|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
lại không biết trân trọng chứ, tại sao mày lại làm ra những việc thiếu lương tâm
như vậy hả, mày nói mày yêu con người đó rất nhiều mà, tao không
ngờ_Khánh Duy giận dữ quát lên
-Tao cũng chẳng biết, tao thật sự là một kẻ ngu ngốc, một kẻ tồi mà,
tao sai rồi mày à, tao chỉ biết nghe những lời ngon ngọt của bà ta mà
làm tổn thương người tao yêu_Bang chủ P&C bật khóc, khiến cho cái vẻ lạnh lùng, tàn ác thường ngày biến mất đi. Khánh Duy chỉ biết đến bên
mà an ủi thằng bạn và tự nhủ lòng mình phải bỏ cuộc
-Mày đi học lại đi, cố gắng mà bù đắp lại cho cô ấy_Khánh Duy nói với thằng bạn
-Nhưng tao sợ ánh mắt khinh bỉ và ruồng bỏ, gét bỏ của…_Duy ngắt lời
-Dù sao mày cũng phải đối mặt mà. Tao sẽ cố gắng giúp mày. Okê_Khánh Duy an ủi thằng bạn thân của mình
-Ừ, ngày mai tao sẽ bắt đầu đến lớp.
Cuộc trò chuyện chấm dứt, Khánh Duy và Bang chủ P&C lặng lẽ ra về.
Chương 10
-Cầm, dậy hay không thì bảo hả. Sao mấy hôm này mày thức khuya thế..
dậy, dậy nhanh ăn sáng còn đi học_Bội Kỳ lay lay người nó, cố đánh thức
nó dậy
Nó uể oải đứng dậy, VSCN xong chạy một mạch xuống ăn sáng, rồi sau đó lơn tơn chạy theo Bội Kỳ đi học
-Sao chỗ đó nhiều nữ sinh hội tụ lại thế nhĩ_Bội Kỳ hỏi nó
-À, các bạn chưa biết hả, nghe nói là một nam sinh khá điển trai đấy, cả đám con gái đồn ầm lên, hình như cậu ta có nét đẹp lạ lắm, còn hơn
cả Lữ Thiên nhà ta_Thúy Loan lên tiếng thay nó vì chắc có lẽ nó cũng
chẳng biết, nó với Kỳ thì chẳng hứng thú tò mò những chuyện dư thừa đó, 3 đứa đi thẳng lên lớp.
Hạo Du bước vào lớp, nhìn về phía nó, ánh mắt rất buồn kèm theo sự
cảm thông, nó rất lạ vì cái nhìn đó của Du, anh ta rất ít khi nhìn nó
với ánh mắt buồn rầu như vậy, phải chăng có chuyện gì? Linh tính của nó
mách bảo chắc chắn sẽ có chuyện chẳng lành xảy ra ngay bây giờ. Nó nhìn
sang Khánh Duy, Duy cũng vậy, cũng nhìn nó với ánh mắt khác hẳn thường
ngày, ánh mắt của sự hy vọng một điều kỳ tích gì đó xảy ra, nó vốn là
người rất nhậy cảm, cái tính đó không phải là bản năng mà được hình
thành từ lúc nó gặp phải một sự cố không mong muốn.
-Em vào lớp đi_Hạo Du nhìn ra ngoài cửa lên tiếng
Một phút, hai phút, ba phút rồi 10phút trôi qua, học sinh chuyển
trường vẫn chưa bước vào, khiến mọi người càng tò mò hơn. Nó cũng vậy,
nó muốn xem điều gì mà khiến Du và Duy nhìn nó với ánh mắt như vậy chẳng lẽ… Học sinh chuyển trường bước vào lớp, đúng như nó nghĩ, nó đứng ngay dậy, mắt mở to không chớp lộ hẳn vẻ ngạc nhiên tột độ.
-Xin chào các bạn, mình tên là Dương Thượng Phong mình là con của tập đoàn…_nói tới đây Phong như nghẹn hẳn, không thể tiếp tục nói nữa.
-Em nói tiếp đi, phải giới thiệu bản thân cho các bạn được rõ chứ_Du tỏ vẻ khó chịu thay cho nó
-Mình là con của tập đoàn Dương Gia mong các bạn chỉ giáo_Phong cúi mặt xuống, không giám nhìn nó.
Nước mắt nó bỗng trào ra, chẳng lẽ nó vẫn còn yêu thương cái con
người tàn nhẫn đó sao, nó yêu thương người đó không phải là thân phận
anh trai em gái mà là tình cảm sao, trớ trêu thật, nghịc lý thật, loạn
luân mà. Trong đầu nó bây giờ trống rỗng, chẳng còn chứa được gì ngoài
những câu đó. Còn Phong lẳng lặng nghe theo lời Du ngồi bàn trước nó. Cả đám nữ sinh ồn ào vì hám trai đẹp
-Câm mồm ngay_nó hét lên làm cả đám giật mình cả trai lẫn gái.
Bội Kỳ khẽ nói với hắn, hôm nay đỗi chỗ cho nhau, hắn không biết gì nhưng cũng đồng ý để Kỳ an ủi nó
-Mày vẫn còn thương_Bội Kỳ nói nhỏ đủ hai đứa nghe
-Không, tao không còn_nó nói mà nước mắt lại trào ra nhiều hơn,
“chẳng lẽ mình không yêu Thiên, mình chỉ là thoáng qua sao, mình làm tổn thương cậu ấy sao, không phải, không phải” nghĩ đến đây nó ôm đầu, khẽ
nhăn mặt lại
-Mày đừng tự dối lòng, nhưng tao tin mày sẽ làm được, mày sẽ quên
được mà, có phải vậy không_Bội Kỳ nhỏ nhẹ nói với Cầm, khẽ ôm nó, nước
mắt Kỳ cũng trào ra vì thương cảm cho con bạn đáng thương của mình
Phong, hắn, Duy nghe, thấy nó khóc mà không khỏi đau lòng. Riêng
Phong chẳng giám nói gì, cũng chẳng dám quay xuống nhìn nó dẫu một lần.
-Em không sao chứ_hắn và Duy đồng thanh
Bội Kỳ khẽ nhíu mày, ra lệnh cho hai tên này im lặng. Một lúc sau,
Phong không thể cứ ngồi đó mà để nó khóc như vậy được, Phong lấy trong
cặp ra chiếc khăn tay rất đẹp, được may rất khéo léo và chăm chút từng
đường một. Ai nhìn thấy cũng thầm khen ngợi, chắc là một người thợ
chuyên nghiệp nào đó may. Phong đứng dậy, tiến thẳng về chỗ nó, đưa
chiếc khăn tay ra, Bội Kỳ nhìn Phong khẽ mĩm cười, nó đưa mắt nhìn cậu
ta, rồi nhìn cái khăn, nó ngạc nhiên nhìn lại hắn lần nữa
-Em lau xong nước mắt nhớ trả lại cho anh nhá, món quà vô giá của anh đó_Phong mĩm cười nhìn nó, nụ cười lâu nay không được ai nhìn thấy chỉ
dành tặng riêng nó.
Bây giờ nó không biết phải làm sao, cầm chiếc khăn, nước mắt nó lại
tròa ra nhiều hơn, Phong cũng chẳng biết làm gì, bỗng nhiên cậu ta quỳ
xuống trước mặt nó. Cả lớp lúc này cứ trố mắt ra nhìn.
-Anh thật sự là một kẻ đáng khinh, em hận anh cũng được, gét anh cũng được, chửi anh cũng được, đánh anh cũng được, nhưng anh chỉ xin em đừng nhìn anh với ánh mắt như vậy, đừng xa lánh anh nữa được không, em tha
lỗi cho anh được không Cầm, anh xin em, anh cầu xin em hay tha thứ cho
anh_Phong bật khóc, sự lạnh lùng trước kia đã được gở bỏ khi Phong đối
diện với nó
Thấy nó không trả lời, không nói năng gì, Phong vẫn không đứng lên,
vẫn quỳ như vậy trước sự ngỡ ngang của mọi người kể cả Hắn và Huy. Hắn
muốn biết sự việc này là thế nào nhưng chắn biết chưa phải lúc.
-Em có thể nể tình anh mà tha thứ cho nó không Cầm, anh cũng là người có lỗi, anh cũng mong em tha thứ cho anh_Khánh Duy cũng quỳ xuống
Nó vẫn không phản ứng gì, chỉ ngồi đó im lặng. Kỳ thấy vậy, rất hiểu ý bạn
-Chắc nó chưa có câu trả lời nhất định, hai người đứng dậy đi_Bội Kỳ ung dung nói
Hai tên này vẫn cứng đầu không chịu đứng dậy, làm Bội Kỳ bực mình
-Tôi nói hai người đứng dậy cơ mà, lời nói của tôi không có trọng
lượng nào à_Bội Kỳ tức giận nói, làm cả hai tên này răm rắp nghe theo.
Nó níu áo Phong lại và trao trả chiếc khăn, gương mặt nó vẫnchẳng có
chút biểu cảm nào.
Bội Kỳ khẽ nhìn Du, như hiểu ý, Du dìu nó xuống xe để về nhà, Kỳ nhanh chóng thu dọn cặp vở. Hắn níu Kỳ lại
-Có chuyện gì vậy Kỳ_hắn rất lo lắng cho nó
-Đến lúc nào đó, nó sẽ nói với cậu tất cả_Nói xong Kỳ đi thật nhanh
kèm theo suy nghi “lúc nó nói cho cậu tất cả, cũng là lúc cậu là người
quan trọng nhất của nó”
Phong cũng bỏ về, Duy chạy theo ngăn lại, nhưng vô ích
Tao không nên đến trường, tao lại mắc phải sai lâm rồi_Phong nói với Duy
-Không, như vậy sẽ giúp cô ấy tốt hơn, vì có thể đối mặt với sự thật, nhanh chóng xóa bỏ một phần nào của sự mất mát, đau khổ, tao nói nói
phải không_Khánh Duy đáp trả, cố an ủi thằng bạn thân
-Ừ, nhưng hnay tao không có tâm trí ở lại lớp nữa_Phong bỏ đi khi dứt lời, Khánh Duy cũng lặng lẽ bước về lớp
Nó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




