watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3316 Lượt

bây giờ ko còn biết sợ là gì, cũng lấy tay chỉ trỏ, dè bỉu, hiên ngang mắng chửi. Nó đã nhịn tới giới hạn ko thể nhịn được nữa, một tay xô mạnh cô ta vào tường, một tay đặt lên cổ trắng nõn kia, một lực ko quá mạnh nhưng đủ để khiến cô ta nghẹt thở
– Cô đang thử sự kiên nhẫn của tôi phải ko? Vậy thì để tôi cho cô thấy động vào Hoàng Kỳ Vân này sẽ có kết cục thế nào?
Cả căn tin im phăng phắt sau câu nói của nó, tất cả đều lo sợ, đều nhận thấy nó đang điên, ko dại gì mà đụng vào. Khuôn mặt Uyển Nhi chuyển sang trắng bệch ko có lấy một chút sức sống, quả thực nó muốn giết cô ta cũng dễ giống như giết một con kiến. Mấy nhỏ bạn đứng cạnh bên cũng hoảng sợ, chỉ lo nếu nó ko ngừng lại thì sẽ có án mạng mất, đang không biết phải làm sao thì phía sau vang lên một giọng nói.
– Tôi cũng muốn biết động vào cô rốt cuộc sẽ có kết quả như thế nào?
Sau câu nói đó, căn tin như bùng nổ vì chủ nhân của câu nói đó ko ai khác chính là Thiên Vũ, khuôn mặt anh băng giá, hoàn toàn ko có lấy một chút tình cảm nào, anh nhìn nó, ánh mắt căm phẫn. Nó cũng vô cùng ngạc nhiên, thả tay khỏi cổ Uyển Nhi, quay lại phía anh, nhìn thái độ của anh nó biết anh đã nghe thấy tất cả, biết anh đã hiểu nhầm
– Ko phải như anh nghĩ. – nó vội tìm cách giải thích
– Tôi nghĩ như thế nào? Tôi chỉ muốn hỏi cô, có phải tối đó cô hẹn gặp tình nhân ko?
– Phải. Nhưng …..
– Ko cần nói gì nữa, vậy là đủ rồi.
Thiên Vũ cắt ngang câu nói của nó, nắm lấy tay Uyển Nhi rời khỏi căn tin, anh cũng thật sự rất đau lòng, đúng là anh yêu nó, nhưng anh ko mù quáng, anh chỉ biết là ngoài anh nó còn có người khác, là nó lừa anh, nó thật sự ko yêu anh. Khuôn mặt càng lúc càng đáng sợ nhưng ánh mắt thì tràn ngập sự bi thương và đau khổ.
Sau khi thiên Vũ rời khỏi, nó như chết lặng, hạnh phúc còn chưa được tận hưởng vậy mà….lúc này Quang Anh cùng Khắc Thiên đã chạy tới, Khắc Thiên lay lay cánh tay nó, muốn ôm nó vào lòng, nhưng nhìn dáng vẻ quật cường kia, anh đã ko làm vậy, nó ko khóc, ko buồn, khuôn mặt vô cảm, rời khỏi căn tin. Thật sự lúc này, nó cảm thấy tim mình đang rỉ máu, đau ko thể tả, nó cố kìm nén giọt nước mắt đang chực chảy ra, nó ko thể khóc trước đám đông như vậy, đó là điều cấm kị của ông nó. Lúc này, nó thật sự cần một vòng tay của ai đó, cần một bờ vai của ai đó, rất cần một câu nói an ủi của ai đó. Bước được ba bước, nó thấy vùng dạ dày mình đau thắt, nó ôm bụng nhíu mày, nhưng cơn đau ko ngừng lại, nó thấy hai chân mình mềm nhũng, ko còn chút sức lực, hai mắt mờ đi và …ý thức dần mất đi.    
Chương 83
Màn đêm mang theo màu đen bao phủ khắp mọi nơi, trong căn phòng đầy thú nhồi bông, một ánh đèn vàng nhạt mờ mịt tỏa sáng, nhưng cũng ko làm rõ được khuôn mặt thiên thần đang nhăn mày nhíu mặt nằm trên giường. Nó nằm đó, mê man, căn bệnh dạ dày mãn tính lại hành hạ nó. Đôi mắt mông lung đảo khắp căn phòng, cuối cùng dừng lại ở chiếc ghế bành… ko ai cả. Đôi môi anh đào khẽ nhếch lên chua chát, nó lại mơ tưởng, mơ tưởng anh vẫn ngồi đó chờ nó tỉnh như sáng hôm nào. Ngay lúc này, trước mắt nó, tất cả là một màu đen u ám, u ám như tương lai phía trước của nó. Người nó yêu, trước mặt mọi người công khai đối đầu với nó, anh nhẫn tâm đạp lên lòng tự tôn của nó. Trái tim đau đến ko còn cảm giác, nó đã chết rồi sao? Sao bây giờ nó thấy mọi thứ trống rỗng vậy? ko một chút cảm giác. Nó vô cảm rồi chăng, bản thân nó chết rồi sao? Chết theo trái tim kia? Mò mẫn trong bóng đêm, nó đến nhà bếp, cả ngày ko ăn gì, mặc dù ko thấy đói, miệng cũng ko muốn ăn nhưng bản thân nó vẫn muốn tìm gì đó bỏ vào bụng, cho dù hoàn cảnh có tệ đến thế nào cũng ko thể ngược đãi bản thân được, ko ai thương mình thì bản thân mình phải thương mình thôi. Đôi chân nhỏ bé bước xuống từng bậc thang uốn lượn, đi đến phòng khách, nó phát hiện một bóng người đang ngủ trên sô pha, đi đến gần nó phát hiện ra, đó là Khắc Thiên, trong đầu mơ hồ ko biết tại sao anh lại ở đây vào giờ này, lại còn ngủ trên sô pha nữa chứ? Nó ko đánh thức anh, nhưng cơ hồ anh thấy có ai đó đứng trước mặt mình nên đã tự tỉnh.
– Vân, em tỉnhrồi à, em còn thấy đau ko? – anh ngồi bật dậy, lo lắng hỏi han.
– Em ko sao? Anh muốn ăn gì ko?
Nó đáp lại lời anh bằng một câu hỏi có tính chất mời mọc rồi quay lưng đi xuống bếp. Hiện tại cũng đã muộn, nên người làm đã đi nghỉ, nó tự tay xuống bếp làm đồ ăn mặc cho Khắc Thiên can ngăn. Nó làm rất nhanh, còn tưởng đâu là cao sang mĩ vị gì hóa ra nó làm hai tô mì, nhìn nó ăn với bộ mặt thản nhiên, trong lòng Khắc Thiên dâng lên một nỗi lo lắng.
– Em ko sao chứ Vân?
– Ko sao.
– Anh thấy ….
– Honey có nói khi nào về ko?
Nó cắt ngang lời nói của Khắc Thiên, thật sự lúc này nó ko muốn ai nhắc tới chuyện kia cả, nó quyết định buông xuôi, để mặc theo tự nhiên, nếu Thiên Vũ yêu nó, tình yêu kia đủ lớn, tự ắt một ngày nào đó anh sẽ về bên nó, còn nếu ko thì….nó hy vọng ko ai đá động tới chuyện này nữa, vì thật sự, ko ai nói nó cũng đã đau lắm rồi, nó đang cố gắn dấu nỗi đau vào một góc nhỏ nào đó trong trái tim đẫm máu kia, đừng ai khơi gợi thêm nữa. Khắc Thiên hiểu ý nó, anh cũng ko nói gì nữa, tâm trạng thực sự rất phức tạp, nhìn nó bình thản vậy, nhưng anh thừa biết hiện tại cảm giác của nó thế nào, vì chính anh cũng đang có cảm giác như vậy, nhưng anh còn biết, nó đang cắn răng chịu đựng, đang cố cắn răng tỏ ra bình thản che dầu nỗi đau của mình. Anh yêu nó, nhưng anh ko ích kỷ, anh muốn nó được hạnh phúc, anh muốn thấy nụ cười luôn hiện hữu trên khuôn mặt thiên thần kia chứ ko phải là khuôn mặt vô cảm như thế này. Anh thật muốn xông ra ngoài, tìm cái kẻ đầu xỏ mọi chuyện đánh cho hắn một trận thừa sống thiếu chết, nhưng đánh rồi thì sao, đánh rồi cái đầu heo kia sẽ nhớ lại người con gái nhỏ bé này à? Nếu thật sự như vậy anh cũng muốn thử một lần, nhưng anh biết có làm vậy cũng vô dụng. Anh là đang bất lực, phải anh bất lực rồi.
– Anh ko ăn à? – sau khi chén xong tô mì, nó ngước mặt lên nhìn tô mì đối diện mình vẫn còn y nguyên, còn chủ nhân của nó thì nhìn mình trân trối, nó thật ko biết làm gì chỉ muốn lôi người kia ra khỏi mộng thôi.
– À …. Anh thích ăn mỳ nở nhừ, ăn như vậy mới thấy ngon – Khắc Thiên bừng tỉnh, anh nhận thấy mình hơi thất thố, đành đưa ra lý lo hết sức ko thuyết phục một chút nào.
Nó cũng ko để ý, đứng dậy lấy nước uống, sẵn tiện rót luôn cho anh một ly rồi quay lưng bỏ đi, trước khi đi nó còn buông một câu đau lòng cho người ngồi lại “anh ko cần như vậy đâu, làm vậy em thấy áp lực lắm, ăn xong anh lên phòng trên nghỉ đi nha”, thật sự kiểu nói vừa đấm vừa xoa kiểu này làm cho người nghe dở khóc dở cười mà.
Cuối cùng bình minh cũng mang theo những chiến binh ánh sáng đến đánh bại màn đêm tối tăm kia, kéo những kẻ mê ngủ ra khỏi cái ổ ấm êm của mình. Riêng nó thì ko vậy, cả đêm nó trằn trọc có làm

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26 ,27 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT