|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
cái hàng hiếm kia lại là một con nhỏ nghèo mới đáng nói chứ, khi nó vừa cho xe chạy vào bãi đậu, còn chưa kịp tháo dây an toàn thì có cả một đám con gái bu quanh.
– Ô tụi bay nhìn này, mới tỏ tình với đại gia hôm qua, hôm nay đã có siêu xe đi rồi, ghê thật.
– Đúng vậy, ko biết đã bán mất thứ gì rồi.
– Mà Quang Anh cũng hào phóng thật đấy, haha….haha
Lúc này máu lạnh từ trong người nó đã lan khắp người, nó tháo dây an toàn, bước xuống xe, nhìn lần lượt từng con người vừa nói,gằn lên từng tiếng : khôn hồn thì các người câm miệng lại ngay cho tôi, nếu ko, hậu quả thế nào tôi ko lường trước được đâu.
Sau khi nghe xong câu nói có dao và chiêm ngưỡng gương mặt của quỷ atula, bọn họ nhìn nhau, ko ai nói với ai câu gì, nhanh chóng giải tán. Vọng lại đâu đó, có nhỏ nào cũng thông minh và có con mắt nhạy cảm khi lên tiếng nói một câu làm nó giật mình : sao tao thấy cái mặt nó lúc đó giống gương mặt của anh Kỳ Khôi lúc tức giận vậy ko biết.
Ôi bạn khờ ơi, ko phải là giống bình thường đâu mà là một khuôn đúc ra đó, cùng một lò mà lị.
Bước vào lớp, hình như hôm nay nó đi học muộn.
Bằng chứng: cả 4 chàng cùng 3 nàng đã ngồi vào bàn ngay ngắn
Lý do : tối qua sau khi bọn người kia ra về, cái lương tâm bị chó tha của nó đã được trả lại, sau đó cảm thấy cắn rứt ko yên. Hậu quả ko ngủ được -> sáng dậy muộn,( đã vậy còn ra sum xoe cái xe nữa chứ).
Nhìn cái mặt hầm hầm của nó cả bọn đều ngạc nhiên, Nguyên Thảo can đảm ko sợ chết lên tiếng : mày bị sao vậy? mới sáng mà mặt mày bí xị.
– Bị chó cắn. – nó đáp một câu cụt ngủn, giọng ko cao ko thấp, mang âm vực của quỷ, và khuôn mặt thì : đang mang một chiếc mặt nạ được kết tinh từ băng bắc cực. Cả lớp quay xuống vì bất ngờ, tò mò ko biết mới sáng sớm mà ai đã làm cho đại anh hùng của bọn họ tức giận như vậy.Lúc này, nó sẵn sàng chém ngay một cái thớt nào vô tình bay qua và cái thớt ấy nó đã xuất hiện, có ai biết cái thớt đó là ai ko, muôn thuở đó là: Quang Anh.
– Ai làm vợ anh giận vậy, nói anh nghe đi, anh sẽ giải quyết tên đó giùm em. Nó ngước mặt lên nhìn anh, thở hắc một cái, nghĩ thầm “ là vì ai hả? bị sỉ nhục như vậy tất cả là ví đồ con lừa nhà anh vậy mà giờ còn tỏ thái độ vậy. được thôi, giải quyết? được thôi”.
– Là những con chó hay bám theo anh đó, bây giờ tôi có cần giải quyết ko nhỉ? vừa nói nó vừa hất hất mặt nhìn Quang Anh. Nhưng chợt nhớ ra nếu bây giờ mà xử lý anh ta thì chưa được, giờ vẫn chưa đủ 24 tiếng mà. Nghĩ vậy nó lại phán thêm một câu làm cả lớp choáng váng : mà thôi tôi cho tụi nó ăn bã hết rồi, tí nữa đi nhặt xác về làm thịt thôi , rồi giở sách ra đọc mặt kệ ai nghĩ gì.
Hôm nay, Thiên Vũ ngồi cạnh nó nhưng ko nói gì cũng ko chọc khóe làm nó thấy lạ lùng, quay qua nhìn anh mấy lần đều thấy anh đang lạnh lùng đọc sách, tự nhiên nàng ta thấy thiếu thiếu thứ gì đó, bực bội liền nhảy phóc qua bàn của mấy nhỏ bạn mà tám.
Vào giờ học mà nó cứ mãi nghĩ vẩn vơ, sắp tới giờ giải lao rồi, sắp đủ 24 giờ rồi, phải làm sao đây, phải có lý do mới được chứ. Nghĩ ko ra, nó bức bối bực bội trong người lại quay qua nhìn Thiên Vũ, Thiên Vũ thấy vậy thì lên tiếng hỏi : có chuyện gì ? nghe cái giọng lanh tanh của anh, nó thật ko biết làm cách nào để đạp anh một cái cho hả giận. Đang hậm hực với cục tức trong người thì tiếng chuông báo hiệu giờ giải lao đã đến, chưa bao giờ nó thấy ghét cáu tiếng chuông đó như vậy. Theo kế hoạch thì nàng ta sẽ cho toàn trường biết đại công tử hào hoa phong nhã bị con nhỏ nhà nghèo đá sau 24 tiếng, nhưng bây giờ nàng ta vẫn chưa tìm được lý do để đá, đang loay hoay thì có nhỏ nào đó hớt hơ hớt hải chạy vào la lớn :- Khay Vi ra xem đi, xe của bạn bị gì kìa ?
Chương 41
Lúc này,trên khuôn mặt thiên thần kia ko có gì ngoài sự vô cảm, nước mắt đã lăn dài, trong đầu nó bây giờ là vô vàn câu hỏi, vô vàn cảm xúc, nỗi đau trong nó lớn dần,lớn dần theo những giọt nước mắt. Sao nó ko biết gì hết? Tại sao? Buôn ma túy ? ba nó , người đã hết lòng thương yêu nó, người luôn dành những thứ tốt đẹp cho nó, một người đàn ông hiền lành mà lại là tên trùm buôn ma túy sao? Ko thể ? ko tin được? nhưng cảnh sát điều tra đã tuyên bố chắc chắn như vậy thì điều đó là sự thật rồi? tại sao như vậy ? nó còn chưa thực hiện lời hứa về thăm họ mà, sao họ lại ra đi như vậy? sao lại có thể bỏ nó đi như vậy? tại sao? – câu hỏi tại sao cứ hiện lên rồi dày vò nó, như từng lưỡi dao cắt vào da thịt, vắt cạn nước mắt nó. Thứ nước mặn chát ấy cứ thi nhau chảy dài trên đôi má ngọc ngà kia. Thiên Vũ nhìn nó với đôi mắt kinh ngạc, anh ko biết chuyện gì đang xảy ra, anh thấy lòng quặn thắt. Là chuyện gì mà nó lại khóc nhiều đến vậy? anh muốn chạy tới ôm nó vào lòng hỏi nó tại sao, muốn an ủi nó, muốn lau những giọt nước mắt kia nhưng anh ko làm được, anh thấy tay chân mình vô dụng cứ cứng đơ, chắc vì quá bất ngờ, đây là lần đầu tiên anh thấy nó khóc như vậy, khóc vì nỗi đau thật sự, chắc rằng mấy người kia cũng có chung suy nghĩ giống anh vì hiện tại họ cũng đang bất động, gương mặt hoảng hốt tỏ rõ sự khó hiểu và đau lòng,rồi anh chợt nhận ra rằng mình ko biết gì về nó cả, ngay cả cái tên khai sinh của nó anh cũng ko biết, chỉ biết gọi nó là Khay Vi, tự hỏi rằng Không lẽ nó có quan hệ gì với người mang tên Trần Quang Đại – trùm buôn ma túy kia sao?
Và khi mà nỗi đau kia quá lớn, hình hài nhỏ bé kia ko thể chịu nỗi nữa nó đã ngất đi.
Khắc Thiên nãy giờ vẫn đứng yên quan sát nó, anh cảm nhận được nỗi đau của nó, nó khác xa nỗi đau của anh nhưng ko phải nỗi đau nào cũng giống nhau sao, đều làm cho con người ta chết mòn, chết dần, đều muốn giết chết ta, và khi đôi mắt kia kẽ nhắm lại, anh đã vội chạy đỡ nó :- KHAY VI – đó cũng là câu đầu tiên anh nói với nó – gọi tên.
Buổi tối tại biệt thự Hoàng Kỳ.
Nó mở mắt, nơi này đã bị bóng đêm vây kín, nỗi đau kia giờ đã bám vào người nó ko chịu buông, nó ngồi dậy, đôi mắt vô hồn và khuôn mặt vô cảm, nó muốn trả thù, phải trả thù cho ba nó, mẹ nó và đứa em trai nhỏ của nó. Trong bóng đêm, một giọng nói lạnh lẽo vang lên :
– A lô. Tôi có việc cho anh đây. Điều tra cho tôi kẻ đứng sau vụ giết người ở Quy Nhơn tối qua, nhanh nhất có thể.
Đầu bên kia, người con trai kẻ nhíu mày, nhưng cũng nhanh chóng giãn ra :- OK
Nó tắt máy, để cả thân hình bé nhỏ chìm vào bóng đêm lạnh lẽo.
TRỢ LÝ BÍ MẬT
Một năm trước tại Mỹ.
Trong một lần hiếm hoi được ra ngoài mua đồ, nó đã gặp một người con trai bẩn thỉu ăn mặc lếch thếch ngồi trên vỉa hè, anh như lọt lỏm vào giữa dòng người đông đúc kia, trông thật cô đơn và lạc lõng, điều mà hiện tại đang dày xéo nó. Một cảm giác lạ lùng kéo bước chân nó đi về phía anh, nó cũng muốn ngồi đó ngồi giữa dòng người qua lại kia, ngồi giữa đám đông để thấy mình bớt cô độc hơn. Nó ngồi xuống cạnh anh, ngồi rất lâu, cả hai ko nói gì với nhau, nhìn xa xăm về phía
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




