watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4822 Lượt

liên quan đến công việc.
– Đã scan xong hết chưa?
– Dạ, rồi ạ – cô trả lời như cái máy.
– Thế thì dịch luôn một bài dài đưa lên trong chiều nay nhé.
– Vâng.
Quỳnh không nhìn theo. Cô mở cửa phòng thật nhẹ và cố gắng giữ vẻ mặt tươi tỉnh nhất để chào hỏi mọi người. Đáp lại cô là những cái gật đầu hờ hững và ánh nhìn nửa dè chừng nửa soi mói.
– Thế trưa Quỳnh ăn gì? – Cúc Anh hỏi trước khi nhớ ra mình cần im lặng.
– Em qua quán gà BBQ bên đường ăn cơm thôi ạ.
Cúc Anh không nói gì thêm nhưng câu hỏi han xã giao duy nhất của cô gái hay lỡ lời dù sao cũng là một tín hiệu cho Quỳnh vin vào và cảm thấy dễ thở đôi chút. Nhưng ngay khi cô vừa kéo ghế ngồi xuống, cái sức nặng vô hình vừa mới bớt được một phần nhỏ kia đã quay lại, ra sức chèn ép. Lúc sáng, khi bật máy tính, cô đã làm cho cái nút power tụt hẳn vào trong. Trước khi đi ăn trưa, cô để ý thấy mọi người chỉ tắt màn hình chứ không tắt máy nên cũng bắt chước theo. Bây giờ, khi đi ăn trưa về, chiếc máy tính mà cô nghĩ là đang bật lại tắt ngóm.
Quỳnh nuốt khan, hình như bây giờ não cô mới nhận được tín hiệu phản ứng với những thứ gia vị cay mà cô đã ăn trong bữa trưa. Bây giờ là đợt nắng nóng cao điểm nhưng cô không tin văn phòng lại mất điện đúng lúc như vậy. Có ai đó đã thực sự không muốn ngày làm việc đầu tiên của cô suôn sẻ bình thường. Cô không muốn đoán người đó là ai. Người cô cần gặp lúc này là một trong mấy anh chàng phụ trách IT ở phòng kỹ thuật cuối hàng lang. Lúc sáng khi cô được dẫn đi khắp toà soạn để chào ra mắt, mấy anh chàng mà cô nghĩ chắc sẽ hơi khó gần đó là những người đáp lại cô bằng nụ cười ấm áp nhất. Mạnh, trưởng nhóm kỹ thuật, à lên khi cô tả về bệnh của chiếc máy.
– Biết rồi, case lởm nó thế. Em chờ anh tí. Đức, – Mạnh ngoắc một anh chàng trẻ hơn ngồi tít trong góc – Mày sang bên đấy giải quyết ca này cho người đẹp đê.
Đức xô ghế đứng dậy rút chiếc tuốc nơ vít dài ngoằng ở bên bàn như thể người ta rút kiếm, rồi nhìn quanh như thể Quỳnh là người vô hình: .
– Đâu? Người đẹp đâu, sao em không thấy?!
Quỳnh giơ tay theo kiểu học sinh xin phát biểu rồi nói luôn như mặc cả:
– Nếu anh sửa máy cho em, em hứa sẽ cố đẹp lên ạ.

Đức phì cười, nghiêng người chìa tay vềphía cửa mời Quỳnh ra trước. Quỳnh cũng mỉm cười, tự nhiên thấy vui vui. Anh chàng IT man này chắc mới thoát danh hiệu IT boy chưa lâu, cách ăn mặc trông rất là xì tin, áo sơ mi hoa và quần có dây đeo ăn theo mốt của mấy anh chàng trong phim Vườn sao băng phiên bản Hàn Quốc. Anh ta hất đầu về phía cô, giọng vui vẻ:
– Em đi thực tập hay đi làm?
– Dạ, em làm thử việc.
– Lương thử việc cũng được phết, nhưng phòng đấy… Thế em học trường nào ra nhỉ? – Đức nói lảng rất nhanh.
– Em học Ngoại ngữ Thanh Xuân. Anh làm đây lâu chưa?
– Cũng mới thôi, anh vừa ra trường năm ngoái.
– Máy em liệu có khó sửa không ạ?
– Không, năm phút là xong ý mà.
Quỳnh mỉm cười, không phải vì mừng rỡ trước câu trả lời của Đức, cô biết sự cố tụt nút kiểu đó chỉ là muỗi với một người thạo về phần cứng máy tính, mà là vì thái độ thân thiện của anh ta. Dường như mấy câu trao đổi qua loa để người bên cạnh đỡ bị cảm giác trống trải thừa thãi này là đoạn hội thoại dài nhất mà cô thực hiện hôm nay. Nụ cười của Quỳnh thậm chí vẫn đọng nhẹ trên môi khi cô cùng Đức bước vào phòng. Nó sẽ còn phảng phất ở đó nếu như gã IT boy thân thiện này không chào người có bộ mặt khó đăm đăm đang ngồi ở chiếc bàn cuối phòng bằng một câu sét đánh:
– A, anh Đăng, lâu lắm mới gặp, cháu nhà anh sao rồi, khỏi ốm chưa?
– Cháu nào?
– Thì con trai anh ý!
(1) Đoạn này nghĩa là Cúc Anh “luộc” bài trên diễn đàn của người hâm mộ và sửa những chỗ dùng từ không chính thống để che giấu, nhưng lại bỏ sót một chữ nên vẫn lộ.
(2) Answer the call of nature: Nôm na là đi WC.
***
Đăng tắt máy, mở cổng, đẩy xe vào nhà. Để tránh những đợt trải nhựa tôn nền đường vô tội vạ, nhà anh xây cao hơn mặt đường đến gần nửa mét, lối dẫn từ vỉa hè vì thế khá dốc, bình thường anh vẫn cài số hai rồi phóng lên. Nhưng hôm nay thì thao tác tiện lợi ấy lại là một điều cấm kị, ít nhất là với bà chủ nhà. Như có thần giao cách cảm, người đang xuất hiện trong tâm trí anh ló ra từ gian bếp.
– Sao về muộn thế con?
– Đường tắc quá ạ – Đăng trả lời, quên điều chỉnh âm lượng cho phù hợp.
Vị nữ thần đang tay đũa tay chảo ngay lập tức thể hiện uy quyền. Bà lừ mắt, chu môi ra mấy tiếng suỵt suỵt, hạ nghiêm lệnh: trật tự nào. Con trai bà ngay lập tức hạ giọng như thể đang trao đổi điều gì bí mật lắm:
– Tin đang ngủ hả mẹ? Bố đâu ạ?
Bà mẹ thì thào với vẻ có thể gọi là lấm lét:
– Vừa mới ngủ thôi đấy. Cả ngày quấy lắm.
Đăng biết cả hai câu đều không phải để tả bố anh, dĩ nhiên, vì ông đang đi xuống cầu thang, tay xách chiếc xô lau nhà và mặt trông không có vẻ gì là ngái ngủ. Mẹ anh lờ tịt sự có mặt của ông, tiếp tục hỏi con trai cưng:
– Con đói không?
Mỗi lần nghe mẹ hỏi câu ấy, Đăng biết là bữa cơm tối sẽ được hoãn lại ít nhất đến sau chương trình Dự báo thời tiết của VTV. Lý do có thể vì mẹ anh định làm món canh cua, đã đi chợ mua đủ cả cà chua, hành, khế lẫn rau sống ăn kèm, nhưng quên mua cua; có thể vì lúc bốn rưỡi chiều bố anh đã nghe bà bán bánh giò mời mọc bùi tai, lỡ mua tận ba chiếc và đã hăm hở rủ vợ ăn luôn cho nóng… Nói chung, việc Đăng cần làm bây giờ không phải là khai báo tình trạng đầy vơi của dạ dày, cũng không phải là hỏi nguyên nhân – hành động rất có thể sẽ dẫn đến những cuộc đổ lỗi kể tội bất tận, mà là lên phòng, tắm gội rồi tìm cái gì để giết thời gian trong lúc chờ đợi. Một số lựa chọn cho khoảng hai tiếng rảnh rỗi được vạch ra: đọc sách, xem phim hay rủ bố anh ra sân vận động gần nhà đánh cầu lông… Cuối cùng, Đăng chọn một thứ mà bình thường anh ít chọn nhất: công việc.

Log in vào hệ thống quản lý bài viết, anh xem lại một lượt thành quả công việc của nhóm trong chiều nay, đặc biệt lưu ý đọc kỹ hai bài dịch rất vô thưởng vô phạt trong mục Sức khoẻ – Làm đẹp. Hai bài khá dài, giọng văn dịch trôi chảy, dùng đúng thuật ngữ ngành y, không có lỗi dịch lẫn lỗi trình bày nào, hẳn người dịch đã phải cực kỳ cẩn thận và tập trung. Cẩn thận và tập trung, hai từ này có thể rất hợp lý nếu đây chỉ đơn thuần là ngày làm việc đầu tiên của người dịch, chứ không phải ngày làm việc đầu tiên tồi tệ. Nhớ lại ánh mắt khó tả của Quỳnh lúc đầu giờ chiều, khi nghe Đức hỏi thăm anh, anh những muốn…
Đăng lùa tay vào mái tóc ướt, cào cho đến khi nó bù xù như tổ quạ. Anh cũng không biết chính xác mình muốn gì nữa. Có lẽ anh nên, một lần nữa, muốn thụi cho thằng oắt con Đức mấy cái vào mồm. Hừ, nếu trong phòng có ít nhân chứng hơn, nếu anh rể cái thằng vô duyên đó không phải là người trả tiền cho hai phần ba số banner quảng cáo trên trang chủ của Quan Sát, Đăng dám chắc mình đã vặn cổ nó rồi. Bấy lâu nay, dù khác biệt cả về công

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT