watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8401 Lượt

hả?
– Ừm. Nó là loài gà rất hiếm đấy, nuôi mấy thì nó vẫn nhỏ như vậy thui. Ko lớn được đâu.
– Thật sao? Vậy tôi sẽ chăm sóc nó cẩn thận.
– Nhớ đấy nhé!
– Rùi. Mà gọi nó là Small nhé!
– Tuỳ cô thui.

Lòng vòng chơi đùa mãi, cả hai nằm xuống nền cỏ thơm. Hữu Duy nằm nghiêng người nhìn nó đang nâng niu con Small mà cười.
Cậu thấy rất hạnh phúc và mong cho thời gian hãy ngừng lại.
\” Liệu em đã thấy được trái tim của tôi chưa. Gà ngốc\”

- Sao ở đây đẹp mà vắng người thế nhỉ? -Nó tò mò hỏi.
– Đây là đất thuộc quyền sở hữu của nhà tôi. Ko có sự cho phép, ai dám vào. – Duy điềm đạm trả lời.
– Sau này nếu được tôi sẽ mua lại chỗ này. Anh bán ko? – Nó đùa.
– xem thái độ cô thế nào đã.
Và đây chính là khoảng trời bình yên, phút giây này trong tâm trí họ chỉ có 2 người tồn tại trong thế giới riêng nơi đây! Trong một toà biệt thự, cô gái xinh đẹp đang đứng đối diện với một một người đàn ông đeo kính đen. Bàn tay trắng trẻo móng sơn đỏ đang vò nát những tấm ảnh mới chụp. Gương mặt hằm hằm tức giận thay đi nét thiên thần giả tạo thường ngày.
\” các người được lắm. Hư. Còn mặc đồ đôi nữa cơ à? Để xem chiêu bài đầu tiên của tôi đi\”.
– Đối tượng đang ở đâu?
– Thưa cô chủ, chúng tôi đã mất dấu họ từ lúc ra khỏi sở thú.
– CÁI GÌ? Các người đúng là lũ ăn hại. Biến hết đi.

Người đeo kính đen cúi đầu rồi lặng lẽ ra ngoài, miệng vẫn lẩm bẩm \” Đúng là cha nào con đấy\”

***

Ngày hôm sau- bệnh viện.

Gấp cuốn tiểu thuyết vào, Hải Phong nắm lấy tay người phụ nữ nằm im bất động trên giường bệnh trắng. Tuy đã ngoài 40 và nằm đây gần 6 năm nhưng thời gian vẫn ko lấy đi được nét đẹp quý phái mang chút trẻ trung của bà.

Nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay bà, Hải Phong mỉm cười. Cậu còn nhớ rõ như in cái ngày cậu gặp bà vào 6 năm trước.
Thiên Chi đã dẫn cậu vào thăm mẹ và muốn cậu nhận mẹ.

- Phong! Em có thể coi mẹ chị là mẹ mình ko?
– Dạ.
– Em chào mẹ đi!
– Vâng- Hải Phong mỉm cười nhìn người mẹ nuôi của mình – Mẹ, con chào mẹ. Mẹ yên tâm dưỡng bệnh nhé! Con sẽ chăm sóc cho chị hai và Nhi. Con sẽ là một đứa con tốt.
Hải Phong ko do dự dù chỉ một giây, cậu đã khát khao được gọi từ \” mẹ \” từ lâu rồi. Tuy ở côi nhi viện nhưng cậu ko gọi ai là mẹ mà chỉ gọi là xơ.

Hiện tại.

- Mẹ à! Truyện hay phải ko mẹ. Con thấy vậy đó. Người phụ nữ trong truyện cũng như mẹ, đã gồng mình tỉnh dậy. Mẹ cũng vậy nhé!

Bàn tay trắng xanh do gầy của Người phụ nữ trong tay Phong khẽ động đậy rồi đột nhiên nắm chặt lấy tay Phong khiến cậu giật mình, vội vàng nhìn bà
– Mẹ. Mẹ sao vậy mẹ.
Cậu nhanh tay bấm nút cấp cứu cạnh đầu giường
– Bác sĩ… Mẹ cháu có chuyển biến. Mau tới đây.

Tay bà vẫn nắm chặt lấy tay Phong, miệng bắt đầu bật thốt những tiếng gọi đứt quãng:

- Hải…Hải… Con đâu rồi Hải…. Đình…Khang

Vài phút sau, bác sĩ cũng tới, trong lúc chờ

người ta khám cho mẹ, Hải Phong ra ngoài gọi cho Thiên Chi

- Chị Hai. Mẹ xảy ra chuyện rồi. Chị mau tới bệnh viện ngay.
– \” Sao lại thế, được rồi, em gọi báo cho Nhi đi\”

Cúp máy, Thiên Chi nhanh chóng rời khỏi lớp, chỉ kịp dặn Bảo Long nhắn với mọi người nó có việc bận phải về gấp. Lúc này ba hoàng tử vẫn chưa tới.
Nó vội bắt taxi tới bệnh viện.

10phút sau, 3 chị em nó đã có mặt đầy đủ trước cửa phòng bệnh. Lòng ai nấy lo lắng sốt ruột ko chịu ngồi yên mà cứ đi đi lại lại.

Phải đến 1h sau, cánh cửa mới bật mở, vị bác sĩ già với nét mặt vui vẻ đi ra.
– Bác ơi, mẹ cháu sao rồi. – Cả 3 thi nhau hỏi
– Chúc mừng các cháu. Mẹ các cháu đã tỉnh hẳn rồi!
– Là thật. Ko phải mơ mà là sự thật.
3 đứa đứng ôm nhau nhảy lên vui sướng rồi ôm chầm lấy vị bác sĩ già, nước mắt cứ giàn giụa làm vị bác sĩ cũng thấy vui lây.

- Các cháu vào thăm bà ấy đi!
– Vâng. Cảm ơn bác sĩ.
Tụi nó cúi đầu cảm ơn rồi kéo nhau vào trong

Ông thấy Hải Phong ko vào mà đứng ngoài trần trừ

- Sao cháu ko vào đi?
– Cháu….. Cháu…
– Ta tin bà ấy sẽ hiểu thôi. Tự tin lên chứ cậu bé!
– Nhưng cháu sợ…
– Nghe ta. Cố gắng lên. Chúc cháu thành công.
Ông vỗ vai Hải Phong rồi rời đi. Ông cũng hiểu được cảm giác của Hải Phong lúc này vì chính bản thân ông cũng từng trải qua.

Chương 21

Trong phòng bệnh

- Mẹ ơi! Huhu. Con nhớ mẹ lắm! – Nhi khóc nức nở rồi sà vào lòng bà Như Hạ.
Còn nó, ko hề nói bất cứ câu gì mà chỉ lặng lẽ khóc rồi ôm chặt lấy mẹ.
Bà Hạ cũng mỉm cười với hai hàng nước mắt mà ôm hai đứa con gái vào lòng để tìm lại được cảm giác thân quen như ngày nào.

- Ngoan! Đừng khóc nữa… Xem nào, hai đứa lớn quá rồi! – Bà Hạ xoa đầu cả hai, giọng có chút yếu ớt trong nước mắt.
Khóc mừng một hồi lâu, như chợt nhớ ra điều gì đó, Thiên Chi rời lòng mẹ chạy ra khỏi phòng bệnh. Nó gặp Hải Phong đang ngồi bên ngoài, nét mặt buồn bã.
– Phong..! Sao em lại ngồi đây!
– Chị hai em………
– Đứa em ngốc này! Đi với chị nào! – Nó kéo tay Hải Phong đi vào phòng bệnh, cậu chỉ biết cúi gằm mặt xuống.

- Mẹ. Giới thiệu với mẹ đây là……
– Hải Phong.
Lời nó còn chưa nói xong đã bị giọng bà Hạ cắt đứt. Cả lũ trố mắt nhìn mẹ mình vừa gọi tên Phong.
Bà Hạ mỉm cười hiền hậu với Phong, đưa 1 tay ra phía trước

- Con trai ngoan. Lại đây nào!

Nước mắt trào ra, Hải Phong xúc động, nhanh như sóc lao vào lòng Bà Hạ.
Bà ôm lấy Phong, vỗ vỗ lưng cậu.
– Cho con được…gọi một tiếng mẹ được ko ạ? – Phong e dè hỏi
– Sao lại ko? Con là con trai của mẹ, đương nhiên phải gọi mẹ là mẹ rồi!
– Cảm ơn mẹ… Mẹ! Con …yêu mẹ nhiều lắm!

Trong gian phòng nhỏ trắng xoá toàn mùi thuốc giờ đây đã trở nên ấm cúng lạ thường, không còn cái vẻ lạnh lẽo của bệnh viện nữa mà thay vào đó là một ko khí hạnh phúc của một gia đình nhỏ tưởng như đã chia lìa 6 năm nay được đoàn tụ.

- Me. Sao mẹ biết Phong? – Nó tò mò hỏi.
– Thực ra 6 năm nay thể xác mẹ liệt nhưng tinh thần lại vẫn tỉnh táo. Các con nói gì, chăm sóc mẹ thế nào, mẹ đều biết. Hải Phong là một đứa ngoan, nó hay đọc truyện và tâm sự với mẹ. Những lời động viên yêu thương của nó đã giúp mẹ hiểu rằng mẹ ko thể nằm mãi ở đây được, các con cần mẹ. Các con vì mẹ mà chịu khổ rồi. Mẹ xin lỗi!
Bà Hạ cúi xuống ngắm từng đường nét trông khôi ngô có chút trẻ con trên gương mặt Hải Phong và Nhi đang ngủ gục trong lòng mình, nước mắt lại một lần nữa rơi. Đã đến lúc bà nên trở lại cho các con mình một cuộc sống hạnh phúc và đầy đủ. Đó cũng là những gì mà bà đã hứa với người chồng cũng là ba tụi nó trong giấc mơ.
\” Con gà ngốc này, bận gì mà cũng ko nói với người ta một tiếng, làm người ta lo chết đi được\”
Hữu Duy gối tay vào gốc cây long não, đôi mắt nhắm hờ, miệng vẫn còn lẩm bẩm.
Giật mình, một vòng tay ôm chầm lấy cậu , hôn nhẹ vào má cậu.

Hữu Duy mở mắt, phát hiện người trước mắt ko phải người mình đang mong chờ nên ánh mắt có tia thất vọng nhìn người đó.
– Quyên Quyên ,Em làm gì vậy?
– Hihi. Người yêu làm vậy có gì lạ đâu chứ! – Mỹ Quyên ôm chặt tay đối phương, vui vẻ cười nói
\” Người yêu \”? Hai từ này đối với Hữu Duy mà nói thì nó đã là quá khứ của 2 năm trước rồi, và hiện tại định nghĩa nó trong cậu đã dành cho một người luôn làm cậu vui vẻ và thoải mái khi ở cạnh người đó.
Kéo tay Mỹ Quyên ra khỏi tay mình,
– Anh có chuyện muốn nói.
Thái độ của Hữu Duy làm cô có phần hụt hẫng nhưng vẫn cố ra vẻ ngây thơ nhìn cậu chờ đợi lời nói.

- Quan hệ của chúng ta nên chấm dứt tại đây thôi! Anh mệt mỏi lắm rồi.

Sững người, cô vừa nghe nhầm? Là cậu vừa nói chấm dứt? Chuyện gì chứ?
– Chấm dứt? Em ko hiểu
– Chúng ta ko còn là người yêu của nhau nữa.
Cô ngây người nhìn cậu, ý cậu muốn chia tay sao? Cô tuyệt đối ko bao giờ để chuyện đó xảy ra.

- Cho em lý do được ko?
– Tình yêu của chúng ta ko tồn tại, bây giờ và mãi mãi.
– Anh nói dối. Em ko tin. Anh ko phải Hữu Duy mà em yêu. – Mỹ Quyên túm cổ áo cậu.
– Phải. Hữu Duy yêu em đã chết rồi. Chết theo tình yêu mù quáng có em rồi.
Thẫn thờ buông tay khỏi cổ áo cậu.
– Sao anh đối với em lại như vậy.
Câu đó phải là cậu hỏi cô mới phải. Trong lúc cậu khó khăn buồn tẻ sao cô không ở bên cậu mà lại chạy theo người khác. Sao bây giờ muốn quay lại cùng cậu tiếp tục yêu chứ. Quá đủ rồi, cậu ko muốn lặp lại sai lầm thêm lần nữa, cậu đã nhận ra rằng từ trước tới giờ cô không hề yêu cậu, cái đó ko phải tình yêu. Với cậu, cô giờ chỉ như một người bạn, người em gái ko hơn ko kém.
Cậu chỉ muốn dành tất cả yêu thương của mình cho người cậu thực sự yêu cho dù người đó có hay ko chấp nhận cậu.
Khoảng thời gian đã qua tuy ko dài nhưng cũng đủ để cậu nhận ra một điều : cậu đã yêu gà ngốc đó. Là yêu chứ ko còn đơn thuần là thích nữa.

- Vì cô ta phải ko?

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT