|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
phái khác, chị ấy muốn nói chuyện với con trai về chuyện này nhưng không biết phải nói thế nào. Vấn đề này tuy mình không thể giúp được gì chị ấy vì thứ nhất là mình chưa có con, thứ hai là mình cũng không có em trai, cho nên về mặt này thì mình chưa có tý kinh nghiệm nào hết. Đừng nói là đã từng tiếp xúc với con trai ở tuổi dậy thì mà ngay cả khi mình đến tuổi lấy chồng rồi mà vẫn chưa từng trải qua cái gọi là mối tình đầu nha.
Có qua thì phải có lại, nói chuyện với nhau một thời gian rồi nên Lolo cũng biết nỗi bực tức của mình về chuyện mỗi đêm mình đều phải ở lại cùng phó tổng giám đốc làm thêm giờ. Có một lần chị ấy còn phá lên cười rồi nói với mình: ”Xem ra phó tổng giám đốc đối xử với em rất đặc biệt nha, chị chưa từng thấy anh ta bảo ai trong ba người của phòng thư ký này ở lại cùng anh ta làm thêm giờ nha.”
”Đó là bởi vì em dễ ức hiếp chứ sao nữa.”
”Chị cảm thấy chuyện này không hề đơn giản như vậy.”
”Chỉ đơn giản như vậy thôi.” Mình rất chắc chắn về điều này, sau đó còn kể cho chị ấy nghe chuyện lần đầu mình gặp phó tổng giám đốc như thế nào.
”Thật ra thì phó tổng giám đốc là một người rất tốt.”
”Đúng thế, trừ những lúc bắt em đi xếp hàng chờ mua bánh trứng và lúc ở lại cùng làm thêm giờ với anh ta ra.”
”Điều này chứng tỏ anh ta rất tin tưởng em.” Lolo dừng lại một chút, ”Em cũng biết đàn ông rất sĩ diện mà, anh ta chỉ lộ ra bộ mặt thật của mình trước ba người chúng ta thôi, không ngờ có một ngày đột nhiên bị em phát hiện ra. Khi chưa gặp em, ba bọn chị còn ngồi đây suy đoán xem em là loại phụ nữ như thế nào, dù sao như vậy cũng tốt, mấy năm qua trong phòng thư ký này chỉ có mỗi chị là phụ nữ, chưa từng thấy phó tổng giám đốc có ý định đưa một cô gái trẻ tuổi gia nhập vào hội. Em cũng biết đây anh ta vừa trẻ tuổi lại nhiều tiền, có rất nhiều cô gái có ý đồ bất chính muốn tiếp cận anh ta. Chắc em cũng nhìn ra anh ta là người đàn ông có trí tiến thủ trong công việc, chị còn nhớ anh ta từng nói tuyệt đối sẽ không chơi cái trò tình yêu văn phòng, đó chính là một trong những lý do mà anh ta đồng ý cho chị vào phòng thư ký này, vì chị đã kết hôn sinh con rồi chứ sao nữa. Cho nên nghe những điều em kể thì chị tin chắc anh ta thật lòng coi em là bạn bè.”
Dĩ nhiên là mình biết anh ta coi mình là bạn bè rồi, đây là một lý do mà dù rất oán giận anh ta nhưng mỗi lần đều cam tâm tình nguyện ở lại cùng anh ta làm thêm giờ.
Có lúc suy nghĩ thấy cùng anh ta làm bạn chính là một lựa chọn chính xác, vì tình cảm trai gái cũng có ngày không còn nhưng tình bạn thì mãi mãi bền chặt.
Nếu không có chuyện gì xảy ra thì mình muốn làm bạn của anh ta cả đời, đến lúc anh ta kết hôn thì thật lòng chúc phúc anh ta hạnh phúc vui vẻ.
Tối hôm đó sau khi tăng ca, phó tổng giám đốc lại chủ động đưa mình về nhà. Đây là lần đầu tiên sau khi làm thêm giờ anh ta đưa mình về, cũng vì mọi lần mình đều tìm cớ để xin về trước.
Thấy đã khá muộn rồi nên anh ta mời mình ăn khuya rồi mới về nhà.
”Ăn khuya là kẻ thù không đội trời chung với mọi phụ nữ!”
”Vậy thì cô không cần phải ăn đâu.”
”Nhưng mà tôi sẽ ăn, chẳng lẽ lại để lãng phí lương thực sao? Không được, không được! Lãng phí cũng là một tội lớn!”
”Tôi không ngại giúp cô giải quyết chúng đâu.”
”Tôi mặc kệ béo cũng được. Cháo này nhìn hấp dẫn như vậy, vì nó tôi chấp nhận bị lên cân!”
Phó tổng giám đốc đúng là chuyên gia về món ngon, rất biết chọn món ăn, đi theo anh ta chắc chắn sẽ được thưởng thức các thức ăn ngon.
Sau khi ăn uống no nê, mình vỗ vỗ lên cái bụng căng tròn, vẻ mặt tiếc nuối nói: ”Cháo này ăn ngon thật, chỉ tiếc là cách nhà tôi quá xa.” Mình không phải là loại người chỉ vì đồ ăn ngon mà chịu bỏ ra mười đồng để thuê xe đến đây ăn đâu.
”Cái này cũng dễ giải quyết thôi, chỉ cần khi nào cô muốn ăn thì nói với tôi một câu, tôi chở cô tới đây ăn là được thôi mà.”
”Sau đó anh sẽ mời tôi?”
”Hỏi thừa.”
Nhìn đi, đây chính là phó tổng giám đốc và là bạn tốt của mình, không những mời ăn còn được đưa đi đón về nữa chứ.
Chương 4
Chương 4: Đầu hói đáng ghét
Loáng cái lại đến thứ sáu, so với những ngày thứ sáu tẻ nhạt khác thì hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt —— tối nay là lần đầu tiên mình đi xem mắt.
Xem mắt nha xem mắt, vì đã đến cái tuổi này rồi nên dù bị bắt buộc hoặc tự nguyện thì các đôi nam nữ sẽ gặp mặt nhau, giống như tham gia một buổi hẹn vui vẻ, cũng có thể rất buồn chán.
Để chứng minh mình coi trọng buổi gặp tối nay, mình đã chọn mặc váy, trang điểm một chút, còn đeo trang sức nữa.
”Quả Quả hôm nay em rất xinh nha!” Vào thời gian uống trà chiều thì Lolo cười nói với mình.
”Thật ạ? Hì hì. . . . . .” Mình che mặt cười khúc khích, tự nhiên cảm thấy có chút ngượng ngùng.
”Có phải em đi xem mắt?” DK bình thường rất ít nói, hôm nay đột nhiên mở miệng hỏi ”Hừm, chắc vậy rồi.” Nói xong còn gật đầu phụ họa.
”Phụt! Khụ khụ khụ. . . . . .” Anh ta thật cao tay nha, chọn đúng thời điểm mình uống nước thì anh ta phun ra câu này, lực sát thương của câu nói thật không hề nhỏ.
Ryan lườm DK một cái rồi vỗ vỗ lưng mình cho hết sặc, ”Quả Quả nhà chúng ta mà cũng đi xem mắt sao?” Im lặng một chút anh ta lại muốn xác minh lại cho chắc chắn ”Chẳng lẽ em thật sự muốn đi xem mắt à?”
Mình còn chưa kịp trả lời thì phó tổng giám đốc giống như cơn gió lốc bay tới chỗ mọi người, cầm bánh trứng lên cắn một miếng, vừa ăn vừa hỏi: ”Xem mắt? Ai muốn đi xem mắt vậy? Quả Quả muốn đi xem mắt à?”
Mình thấy rõ khó hiểu, mọi người ngồi ở đây thì có tới những ba người chưa kết hôn, vậy thì tại sao anh ta lại đoán là mình đi xem mắt?
Lật bàn!
”Làm sao, xem mắt là phạm pháp à? Đúng là tôi đi xem mắt đấy, có ý kiến gì không?” Lời này của mình đúng là không biết lớn nhỏ gì cả, nhưng vấn đề là lời nói này đang trong hoàn cảnh là uống trà nghỉ ngơi nha.
”Không có ý kiến gì,” Phó tổng nhún nhún vai, ”Chỉ là không ngờ cô lại kém đến mức phải đi xem mặt thôi.” Trong mắt anh ta còn lộ rõ nghi ngờ ”Một cô gái như thế này sao mà lại bị người ta đẩy đến xem mắt”
”Tôi cũng không ngờ.” Hôm nay DK phá lệ hòa đồng, góp chuyện với mọi người nữa đấy, còn hùa theo phó tổng chọc mình.
Mình thật tức chết đi, chẳng lẽ phụ nữ nhiều tuổi rồi thì không được đi xem mắt à? Mình thì sao chứ, bây giờ đàn ông không còn thích những cô gái quyến rũ nữa rồi. Suy nghĩ đã khác rồi. Mấy người đúng là lạc hậu quá.
Thật ra thì mình đi xem mặt là do bị Tiểu Tiểu thuyết phục, ngoại trừ việc đến đó xem người đàn ông này như thế nào ra thì còn mục đích khác, đó là muốn trốn việc tăng ca. Tiền làm thêm giờ thì sao, giờ mình cũng đầu cần.
”Nhưng mà tại sao người như Quả Quả lại không được có bạn trai?” Lolo dịu dàng xoa đầu mình an ủi, ”Đi đi, cho dù không thể kết hôn với người đó thì cũng coi như có thêm một người bạn cũng tốt mà, em vẫn còn trẻ mà, kết thêm nhiều bạn đi.”
Quả nhiên vẫn còn người hiểu chuyện!
”Thật ra thì. . . . . .” Phó tổng đột nhiên nheo lại mắt, ”Không phải vì không muốn làm thêm giờ nên mới đồng ý đi xem mắt đấy chứ?”
Thật là! Người này có thể đọc được suy nghĩ của người khác sao?
”Làm sao có thể như vậy chứ?” Tuy miệng cười nhưng trong lòng lo lắng, ”Có thể cùng làm thêm giờ với phó tổng thì đó là vinh hạnh của tôi.”
Nghe xong trên mặt anh ta thoáng một nụ cười, ”Thật ra thì tối nay tôi cũng định không làm thêm giờ.”
Hả? Cái tên đáng ghét này, nhất định là anh ta cố ý, chứ không thể nào lại chọn đúng hôm mình đi xem mặt thì không tăng ca nữa. Không biết bây giờ mình đổi lịch hẹn với người kia có được không đây?
Cuối cùng thì buổi tối cũng không phải tăng ca, tâm trạng mình rất tốt, hết giờ thì tan ca thôi. Mình có chút không hiểu, bình thường thì hết giờ làm mình là người ngồi nhìn ba người trong phòng thư ký đi về nhưng hôm nay lại ngược lại, họ ngồi nhìn mình ra về, cảm thấy không quen chút nào, chẳng lẽ bây giờ bọn họ còn hoạt động tập thể gì nữa hay sao?
So với việc ngồi mình ăn cơm với người không quen biết thì mình muốn ở lại chơi đùa với mọi người hơn. Nhưng mà thôi, như chị Lolo đã nói, cho dù không thể kết hôn với người đó thì cũng coi như có thêm một người bạn cũng tốt mà. Có lẽ vì mình quen biết quá ít đàn ông nên cho đến bây giờ vẫn độc thân.
Trên đường đến nhà hàng, mình ngồi trong taxi nhớ lại những lời giới thiệu của Tiểu Tiểu về đối tượng xem mặt hôm nay. Anh ta hai mươi tám tuổi, cùng tuổi với phó tổng giám đốc, chưa biết chiều cao, chỉ biết nghề nghiệp của anh ta là bác sĩ. Tiểu Tiểu nói nếu như biết quá rõ về anh ta thì sẽ thấy nhàm chán, còn nói sẽ có một bất ngờ lớn cho mình, để mình tự tìm hiểu lấy.
Đối với đàn ông, mình có thể chấp nhận người có bụng bia nhưng tuyệt đối không chấp nhận người nào đầu hói, mà còn trẻ như vậy đã hói. Cho nên khi mình nhìn thấy đối tượng xem mặt mà Tiểu Tiểu giới thiệu thì mình phải chịu rất nhiều sức ép tâm lý mới có thể không trở mặt mà bỏ của chạy lấy người.
Cuối cùng cũng hiểu ra vì sao Tiểu Tiểu có đánh chết cũng không chịu khai ra chiều cao của người này,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




