|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
từ trường về nhà. Bỗng nó thấy bóng dáng ai quen quen như cô bạn thân nó đang đứng giữa đường tìm cái gì đó. Nó định chạy lại hỏi thì nhìn thấy 1 chiếc container đậu ngay bên đường đang lăn bánh về phía cô bạn nó. Nó chẳng kịp suy nghĩ gì thêm mà lao nhanh ra đường định đẩy bạn nó ra thì Quỳnh Như ngẩng đầu lên nở nụ cười nham hiểm với nó rồi chạy vọt đi để lại nó đứng ngơ ngác giữa đường. Đến khi định thần lại nó mới cảm thấy rợn người, quay lại nó thấy chiếc container vừa nãy đã đổi hướng và lao về phía nó. Nó bắt đầu hiểu được việc gì đang xảy ra thì chiếc xe chỉ còn cách nó vài mét, muốn chạy cũng khó. Nó khẽ thở dài, nhắm mắt lại chờ Tử Thần đến.
” RẦM”- Người nó bị xô mạnh sang mép đường, chân tay thì bầm dập xày xước, đầu do va đập mạnh nên nó ngất đi. Trước khi ngất nó còn nghe loáng thoáng ai đó đang gọi tên mình.
– Chi! Tỉnh lại đi Chi !
Sau một trận hôn mê, nó khẽ mở mắt, đầu đau như búa bổ được quấn mỗt lớp băng trắn, chân tay thì băng chằng chịt, nó nhìn cảnh vật xung quanh toàn 1 màu trắng.
” Cạch ” – có tiếng mở cửa. Một chàng trai cao to đẹp trai bước vào.
– Em tỉnh rồi àh?
– Ơ. Tuấn Nam sao anh lại ở đây vậy. Đây là đâu? – Nó hỏi
– Bệnh viện! Em đó, lúc đó nếu anh ko tới kịp chắc giờ em ko còn nằm đây đâu. – Tuấn Nam cười xoa đầu nó.
– Cảm ơn anh đã cứu em!.
– Em ko sao là đk rồi! Anh đi mua chút đồ ăn cho em.
Đợi Nam đi rồi, nó gắng vượt qua cái đầu đau của mình để nhớ về vụ tai nạn hồi sáng. Thực sự nó ko hiểu nổi ý nghĩa cái nụ cười của Quỳnh Như.
Cánh cửa phòng một lần nữa bật tung ra, Bảo Long hấp tấp chạy vào.
– Chi ơi! Bà có làm sao ko? Đau ở đâu ko? Sao lại đi một mình cơ chứ!
– Ừm. Tui ko sao đâu mà. Số tui lớn lắm chưa có chết được đâu.
– Hừ! Bà có mệnh hệ gì tui thề tui sẽ giết chết con Như đó!
– Tại sao?
– Lúc về tui vô tình nghe được nó nói chuyện với một gã nào đó rồi đưa cho hắn 1 bọc tiền. Tui đi tìm bà nhưng ko thấy bà đâu cả. Lúc sau anh Tuấn Nam gọi báo tui biết nên tui tức tốc chạy tới đây nè!
– Ý ông là vụ tai nạn này là do Như sắp đặt.
– Phải!
– Ko thể. Ko thể nào. Sao lại vậy được chứ? Ko. Tui ko tin. – Nó ôm đầu đau đớn, nó ko tin vào những gì mình vừa nghe. Sao bạn thân nó lại đối xử với nó như vậy chứ. Nó đã làm gì sai? Nó đang tự đặt rất nhiều câu hỏi trong đầu thì bị cắt ngang bởi giọng nói:
– Cái gì? Anh Long anh vừa nói gì? Chị em bị vậy là do chị Quỳnh Như làm sao? HẢ?
– Nhi. Sao em biết mà đến – Nó yếu ớt hỏi.
– Trả lời đi! Tại sao chứ? Ko được, em phải đi nói chuyện với cô ta- Nhi nói xong chạy vọt ra cửa.
– Nhi. Nhi. Bảo Long, ông mau giữ nó lại, nó sẽ gây chuyện mất- Nó cố gọi rồi kêu Long giữ Nhi lại. Long vội đuổi theo Nhi.
Giờ thì nó biết Như độc ác như vậy rồi, nó sợ Nhi- em nó sẽ gặp nguy hiểm mất, nó muốn chạy theo giữ Nhi lại nhưng ko được, người nó đang đau cả về thể xác lẫn tinh thần.
*****
Sau khi rời khỏi bệnh viện, Nhi đi tới nhà Như. Trên đường đi nhỏ vô tình trông thấy Như liền chạy đến nhưng ko phải chỉ có mình Như mà bên cạnh còn có Tuấn Vũ. Họ đang tay trong tay dạo bước như một cặp tình nhân. Nhi tiến đến giáng một bạt tai vào mặt Như, cô ta trợn mắt nhìn Nhi. Nhỏ cũng nhìn lại:
– Chị là đồ tồi! Tại sao chị lại làm vậy với chị tôi. Chị có biết vì chị mà chị ấy suýt mất mạng ko hả? – Nhi giận dữ quát lên.
– Mày im đi! Có trách thì trách cô ta ko có mắt. Biết tao yêu anh Vũ rồi mà còn giành với tao. Nhưng cũng ko sao, giờ thì tao thắng rồi. Hahaha.
” chát” – Một cái tát nữa in trên mặt Quỳnh Như. Cô ta liền nhảy vào đánh Nhi. Với một đai đen taewondo thì Nhi đâu có dễ để Như đánh trả nếu ko có Tuấn Vũ xen vào. Anh ta lôi mạnh Nhi ra, cười đểu:
– Cô bé về đi! Đừng gây sự với bạn gái tôi nữa.
– Anh câm miệng lại. Đồ trơ trẽn hai mặt. Trước thì nói yêu chị tôi giờ thì lại thay lòng đổi dạ. Anh ko đáng làm 1 thằng con trai!
– Phương châm của tôi là ko quen với gái nghèo? Hiểu chứ!
– Phải. Chúng tôi nghèo đó. Nhưng chí ít chị tôi cũng làm ra được đồng tiền bằng đôi tay của mình để nuôi sống bản thân và em mình chứ đâu có như lũ nhà giàu mấy người suốt ngày chỉ biết ngửa tay xin tiền ba mẹ. Các người rất xứng làm đồ phá gia chi tử hay ăn hoang phá hại đấy!
– Mày nói gì? – Quỳnh Như sừng cồ lên.
– Cô bị điếc hả. Đã lùn kiến thức lại còn điếc nữa. Cứ thử đụng vào chị tôi lần nữa xem. Dù có chết thì tôi cũng phải kéo mấy người theo.
– Để xem mày làm được gì?
– Ko gì là ko thể? Tôi ko đùa đâu! – Nhi quay mặt bỏ đi. Như tức nghẹn người còn Vũ thì nét mặt vẫn thản nhiên.
Nhi về nhà kêu Hải Phong tới bệnh viện. Phong nghe mọi chuyện xong cũng shock lắm liền vội vã chạy tới viện.
– Chị Hai. Chị có 1 suất học bổng của trường Đại Vương phải ko? -Hải Phong hỏi.
– Ừk. Mà sao em hỏi chuyện đó.
– Vậy thì hết năm chị chuyển qua bên đó học đi.
– Nhưng anh Vũ…
– Chị còn nhắc anh ta làm gì? Anh ta bỏ chị theo bà Như rồi. Quên đi! – Nhi nói chen vào.
– Em nói gì vậy? – Nó hỏi.
– Em mới đi gặp họ xong. Anh ta nói ko yêu chị vì mình nghèo đấy.
– Gì… Gì chứ? – Mắt nó ứa lệ.
¥¥¥¥
Nó và Hữu Duy ngồi cạnh nhau, mắt nó thôi ko nhìn trời nữa mà nhắm lại, miệng hỏi:
– Tôi và anh từ bao giờ trở nên gần gũi như vậy nhỉ?
– Ko rõ. Có lẽ là chung hoàn cảnh thôi.
– Ko hiểu?
– Cũng như cô!
– Haiz. Anh mà cũng thất tình sao? Lạ nhỉ?
*2 NĂM TRƯỚC.
– Anh nói gì cơ? Công ty ba mẹ anh có nguy cơ phá sản sao? – Cô gái kinh ngạc hỏi.
– Nếu ko tìm ra hướng giải quyết! – Hữu Duy thở dài.
– Mong là sẽ ko sao?
2 ngày sau, Hữu Duy nhận được một tin nhắn từ cô bạn gái :
” Anh à. Em phải đi Mỹ du học cùng anh Kun rồi. Anh ở lại bảo trọng. Chúc anh hạnh phúc”
Cậu đánh rơi chiếc điện thoại, ko tin vào sự thật này nên cậu đã chờ, chờ 1 ngày người ấy quay lại. 1 năm rồi 2 năm, rốt cuộc thì đó là sự thật, cô ko quay lại tìm cậu.
¥¥¥
” Bụp”- Hữu Duy giật mình thoát khỏi suy nghĩ, thấy vai mình nặng nặng, cậu quay sang thấy nó đang dựa đầu vào vai cậu, nó đã ngủ. Cậu chăm chú nhìn vào khuôn mặt nó, trông lúc nó ngủ thật bình yên. Khẽ đặt một nụ hôn lên trán nó, chợt mắt cậu dừng lại ở đôi mắt kim cương của nó, 1 giọt trong suốt như pha lê khẽ len qua hàng my cong lăn dài trên má. Nó đang khóc ư. Sao vậy? Cậu thấy nó lúc này thật yếu đuối,mỏng manh như cơn gió cô đơn, ko cứng rắn như mọi khi nữa. Cậu có cảm giác muốn được bảo vệ người con gái này. Rất muốn…..
Chương 16
- Tôi nghĩ thằng bé đã đủ lớn để biết sự thật rồi – Ông Trương Hoàng Nhật nói với vợ.
– Chẳng có chuyện đấy đâu. Con tôi là con tôi – Bà Lệ Hoa nghiêm mặt nhìn chồng.
– Tôi biết bà và tôi rất yêu nó nhưng giấu nó tôi thấy day dứt lắm!
– Kệ đi. Mười mấy năm nay người ta cũng đâu có tìm nữa đâu. Ông đừng nói gì hết!
– Nhưng….
– Xin hãy để thằng bé ở bên tôi.
Hoàng Dương đứng ngoài cửa vô tình nghe được câu chuyện của ba mẹ , tự hỏi ” ba mẹ đang giấu mình chuyện gì vậy”. Anh quay bước bỏ lên phòng. Ngã người xuống giường, anh với tay lấy khung ảnh chụp chung với ba mẹ lên xem. Họ cười rất hạnh phúc. ” cảm ơn đã cho con hạnh phúc”.
***
Như thường lệ, cứ đến chiều chủ nhật là nó lại đến võ quán của thầy Tôn dạy võ. Hữu Duy thì hầu như tuần nào cũng chở Nhóc Thiên tới học làm ông tài xê riêng ức lắm nhưng ko dám ho he. Cứ kiểu này chắc ổng thôi việc mất.
Nhóc Thiên vẫn thế, cứ thấy nó là bám chặt lấy tíu tít đủ mọi chuyện. Nó khều tay với Duy.
– Hai ơi. Cuối tuần rồi cho em đi chơi nhé!
– Chơi bời gì?
– 1 lần thôi mà! Đi đi mà.
– nhớ 1 lần thui nha!
– Year! Hai muôn năm!
Bé thiên chạy tới chỗ nó đang lấy đồ chuẩn bị về. Thiên kéo tay nó nói:
– Chị dễ thương ơi đi chơi công viên với em nhé!
– Ko sợ mẹ la hả nhóc con. – Nó xoa đầu Thiên.
– Dạ ko. Có anh hai làm bia đỡ đạn rồi. Có gì đổ hết tội cho ổng là xong – bé Thiên cười ma mãnh lộ ra 2 má núm đồng tiền.
Nó mỉm cười nhìn bé Thiên. Ko hiểu sao nó cảm thấy rất quý mến thằng nhóc xinh trai đáng yêu này.
– Chị đi với em nhé?
– OK.
Nhóc Thiên cười toe toét dẫn tay nó ra khỏi võ quán rồi hướng tới đường lớn. Hữu Duy thấy mình bị bỏ rơi liền nói:
– Ê. Thiên, nhóc bảo đi chơi cơ mà, ko ra xe mà đi đâu đấy.
– Thì em đang đi chơi đây! Hai về đi!
– Thế sao vừa nãy năn nỉ anh cho đi chơi cơ mà?
– Ủa. Em nói đi chơi với hai hồi nào đâu. Em đi với chị dễ thương đấy chứ! – nhóc Thiên ngây thơ trả lời.
– Vậy anh sẽ
đi cùng!
– Ko được! Hai đi theo làm gì? – Thiên hét lên nhìn Hữu Duy.
– Anh đi hộ tống nhóc. Nếu nhóc mà làm sao thì anh ko sống nổi với mẹ đâu!
– Ứ ừ!
Sau một hồi vật vã Hữu Duy cũng tống được Thiên lên xe. Nó đương nhiên cũng phải đi cùng 2 anh em nhà này.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




