|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
mặt, quả là một bất ngờ lớn lao. Chắc hôm nay mang tên là ngày bất ngờ à, vì có nhiều chuyện quá bất ngờ đã xảy ra, tỉnh dậy sau cơn mơ do Hạ Vi tạo nên, nó chợt nhớ ra điều gì, quay lại nhìn con nhỏ quân sư quạt mo.
– Này con kia sao mầy nói Thiên Vũ là con một.
Thiên Vũ ngồi bên này đang ngượng chín mặt vì vố hố của cô em gái ranh ma tạo ra cho mình, chưa biết làm gì hay nói gì, nghe nó nói anh cũng bất ngờ, trong đầu hiện lên một ý đồ đen tối. Trong khi Nguyên Thảo đang lúng túng ko biết nói gì thì anh đứng dậy choàng tay qua cổ nó, mặt anh cười, nụ cười gian tà ko thể tả nổi:
– Hạ Vi sống từ nhỏ bên Mỹ, chỉ có những người quen thân mới biết nó thôi. Như em vậy đó. Mà vợ nè anh ko biết là em quan tâm anh đến vậy đó,lại còn tìm hiểu gia đình anh nữa chứ, em có gì ko biết cứ hỏi anh, em đi hỏi người khác chi cho mệt vậy – từng câu nói là từng cái nhích, mặt anh lúc này đã sát tới mặt nó, cách nhau cỡ 5mm là cùng, khoảng cách mà có thể nhìn thấy từng cái lỗ chân lông của nhau í. Tất nhiên mặt ai kia cũng đỏ dần theo từng cái nhích đó làm anh thích ko thể tả, có lẽ đúng như Nam Phong nói, nó yêu anh mà ko biết, đúng là ngốc quá mà.
Đến giới hạn nhất định, nó dùng hết sức đẩy anh ra xa, sẵn chân đá anh một cái rõ đau, miệng chửi liên tục nhưng ko câu nào ra hồn cả. Cả lớp nãy giờ cứ ngồi há hốc mồm ko hiểu gì cả, trông như một lũ ngố. Kể từ khi nó xuất hiện trong lớp này, ko ngày nào mà bọn họ ko sock, nhưng đó đã trở thành thói quen ko thể thiếu rồi, vắng nó họ lại thèm những cú sock mà nó tạo ra, đến mức ăn ko ngon mà ngủ cũng ko yên.
Rồi con nhỏ chuyên thông báo mấy tin giật gân đã xuất hiện. Vẻ mặt hình sự ko thể tả.
– Tụi mầy biết gì chưa?
Cả lớp đang trong trạng thái đơ quay lại nhìn nó, đồng loạt lắc đầu như đang diễn hài vậy.
– Hoàng Kỳ Vân chính là Khay Vi đó.
Cả lớp bây giờ… đang ở một trạng thái nào đó ko ai biết được, chỉ thấy là những cái mặt vô thức tay chân cứng đơ, mắt trợn ngược, miệng há to, hệt như những bức tượng vậy, trông thật … dễ thương hihi….hihi
Con nhỏ truyền tin nhìn về phía cuối lớp, 4 nam 5 nữ đang nhìn nhỏ với ánh mắt rất thân thương, làm nhỏ chột dạ, phi thẳng ra khỏi lớp ko dám quay đầu lại
Lúc này một nhân vật khác của lớp đang dò dẫm từng bước chân vào lớp, đó chính là Nhân, nhưng… gì thế kia, mặt anh toàn vết bầm, miệng còn rơm rớm máu, khả năng số một là vừa bị đánh xong, nó đưa mắt nhìn một lượt người anh, trên tay còn nhiều vết bầm khác, nhưng mờ hơn, chứng tỏ bị đánh cách đây mấy ngày, khuôn mặt nó tối dần, đen xì. Đang định tới hỏi chuyện gì nhưng chuông vào lớp đã vang lên, tất cả đã vào chỗ ngồi.
Nhỏ Hạ Vi rất hiểu chuyện nên đã chuyển qua chỗ Tuyết Trang ngồi, cho nó ngồi cạnh Thiên Vũ, còn Nhân thì được sắp cho một bàn khác ngồi cuối lớp phía sau Tuyết Trang. Ngồi học mà tâm trí nó trên mây, cục tức trong người ko nguôi được, dám động vào người của nó, ko biết lũ nào mà gan to như vậy. Đối với nó, Nhân ko chỉ là một người bạn, mà còn là một tri kỷ mặc dù Nhân lúc nào cũng tỏ ra sợ sệt nhỏ, chả là khi còn ở quê cũ nhỏ bị đánh hội đồng, hiền như Nhân mà cũng xông vào giải vây cho nhỏ, từ đó, nó có sở thích bắt nạt anh chàng, nhưng cũng có đôi lúc nó hiền đột xuất ( là những lúc nó buồn vu vơ đó) hay ngồi một mình, Nhân lại tới nói chuyện với nó, vậy nên trong thâm tâm nhỏ Nhân đã là một người bạn. Trở về hiện tại, nó nhìn mặt Nhân, cục tức ko những ko tan mà cứ lớn dần. Ngồi bên cạnh Thiên Vũ nhìn nó cũng hiểu được chút ít, anh ko nói gì, trở về trạng thái lạnh lùng vốn có, trong đầu là một mớ hỗn tạp.
Chương 70
Giờ giải lao.
Nó quay lại nhìn về phía bàn của Nhân, nhìn anh chàng đang khổ sở với mớ vết thương trên mình. Nó thở phì một cái, chắc chắn một điều rằng nàng sẽ ko bỏ qua vụ này vì trong lòng nàng Nhân là một người bạn. Thiên Vũ ngồi bên cạnh dường như cũng hiểu được tâm trạng của nàng, anh phẩy nhẹ tay một cái, một tênlính lác ko biết từ đâu chạy tới, anh hất mặt về phía Nhân đang ngồi, anh chàng kia ko hiểu ý anh là gì nên mặt cứ đơ ra đến ngu làm anh phải lên tiếng : – đưa đi kiểm tra vết thương. Anh chàng kia mới à lên một tiếng tỏ vẻ đã hiểu, đúng là chậm tiêu mà. Ngồi bên cạnh, nó vô cùng bất ngờ vì hành động vừa rồi của anh, chả là một phút trước nàng còn đang phân vân ko biết có phải anh là người chủ mưu đứng sau chuyện này ko? Thật là oan uổng cho chàng mà. Còn đang mãi lo nghĩ thì hai bàn tay của chàng đã đặt lên vai nó xoay người nó lại đối diện mình, anh nhìn nó với ánh mắt đầy tình cảm nhưng cũng ko kém phần nghiêm túc, nụ cười nhẹ nhàng đầy cuốn hút làm tim nhỏ đập sai một nhịp:
– Anh sẽ xử lý mọi chuyện, yên tâm nha vợ yêu.
– Bằng cách nào?
– Thế vợ muốn bằng cách nào?
– Nợ máu phải trả bằng máu.
– Ok. Tất cả theo ý vợ.
Hai vợ chồng nhà này kinh quá, một tiếng vợ hai tiếng vợ làm cho mấy người ngồi xung quanh nổi cả gai ốc, Quang Anh nhìn Thiên Vũ bằng con mắt thù hằn vì tội đã cướp mất người anh yêu mặc dù nó chưa nói là yêu ai, còn Khắc Thiên thì nhìn nó với ánh mắt buồn vô bờ bến, nỗi buồn trong anh cứ lớn dần, anh đã cố dồn nén trong lòng nhưng ko biết khi nào nó sẽ bùng phát, thật nguy hiểm mà.
– Này Khay… ồ ko giờ phải gọi là Kỳ Vân mới đúng nhỉ, có đi xuống căn tin với bọn này ko, hay ngồi đó làm trò vợ chồng? – nhỏ Nguyên Thảo bô bô cái miệng làm nó tức muốn nghẹn họng.
– Mầy muốn ăn đạp ko con kia? – nó vênh mặt đốp lại nhỏ
– Ô ghê ta, bây giờ còn định dở trò động thủ ra nữa hả, có chồng bảo kê có khác à nha .- nhỏ cũng ko vừa đốp lại lại nó nghẹn ngào. Nhưng điều này làm ai kia càng thích thú.
– Giờ tụi mầy có đi ko hay đứng đó cãi nhau. – vẫn là Ngọc Ninh lên tiếng hòa giải nếu ko chắc hai người này đứng đó bốp chát tới lúc vào lớp cũng chưa xong.
Hai người ko ai nói ai câu nào quay mặt lại, mỗi người hứ một cái rõ oách rồi cùng nhau đi xuống căn tin. Đúng là con nít loi choi.
Căn tin.
Cái tin nó chính là đại tiểu thư nhà Hoàng Kỳ cuối cùng cũng được lan truyền khắp trường, có ai đoán được tình hình hiện tại ko ta. Cả căn tin đang ồn ào, náo nhiệt đến khi bọn nó bước vào thì lập tức ko một tiếng động nào nào phát ra, tất cả chìm trong im lặng nhường đường cho nó đi, lễ phép hết chỗ nói, đó là chưa nói có mấy đứa đơ ra thấy tội, đứng – ngồi làm tượng cứ hy vọng là nhỏ ko nhìn thấy mình, nếu ko thì … chết chắc. Haizz ! đúng là đời mà.
– Thôi mà các bạn, cứ tự nhiên đi – nó lên tiếng phá vỡ cái không khí im lặng này, miệng cười cái điệu gian tà hết sức nên bọn người kia nghe nó nói càng sợ hơn nữa, nguyên là trong quá khứ đã đắc tội với nàng quá nhiều nên giờ đây đang sợ bị nàng trả thù đấy mà. Thấy bọn người kia ko có động tĩnh gì nó lại lên tiếng, lần này sắc mặt nàng đã thay đổi, lạnh như
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




