watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4816 Lượt

thì có liên quan gì đâu ạ!
– Sao không liên quan! – Đăng gắt gỏng – Em có biết em đang trở thành chủ đề cho người ta bàn ra tán vào không?
– Người ta nào? – Quỳnh cũng không ngần ngại đáp lại bằng giọng gắt gỏng không kém – Mà họ bàn tán cái gì cơ chứ?
– Cũng không có gì đặc biệt đâu – Đăng sục tay vào túi quần, mỉa mai – Chỉ là em xinh hay xấu, quê hay tỉnh, có xứng với Đức không, liệu bao giờ sẽ bị nó đá… vậy thôi.
Quỳnh hơi đờ ra, một lát sau mới mấp máy được một câu, không rõ là muốn nói một mình hay muốn hỏi người đối diện:
– Có nhất thiết phải ngồi lê đôi mách đến vậy không?
Đăng quay hẳn sang nhìn cô chăm chú, như muốn tìm hiểu xem mấy tiềng lầu bầu đầy bất bình kia nhằm đến ai. Đúng lúc đó, Quỳnh cũng ngẩng lên, và anh đột nhiên nín thở. Tại sao trải qua bốn năm với không ít phiền muộn, gương mặt cô vẫn còn giữ nguyên nét trẻ thơ khiến người ta mềm lòng như vậy? Gò má lấm tấm những đốm tàn nhang nâu nhạt, đôi mắt đen trong sáng chứa đựng ánh nhìn vừa bối rối vừa hoang mang của cô khiến Đăng cùng lúc cảm thấy lòng mình có cả lửa và nước, bồn chồn nóng nảy nhưng cũng rất êm dịu…
Cảm thấy mối đe doạ rõ rệt từ cái nhìn lạ mà quen của Đăng, Quỳnh nhích xa thêm một bước, đồng thời nhìn ra phía cửa như muốn tính đường tháo chạy. Giọng cô run run:
– Chúng tôi không có gì đâu. Chỉ là… chỉ là…
Đăng tự nhiên thấy buồn cười. Những cảm giác khó chịu vô cớ đeo bám anh từ sáng nay bỗng chốc tan biến cả, chỉ vì mấy câu lắp bắp chẳng đâu vào đâu của cô nhóc này. Anh rút trong túi quần ra một phong bì nhỏ dán kín, đặt lên mặt bàn rồi đẩy về phía Quỳnh:
– Em cầm cái này đi.
Phong bì làm bằng loại giấy dày và sần, muốn biết bên trong có gì, người nhận phải mở hẳn ra chứ không thể sờ hay soi ra ánh sáng rồi đoán. Quỳnh mới chạm ngón tay vào một góc định bóc thì Đăng đã khoát tay ngăn lại:
– Để lát nữa hãy mở… Ừm… tôi về phòng trước đây.
Nói xong những lời dịu dàng hiếm hoi ấy, Đăng quay người đi nhanh về phía cửa. Quỳnh không biết phải làm gì, cô như một nạn nhân vừa bị cướp giật ngoài đường mà không thể hô hoán hay truy đuổi, chỉ dùng cặp mắt ngơ ngác của mình dõi theo cho đến khi không còn thấy anh ta đâu nữa.

Một ngày làm việc mệt mỏi cuối cùng cũng kết thúc. Đăng rời cuộc họp giao ban cuối giờ sớm hơn mọi người. Những lời khen mà cấp trên dành cho nhóm tin quốc tế tuy rất dè sẻn nhưng cũng khiến anh cảm thấy dễ chịu đôi chút. Hôm nay có lẽ là một trong những ngày nhóm anh chịu sức ép lớn nhất kể từ đầu năm. Vừa phải chạy đua với thời gian để lên bài, vừa phải điều tiết thứ tự và độ dài các bài sao cho phù hợp với tình hình bài vở chung, lại còn phải đảm bảo độ chính xác và trung lập của từ ngữ trong những bài liên quan đến biến cố chính trị khá nhạy cảm của nước lớn láng giềng, ngay cả người đã quá quen với nhịp độ công việc khẩn trương như anh cũng muốn phát điên. Đám nhân viên trong phòng thì khỏi nói, người nào người nấy căng thẳng đến bơ phờ, thậm chí còn không đủ sức để kêu ca hay than thở lời nào. Nghĩ đến đây, Đăng tự nhiên nhăn mặt. Trong hoàn cảnh bận rộn bù đầu như vậy, khi tất cả đều dán mắt vào màn hình máy tính với vẻ nghiêm trọng giống hệt nhau như vậy, thật khó để đoán xem ai đang nghĩ gì!
Trước khi đầu óc Đăng kịp lan man thêm, Điệp đã đuổi kịp anh bằng bước chân dứt khoát và mùi nước hoa cổ điển của chị.
– Sếp khen hơi xách mé nhỉ! – chị nhìn anh ái ngại nhưng vẫn cố mỉm cười.
Phải mất một giây Đăng mới hiểu chị đang nói về chuyện gì. Trong cuộc họp vừa rồi, phó tổng biên tập khen nhóm tin quốc tế với giọng khá miễncưỡng. Nếu chỉ nghe một cách hời hợt, chắc hẳn ai cũng sẽ có nhận xét như Điệp. Đăng thì hiểu sự tế nhị của cấp trên. Ông không muốn làm mất mặt, rồi sau đó là mất lòng, mấy biên tập viên phụ trách tin trong nước, những nhà báo lớn tuổi xuất thân từ những tờ báo in truyền thống. Nhưng anh không tiết lộ chuyện đó với Điệp chỉ mà trả lời chị bằng một cái nhún vai. Điệp hiểu ngay điệu bộ ấy chính là lời tuyên bố “không muốn nói thêm” của Đăng và nhanh chóng chuyển đề tài:
– Tối nay Đăng rỗi không?
Điệp hơn Đăng một tuổi nhưng hai người vẫn xưng hô ngang hàng theo thói quen từ trước. Nhiều khi anh nhận thấy chút gì đó tha thiết và dường như trên mức trìu mến trong cách gọi của chị. Những lúc như vậy, anh thường giữ thái độ không quá nghiêm nghị nhưng vẫn chừng mực, giống thái độ của anh lúc này:
– Mình cũng chưa biết nữa, chắc không có chương trình gì, sao thế?
– À, thấy Đăng hôm nay có vẻ oải nên định rủ đi massage chân rồi qua Seventeen nghe nhạc.
Đăng đưa tay lên vuốt mặt, kín đáo liếc nhìn vẻ chăm chú chờ đợi của Điệp. Chức vụ quyền thư ký toà soạn nhiều ưu đãi nhưng cũng lắm bấp bênh mà chị mới bắt đầu nắm giữ cách đây chưa lâu đã kịp để lại vài dấu tích, rõ nhất là hai quầng thâm trên mắt và những đường nét không nhân nhượng ẩn nấp trong từng góc khuôn mặt. Đăng nén tiếng thở dài, mỗi ngày qua đi, anh lại thấy Điệp xa lạ hơn một chút. Tránh nhìn thẳng vào đôi mắt quá ráo riết của chị, anh chậm rãi lắc đầu:
– Để hôm khác nhé… Giờ mình đang đau đầu quá, chỉ muốn về nhà.
Nếu như Điệp có phản ứng gì với lời từ chối của anh thì lớp phấn trang điểm mịn như sáp cũng đã che đi hết rồi. Chị gật đầu, mỉm cười máy móc:
– Được rồi, để hôm khác – Sải bước về phía cửa thang máy, Điệp nhoài người bấm nút rồi quay lại hỏi – Đăng về luôn bây giờ không?
– Chưa, mình phải tạt qua phòng chút đã. Đang làm dở mấy thứ.
– Vậy mình về trước đây!
Đăng gật đầu. Điệp quay hẳn mặt về phía cửa thang, nhưng rồi sực nhớ ra điều gì, chị quay lại, lục túi xách lấy ra một túi nylon in hoa văn sặc sỡ, đưa cho Đăng. Thấy anh định mở miệng hỏi, chị ấn luôn túi vào tay anh, giọng dứt khoát hệt như khi ngồi trước bàn họp:
– Đĩa bay cho Tin. Mình mua từ hôm trước, bảo đưa mà quên.
Đăng chẳng biết nói gì ngoài câu cảm ơn nhạt thếch. Anh không đợi Điệp vào thang máy mà đi thẳng về phòng.
Trái với không gian dường như rất chật hẹp nhưng im ắng lúc trước, căn phòng quen thuộc mở ra trước mắt anh rộng thênh và ồn ào. Tất cả nhân viên đã về hết, chỉ còn lại Cúc Anh đang vừa gõ máy tính vừa nện gót giày xuống sàn theo một bản nhạc phim thần tượng Hàn Quốc phát ra từ chiếc điện thoại có loa ngoài tốt quá mức cần thiết. Thấy anh, cô nàng ngừng chơi trò cập kênh đế giày, với tay tắt nhạc và nhanh nhẩu nói như thanh minh:
– Anh ạ, em dịch xong rồi, đang soát lại thôi.

Đăng chỉ gật đầu rồi đi thẳng về bàn. Anh chẳng còn hứng thú gì với chuyện cứ phải lặp đi lặp lại lời nhắc nhở dành cho cô nhân viên yếu kém nhất phòng này nữa. Cúc Anh là cháu ruột của một vị “khai báo công thần” trong toà soạn. Cô học khoa ngoại ngữ của một trường dân lập lắm tai tiếng. Trong nhiều trường hợp, tấm bằng tốt nghiệp loại khá của trường này chỉ có tác dụng chứng minh rằng người được cấp bằng đã đóng tiền- gồm cả những khoản chính thức và không chính thức- đầy đủ trong

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT