watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:48 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8738 Lượt

không sao, nhưng mình không hiểu tại sao cô nàng này còn đưa ra yêu cầu vô nhân đạo là phải mang người nhà đi cùng làm gì? Dùng tay tính ngày, bây giờ là tháng năm, nói cách khác thì mình còn ba tháng để tìm ”người nhà” đi cùng để giữ thể diện nữa. Vì cuộc đời này nên đành phải sống giả dối một chút! Đến hôm đó mình làm thế nào để biến ra một người đi cùng đến dự lễ cưới đây?

Đang buồn bực ngồi nghĩ cách trốn không phải dự đám cưới thì có người nhảy vào nick mình.

Sau khi mở giao diện ra, không có bất ngờ gì cả, chỉ có thể người kia.

Người này là bạn học với mình hồi tiểu học, trong sáu năm cậu ta trưởng thành dưới uy quyền của mình. Mình biết bắt nạt người mập là không đúng nhưng mà rõ ràng là cậu ta làm cho người khác có cảm giác nếu không bắt nạt cậu ta thì sẽ thấy có lỗi với bản thân bé mập. Hiện tại Tiểu Bàn không sống ở trong nước.

Nhắc tới Tiểu Bàn mới nhớ, từ khi tốt nghiệp tiểu học thì mình chưa từng gặp lại cậu ta lần nào, không biết mấy năm trước cậu ta hỏi ai mà biết được nick Q của mình, từ đó bọn mình mới tiếp tục liên lạc với nhau. Mấy người bạn nói Bàn Tử quyết tâm giảm cân, giờ cậu ta khá đẹp trai, không biết điều này có đúng không.

Giống như trước đây cùng cậu ta nói chuyện phiếm, mình cũng kể với cậu ta chuyện bạn học có bầu nên tổ chức hôn lễ, còn yêu cầu khi đến phải đi theo người nhà nữa.

”Đến lúc đó cậu đưa tớ đi cùng là được mà.” Tiểu Bàn nói.

”= =”

”Đến hôm đó tớ sẽ về nước để đi cùng cậu.”

”=o=”

”Không tin?”

”Ừ!”

”Mà tớ đã bao giờ nói, tớ thích cậu chưa?”

”Chưa!”

”Giờ cậu nghe rồi, cậu nghĩ thế nào?”

Trong đầu mình liền hiện lên hình ảnh Tiểu Bàn năm xưa, khuôn mặt tròn xoe, bụng căng tròn, chân tay mập mạp, mình đành gõ ba chữ, hai dấu cách kèm theo một dấu chấm câu.

”Cậu trêu tớ.”

Chương 6
Chương 6: PHÓ TỔNG GIÁM ĐỐC LÀM THẬT

Lời thổ lộ của Tiểu Bàn đã thành công trong việc hù dọa mình rồi, chúc mừng Tiểu Bàn.

Nói đến chuyện Tiểu Bàn thầm mến mình thì thực ra mình không cảm thấy bất ngờ lắm, nhưng mà cho dù là vậy thì chuyện mình ngầm hiểu với chuyện được đối phương nói ra là hai chuyện khác nhau.

Chưa bao giờ mình tin trên thế giới này tồn tại tình bạn đơn thuần giữa nam và nữ, đàn ông và phụ nữ quen nhau thì ngoài cảm giác hận, ghét thì chỉ có thể là thích hoặc yêu thôi, nếu hai người trở thành bạn bè thì sau một thời gian tình bạn sẽ thăng hoa thành tình yêu thôi. Thích có loại loại, nhưng so với yêu thì nói kém hơn một chút. Có lẽ Tiểu Bàn đối với mình là cảm giác giữa thích và yêu, nếu không thì cậu ta sẽ không chờ mình lên mạng mỗi ngày để nói chuyện phiếm, ngồi nghe mình càu nhàu, giúp mình giải quyết khó khăn, giúp mình hết buồn, còn cố gắng dùng mọi cách để trêu cho mình vui vẻ, sẽ không vào đúng sinh nhật hàng năm của mình mà gửi quà từ nước ngoài về tặng mình, còn liên tục trong năm năm.

Một người đàn ông có thể vì một người phụ nữ mà làm từng đấy việc thì ai dám nói là do cậu ta ngồi buồn chán mà không phải vì ý đồ đen tối khác?

Những việc cậu ta làm với mình, nếu nói không cảm động là giả, nhưng mình không cách nào chấp nhận cậu ta xuất hiện trong cuộc đời mình với thân phận là bạn trai được. Mình không phủ nhận là mình cũng có thích cậu ta, nhưng thứ tình cảm này không giống với cậu ta, vĩnh viễn nó không thể thăng hoa được, hơn nữa cậu ta còn không sống ở trong nước. Mình không muốn thử cảm giác yêu xa, sẽ có cảm giác thiếu an toàn, không giống như anh Triệu có thể làm cho bạn gái yên tâm mà đi nghiên cứu sinh ở nước ngoài.

Tiểu Bàn từng nhiều lần vừa đùa vừa nói với mình, nếu như đến 30 tuổi mà mình chưa có ai thèm lấy thì cậu ta sẽ lập tức trở về nước lấy mình, khi đó còn trẻ con nên chỉ cười một tiếng rồi cho qua, nhưng bây giờ đã từng này tuổi rồi, hình như trong thâm tâm mình muốn gật đầu đồng ý. Người luôn bị tình yêu coi thường như mình, nên hi vọng đến khi mình 30 tuổi mà không ai thèm lấy thì cậu ta sẽ không coi lời nói kia là nói đùa, mà thực sự quay về lấy mình.

Bảo mình hèn hạ cũng được, bảo mình ích kỷ cũng chẳng sao, mình chỉ muốn cho mình một đường lui thôi, dù sao cho tới bây giờ mình chưa từng phủ nhận mình là một phụ nữ giả vờ ngoan hiền.

Sau cái ngày đi xem mắt với bác sĩ ngoại khoa, một tuần làm việc mới lại tiếp tục, cũng như thường ngày, ai làm việc nấy đều chuyên tâm làm việc của mình, đến chiều thì mình lại lén lút đi mua bánh ngọt về cho mọi người, mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường. Nói cách khác, phó tổng giám đốc vẫn chưa có ý định giới thiệu bạn trai cho mình.

Thật ra thì cũng không dám trông mong gì vào phó tổng giám đốc sẽ giới thiệu bạn trai cho mình, còn lời nói hôm đó của phó tổng giám đốc thì coi như là một lời nói đùa thôi. Nhưng mà trong lòng vẫn cảm thấy hơi khó chịu.

Mà từ sau đêm đó, hình như tình cảm giữa các thành viên trong phòng thư ký càng thêm sâu sắc hơn, ngay cả DK cũng có dấu hiệu ấm áp hơn, nụ cười của anh ta cũng chia sẻ cho mọi người chứ không còn để cho Ryan hưởng thụ một mình nữa. Xem ra khí hậu ấm lên cũng ảnh hưởng tới tâm trạng anh ta.

Mỗi ngày hết giờ làm việc, mình vẫn ngồi nhìn ba người bọn họ ra về, tự giác ở lại cùng phó tổng giám đốc làm thêm giờ. Cũng là làm thêm giờ nhưng mà bây giờ thái độ của mình cũng thay đổi, ít nhất thì cũng là do mình tự nguyện ở lại tăng ca.

Suy nghĩ một chút thì phó tổng giám đốc nói cũng có lý, thay vì lãng phí thời gian lên mạng tán gẫu không bằng ở lại đọc sách mở mang thêm kiến thức sẽ tốt hơn. Mình là một cô gái lười biếng, hết giờ làm thì về thẳng nhà, về nhà rồi thì không muốn ra khỏi cửa, cho nên thời gian rảnh rỗi của mình trôi đi rất nhàm chán và vô ích, ở lại làm thêm giờ còn có người để nói chuyện, mà người ta lại còn đẹp trai nữa, hơn nữa mình còn được nhận tiền tăng ca.

”Thời gian trôi qua thật là nhanh. . . . . .” Ngày nào mình đi làm cũng nghe thấy chị Lolo ngửa đầu lên than vãn, ”Từ tối nay lại bắt đầu làm đầu bếp rồi, thằng bé đáng ghét kia lại đòi về nhà ăn chực rồi.”

Thằng bé đáng ghét mà chị Lolo nói dĩ nhiên chính là cậu con trai bảo bối của chị ấy rồi, nghe chị ấy kể, bình thường thằng bé đó ở lại trường, chỉ có chủ nhật mới được về nhà thôi.

”Chị đừng kêu ca nữa, ai không biết lại tưởng chị không nhớ con trai đấy.” Phó tổng giám đốc vừa vào phòng làm việc liền vứt lại một câu, đi sau anh là DK và Ryan.

”Bây giờ thằng bé càng lớn càng đẹp trai nha, đẹp trai như chồng của mình vậy.” Khi nhắc đến hai người đàn ông nhà chị ấy là khuôn mặt lại hiện rõ niềm hạnh phúc.

Thật hâm mộ, đến lúc nào mới đến lượt mình có thể nói ba từ ”chồng của mình” với khuôn mặt hạnh phúc đây?

Một buổi sáng bận rộn trôi qua rất nhanh, nếu như bình thường thì mọi người bắt đầu chuẩn bị chọn món cho buổi uống trà chiều.

Mình còn chưa kịp lấy giấy bút thì phó tổng giám đốc đi ra, tay cầm theo chìa khóa xe: ”Hôm nay mọi người tự giải quyết trà chiều nha, Quả Quả, chúng ta đi.”

Đi? Đi đâu mới được chứ? Bây giờ còn đang là giờ làm việc nha, trong lịch làm việc cũng không có việc gì phải đi ra ngoài nha, chẳng lẽ đại ca Hiên của chúng ta lại muốn trốn việc sao? Nhưng sao lần nào anh ta trốn việc cũng lấy mình ra làm bia đỡ đạn vậy? Cũng không thể cứ thế này mà đi được.

Bây giờ mà ra khỏi công ty thì chỉ có thể đi đường bí mật —— thang máy chuyên dụng của phó tổng giám đốc. Xem ra người nào đó vẫn hết sức bảo vệ hình tượng của mình trong công ty nha, chậc chậc chậc, nhìn đi, cái này gọi là giả tạo nha.

Khi đã yên vị trên xe phó tổng giám đốc, mình mới dám lên tiếng hỏi: ”Giờ chúng ta đi đâu?”

”Không phải tôi đã nói sẽ giới thiệu cho cô bạn trai sao?” Phó tổng giám đốc quay sang nhìn mình một cái, ”Bây giờ đưa cô đi trang điểm một chút. Đây đều là bạn của tôi nên tối nay không cho phép làm mất mặt tôi.”

Hả? Anh ta sẽ giới thiệu bạn trai cho mình thật sao? Mình vẫn nghĩ anh ta chỉ là nói đùa thôi, không ngờ anh lại làm thật! Còn không ngại trốn việc để đưa mình đi trang điểm!

”Sao anh không nói trước với tôi một tiếng!” Mình vui sướng tay run run gãi gãi đầu, trong lòng có chút giận anh ta vì đã không nói trước để người ta có thời gian chuẩn bị tâm lý.

”Sao? Có ý kiến gì?”

”Đâu có đâu có,” ai dám có ý kiến mình liền đánh kẻ đó! ”Còn phải đa tạ phó tổng giám đốc đã quan tâm chăm sóc, nhất định tôi sẽ không làm xấu mặt anh!”

Tuy là nói vậy nhưng mà trong lòng mình vẫn hơi lo. Đương nhiên là mình không lo nghĩ gì về người bạn mà phó tổng giám đốc giới thiệu, mà điều mình lo lắng đó là bản thân mình. Không phải ai cũng giống Tiểu Bàn sẽ chấp nhận mình.

Phó tổng giám đốc dẫn mình đến một cửa hàng thời trang. Anh ta vào đây mà tự nhiên như nhà mình, trong cửa hàng có một phụ nữ nhiệt tình chạy ra ôm chào hỏi. Dic nhiên mình chưa từng ra nước ngoài nên không làm kiểu chào hỏi này.

Phó tổng giám đốc kéo mình đứng trước mặt cô gái đó, ”Người này giao cho em, hãy cứu vớt cô ấy.”

Hãy nhìn cách dùng từ của phó tổng giám đốc đi, cứu vớt, đúng là một cách dùng từ quá đặc biệt.

”Dạ. . . . . .” Cô gái nhìn mình từ trên xuống dưới,

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT