_ Tóc dài ghê, Thôi mình ra trước nha M ngố hihi..-Lúc đầu còn hơi khó chịu một chút, nhưng nghe em gọi riết thành quen luôn, không thể phủ nhận rằng, nhỏ Mi làm nó nhớ đến Tâm.
_Ừ..- Vẫn đơ đơ chút.
Nhỏ đi ra một lúc rồi nó cũng đi ra. Vô WC rửa mặt cho tỉnh. Ngáp một cái rồi đi ra làm. Tầm này sớm, lên khu nó cũng vắng vắng thôi.
Ra thì cũng chỉ lau cho sạch bàn ghế thôi, hai nhỏ kia tiếp khách rồi. Nhỏ Mi thì lâu lâu vẫn nhìn nó cười. Điên thì điên vừa thôi chứ, điên hết cả phần của người khác hả.. Lúc sau có khách đi vào, nó không để ý lắm, nhỏ Yến nhanh nhảu chạy ra tiếp… Đang đi trà thì vấp phải cái ghế nó đang lau dở..
_ Cẩn thận!
_ Á..- Nhỏ mất đà ngã cúi xuống, may nó đỡ được hai vai nhỏ, nhưng đầu nhỏ húc vào ngực nó đau ơi là đau, rồi trà đổ hết vào bụng áo nó..
_ Au..- Nhỏ này vụng về thật, cái ghế người ta để gọn thế còn vấp hazzj..
_ Ôi , mình xin lỗi.. Xin lỗi M nha..- Nhỏ rối rít..
Ở gần thế này nó mới thấy, nhỏ Yến thơm thật đấy… Hình như con gái ai cũng có một mùi hương riêng… Chết thật, lại nghĩ linh tinh rồi.
_ À uhm không sao đâu…
_ Mình không cố tình đâu.. Mình xin lỗi mà.
_ Thôi mình bảo không sao mà, ra trà đi.. Khách người ta đợi kìa.
_ À thôi chết..
_Ra đi.. Mình dọn cho..
_ Uhm mình cảm ơn M nha.- Ánh mắt long lanh của nhỏ hiện lên vẻ áy láy.
_ Ừ.
Nhìn nhỏ chạy ra mà nó buồn cười, chân thì ngắn mà cứ lạch bạch như con vịt. Dọn xong thì nó vào WC vắt cái áo, hazzj vàng hết cả rồi..
Ra quầy nó gọi nhỏ Yến lại.
_ Cậu với Mi chạy giùm mình hôm nay nhé, áo bẩn mình không chạy được..
_ Được mà, không sao đâu, tại mình..
_ Thôi thôi, có gì người ta gọi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




