|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
tại đi.
– Thưa chủ tịch,kể từ khi phó giám đốc Trần Đình lên thay 2 bác quản lý, Shaphire 1 và cả tập đoàn SHAPHIRE giảm lượng thu nhập đi trông thấy. Và đặc biệt là khi hợp tác với tập đoàn Tống Minh.
Hiện tại vẫn còn nhiều hợp đồng chưa được giải quyết.
Nghe Ngọc Khanh nói mà bà phải nhíu mày. Thực sự chuyện này rất khó tin, trước đây theo như bà biết thì ông Trần Đình rất có khả năng giải quyết công việc và từng là trợ thủ đắc lực cho 2 vợ chồng bà, không lý nào lại trở nên vô trách nhiệm như thế. Chắc hẳn phải có ẩn khúc gì đó. Và còn cái tập đoàn Tống Minh kia nữa, đã từng cạnh tranh với Shaphire rất nhiều lần nhưng toàn thất bại, tại sao giờ lại bắt tay với Shaphire chứ.
– Được rồi, mang tất cả hợp đồng đó đến đây cho ta xem!
– Vâng thưa chủ tịch.
Đợi cho Ngọc Khanh ra khởi phòng, bà nhấc điện thoại lên ấn 1 số khá quen thuộc tưởng chừng như đã thuộc lòng rồi.
– Hải Phong! Mẹ đây.
– ” vâng,con chào mẹ”
– Con ko tới lớp sao?
– ” Chiều nay con ko có ca học nên được nghỉ mẹ ạ”
– Ừ. Vậy con hãy tới công ty Shaphire1 nha, con biết chứ?
– ” dạ, con biết, con tới ngay”
– Sẽ có người đón con ở đó.
Ngắt máy, Hải Phong nhìn màn hình khó hiểu tại sao tự dưng mẹ lại kêu cậu tới công ty đó, nhưng dù sao vì tò mò và quan trọng nhất là đang khá rảnh rỗi nên cậu sẽ tới đó 1 chuyến, nhân tiện tham quan công ty to lớn này cho biết vì hồi nhỏ cậu chỉ thấy nó trên TV mà thôi.
0 30phút sau.
Đứng trước cửa công ty shaphire1, Hải Phong không khỏi thích thú, trước đây cậu từng được biết tới Shaphire 1, bây giờ mới có cơ hội tận mắt nhìn thấy, tận chân đặt vào.
Cậu nghe nói công ty này từng rất nổi tiếng và cũng là mấu chốt của tập đoàn Shaphire kinh doanh đủ các ngành, nhưng ko hiểu vì sao mấy năm nay, tivi liên tục đưa tin Shaphire đang dần mất đi vị trí top tập đoàn lớn mạnh châu Á.
.
Vừa bước vào đại sảnh, 1 chị nhân viên trẻ đã cúi đầu nhã nhặn chào Hải Phong.
– Chào cậu chủ!
– Dạ? – Phong ngơ ngác trước cách xưng hô kỳ lạ của chị nhân viên, nên quay đầu ngó nghiêng xem có phải chị ta nhận nhầm người hay không.
– Cậu Phong, mời cậu đi theo tôi. Chủ tịch đang đợi.
Hải Phong đi theo chị nhân viên mặc dù vẫn đang chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, thắc mắc lớn nhất của cậu ở đây là cái từ ” cậu chủ “. Có nhầm lẫn gì ở đây chăng?
Theo bước chị nhân viên, Hải Phong được đưa lên tầng cao nhất sau mấy phút đi thang máy. Với cậu mà nói, nơi này nhìn bên ngoài đã thích rồi, vào bên trong còn thích hơn, thiết kế rất khác so với những toà công sở bình thường. Đặc biệt là các gian phòng được ngăn cách toàn bộ bằng kính trong suốt, mỗi lối ra vào, hàng lang, cửa sở đều đặt những chậu cây cảng cao nửa met, nhìn rất bắt mắt, cho người ta cảm thấy 1 môi trường làm việc rất thoải mái và trong lành có chút ” thiên nhiên “.
.
Đứng trước phòng, chị nhân viên gõ cửa.
– Vào đi!
Một giọng nói quen thuộc vọng ra khiến Hải Phong giật mình.
– Thưa chủ tịch, cậu chủ đã đến!
– Được rồi! Cô đi làm việc tiếp đi!
Chị ta cúi đầu rồi ra khỏi phòng ko quên đóng cửa lại.
Hải Phong nhìn mẹ mình một hồi rồi ánh mắt rơi xuống tấm bảng nhỏ màu đỏ trên bàn làm việc ” chủ tịch Dương”
– Mẹ! Chuyện này….
– Con trai lại đây ngồi đi!
Bà Hạ nói rồi chỉ tay vào chiếc ghế phụ đặt cạng ghế chủ tịch bà đang ngồi.
Bà cười dịu dàng, cầm bàn tay Hải Phong.
– Phong à! Con đang thắc mắc về việc này đúng ko?
– Vâng!
– Thật ra đây là công ty của nhà ta từ lâu rồi, do 6 năm qua mẹ ốm đau nên mớp phải giao cho người khác tiếp quản hộ. Nay đã bình phục, việc mẹ quay lại nhận trách nhiệm là lẽ đương nhiên.
– Mẹ kêu con tới có việc gì ko ạ?
– Thực ra mẹ muốn nói với con 1 việc. Là thế này, giờ con là người nhà họ Dương rồi, cũng tương đương với việc con là cậu chủ tương lai của Shaphire. Mẹ không thể mãi quản lý nó được, mẹ muốn mấy đứa con thay mẹ làm viếc này vì mẹ ko thể để tâm huyết cả đời của ba con trở nên vô nghĩa.
– Thưa mẹ, con…..
– Mẹ sẽ ko bắt ép con, mẹ luôn ủng hộ mọi quyết định của con, con có quyền theo đuổi ước mơ của mình.
– Mẹ, con đồng ý nhưng chỉ sợ con ko làm được điều đó!
– Đừng lo con trai, thời gian còn nhiều, từ từ rồi sẽ quen thôi!
– Vâng thưa mẹ.
.
Bà Hạ mỉm cười ôm lấy Hải Phong. Cậu cũng vòng tay ôm mẹ, thực sự thì từ lúc nhỏ, ước mơ của cậu đó là trở thành 1 doanh nhân giàu có để tài trợ giúp các đứa trẻ mồ côi như mình, ham mê làm dancer cũng chỉ là 1 phần sở thích. Và quan trọng nhất là cậu cũng không muốn nhìn người mẹ mình yêu thương phải vất vả trên thương trường, bà cũng đâu còn trẻ nữa, cũng cần phải được nghỉ ngơi nên Phong quyết định giúp mẹ và chị gây dựng cơ đồ, ko phụ lòng tin của mẹ
Chương 26
1 Tuần sau.
Cuối cùng thì ngày thi học kì cũng đã đến.
Thiên Chi rất tự tin mang lượng kiến thức của mình vào phòng thi.
Nó,Hữu Duy và Hoàng Dương ngồi chung phòng, Đinh Huy và Bảo Long ngồi phòng khác. Suốt thời gian ngồi làm bài, chẳng ai có biểu hiện gì là lo lắng cả và còn làm bài rất tốt.
Không hẹn mà gặp, cả 5 cùng nộp bài rồi bước ra để lại bao “sĩ tử ” khác đang ngồi hăng say ngậm bút, gạch gạch ra nháp ” sao đề khó quá vậy trời “.
Đang tính rủ nhau đi uống nước thì phía cửa phòng thi khác, Mỹ Quyên cũng bước ra.
– Chào mọi người, làm bài tốt chứ?
Ngoại trừ 4 người nào đó im lặng ra thì Huữ Duy vui vẻ đáp lại
– Rất tốt. Còn em thì sao?
– Cũng tốt ạ. Toàn bài quá dễ.
– Tiện đây đi chung với tụi anh cho vui.
– Dạ thôi. Em có việc phải làm. Mọi người đi vui vẻ.
– Vậy bọn anh đi đây! Bye.
Hữu Duy vẫy tay chào
– Mọi người đi…..
Cậu quay ra sau thì chẳng thấy mấy người kia đâu, nhìn lên phía trước mới biết mình bị bỏ rơi một đoạn khá xa nên đành phải chạy theo.
Nét cười trên mặt cô công chúa tắt ngấm, khuôn mặt lạnh ko cảm xúc của ác quỷ đi ra phía sau trường, một người mặc áo đen đã đứng đợi sẵn ở đó, trên tay cầm phong bao màu gỗ.
– Việc tôi giao anh làm tới đâu rồi?
– Những gì liên quan tới cô gái đó tôi đã thu thập ở đây rồi thưa cô chủ,
Nói rồi anh ta đưa phong bao cho Mỹ Quyên.
– Tốt.
Người áo đen đi rồi, cô mới lặng lẽ ngồi lên ghế đá, ngón tay lật dở từng trang giấy kèm theo cả ảnh có trong phong bao. Dường như mỗi chữ cô đọc đều làm cho gương mặt thiên thần trở nên xấu đi qua những điệu cười khinh miệt
– Trẻ mồ côi?
– Có em trai và em gái?
– Vào Đại Vương nhờ học bổng?
– Nhân viên quán nước?
……
” Thiên Chi, cô còn bình thường hơn những gì tôi nghĩ “.
_______
- Duy này! Quan hệ giữa ông và nhỏ Quyên đó là thế nào? – Đinh Huy hỏi.
Hữu Duy bình thản trả lời: – Anh trai em gái thôi.
– Vậy tức là ông “ế” rồi hả?
– Cái gì? Có mà ông ế thì có.
– Không, tôi mà ế á, chỉ có ông Dương ế thui. – Huy cãi, thẳng tay chỉ mặt Hoàng Dương.
– Này này, sao lại bảo tôi chứ?
Hoàng Dương véo tai Huy ngồi cạnh, can tội ko dưng tự nhiên lôi anh ra nói vớ vẩn.
Thấy mấy người này cứ chí choé làm mình mất ngon miếng, Bảo Long bỏ cuốc trà sữa xuống, đập bàn:
– Chung quy là mấy người đều ế. Có thế thôi!
– Cậu nghĩ cậu ngoại lệ sao? – Hoàng Dương đá đểu.
– Mà tôi có ế hay ko thì chưa biết được đâu!
Hữu Duy thản nhiên nói tới mức khiến Thiên Chi đang cắm cúi uống trà sữa bên cạnh cũng giật mình ho sặc sụa.
Tất nhiên là nhận được mấy ánh mắt nhìn mình cháy da cháy thịt.
– Gớm, bà uống từ từ thôi, cứ như sợ người ta ăn mất ko bằng. – Long vỗ vỗ lưng giúp nó đỡ ho.
– Ko đúng à? Chi sợ con heo nhà cậu ăn mất đấy. – Huy châm chọc khiến Long tức đen mặt nhưng ko dám phản bác gì bởi vì sự thật là từ đầu tới giờ cậu đã ăn hết 3 cốc rồi và cốc thứ tư đang trong tình trạng cạn dần cạn mòn.
Hoàng Dương ko nói gì cả, chỉ cười nhẹ nhìn nó, có lẽ anh đã biết lý do vì sao nó ho…..
Ngày đó.
Vào chiều mùa đông lạnh lẽo, trên sân thượng trường Đại Vương.
– Tôi…thích em!
Người con trai mái tóc đen ngắn, tựa lưng vào người con gái. Cả hai đang nhìn lên bầu trời xám lạnh.
Nghe anh nói mà cô gái giật mình, ngây ngô hỏi:
– Anh nói gì kỳ cục vậy?
Ai đó nghe thấy còn phải giật mình hơn nữa khi mà lời tỏ tình của mình đã bị chính người mình thích coi là kỳ cục.
– Lời tôi nói là thật. Em làm bạn gái tôi nhé!
– Tôi…
– Cho tôi được theo đuổi em!
– Tôi cầu thời gian suy nghĩ. Đột ngột quá tôi….
– Tôi nhất định chờ dù cho là bao lâu.
– Tin nhắn là câu trả lời của tôi.
Do đang ngồi quay lưng về nhau nên không ai thấy được nụ cười của đối phương.
Thực ra nếu như ở đây ko có người, cô gái nhảy phá lên vui sướng. Người đó liệu có biết, câu nói này cô đã chờ lâu lắm rồi. Người mà cô thương thầm đã vừa mới tỏ tình với cô sao?
Dù là trong giấc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




