|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
nói bao nhiêu đó rồi Quế Lâm đi thẳng ra cửa cùng với chiếc xe của
mình đến công ty. Quế Lâm đi rồi, Hoài Bảo ngồi chẳng được yên, anh khóa cửa lại rồi cũng đi làm.
Vào văn phòng, anh xem lại lịch trình đi công tác. Anh nhìn thấy đúng
ngày hôm nay có ghi. Hôm nay Quế Lâm đưa một du khách đi Sapa, chuyến du lịch này có thể là một tuần lễ.
Chỉ có một mình trong văn phòng, Hoài Bảo lẩm nhẩm:
− Chỉ đưa một du khách đi Sapa mà đến một tuần lễ. Vậy du khách này là đàn ông hay đàn bà?
Trong lòng nghĩ như vậy, Hoài Bảo liền ấn nút số phòng kế hoạch:
− Tôi cần gặp Anh Kha gấp!
Vài phút sau, Anh Kha trưởng phòng kế hoạch đã lên phòng giám đốc, anh từ tốn hỏi:
− Giám đốc cần gặp tôi.
Hoài Bảo hỏi:
− Tôi muốn hỏi anh, bà xã tôi đã đi Sapa chưa?
Anh Kha đáp nhanh:
− Dạ, Quế Lâm vừa đi khoảng một tiếng đồng hồ.
Anh Kha gọi như vậy vì trong phòng kế hoạch rất thân với Quế Lâm, cô
không muốn ai gọi mình bằng bà giám đốc, cô chỉ muốn gọi cô bằng tên mà
thôi.
Tuy đã biết rồi nhưng Hoài Bảo hỏi lại:
− Chuyến đi này có mấy người?
Nghe giám đốc hỏi kỹ như vậy, gương mặt Anh Kha có vẻ lo lắng:
− Dạ chỉ một du khách, và một tài xế thôi.
− Du khách ở đâu, tên gì? – Giọng của Hoài Bảo khô khan.
Anh Kha vừa đáp vừa giải thích:
− Anh ấy là thầy giáo cũ của Quế Lâm tên là Chí Văn. Anh ta đưa ra yêu
cầu chỉ thích Quế Lâm là hướng dẫn mà thôi. Tôi sợ không tiện, lúc đó
tôi định lên gặp giám đốc để hỏi qua ý kiến, nhưng Quế Lâm đã cản lại,
cô nói để cô về nhà nói lại với giám đốc.
Sự việc đã như vậy, Hoài Bảo đành nói hướng theo:
− Có, Quế Lâm có nói với tôi. Nhưng hôm đó tôi say quá nên không để ý.
Vì vậy cho nên hôm nay tôi hỏi cặn kẽ một chút – Rồi Hoài Bảo nói tiếp
như ra lệnh – Thôi, anh về phòng làm việc đi. Anh trình bày kỹ như vậy,
tôi an tâm rồi.
Khi cánh cửa phòng đã khép lại, Hoài Bảo vỗ bàn với gương mặt bực tức:
− Lại Chí Văn, đi Sapa thành phố mờ sương, thật là quá đáng.
Nói xong với cơn bực tức đó, Hoài Bảo rời khỏi phòng, chẳng biết anh đã đi đâu, về đâu.
Đến Sapa nắng cũng vừa tắt dần, Quế Lâm đã thuê ba phòng trọ cạnh nhau, một cho tài xế, một cho Chí Văn và một cho cô.
Ngồi trong quán cà phê lưng chừng đồi treo đầy dẫy những nhánh phong lan vàng, tím với mùi thơm thoang thoảng. Vừa nhâm nhi ly cà phê, Chí Văn
vừa hỏi Quế Lâm:
− Ngày mai em dẫn thầy đi đâu vậy?
Quế Lâm đã đến đây nhiều lần nên cô nói với ánh mắt mơ màng:
− Sáng ngày mai, thầy phải thức thật sớm mới nhìn thấy đườc trong màn
sương sớm cảnh vật trông thật lãng mạn và quyến rũ đến lạ kỳ. Rồi chúng
ta sẽ đi dạo qua nhà thờ Sapa… – Với vẻ mặt riếc rẻ, Quế Lâm nói tiếp –
Mùa này chúng ta không thám hiểm đỉnh Phan-xi-păng vì mùa mưa này rất là trơn trợt và nguy hiểm.
Chí Văn hỏi tiếp:
− Rồi chúng ta có đi chợ Sapa không?
Quế Lâm gật đầu:
− Vâng! Chúng ta sẽ đi chợ phiên Sapa rơi vào hai ngày thứ bảy và chủ
nhật, nhiều người gọi đây là “chợ tình”. Thực ra, nhu cầu giao lưu tình
cảm thì bất kỳ ở chợ vùng cao nào cũng có. Những cô gái da đỏ thường mặc trang phục sặc sỡ với hoa văn đầy vẽ bằng sáp ong. Còn người Hơ-mông
lại dùng nhiều mũi thêu tinh xảo để làm nổi bật trang phục của mình.
Với nghề nghiệp của mình, Quế Lâm nói tiếp:
− Nếu thầy muốn thật sự tìm hiểu chơ phiên của người dân tộc thiểu số
thì phải nên đi Simacai. Từ Sapa này lên đến đó gần một trăm ki lô mét,
thầy ạ.
Chí Văn tỏ vẻ thích thú:
− Vậy chúng ta đi trong ngày về có được không?
Quế Lâm gật đầu:
− Dạ được.
Với vẻ mặt đắn đo, Chí Văn hỏi:
− Nhưng mà trong hợp đồng không có đi chợ phiên Simacai, như vậy có trở ngại gì cho em không?
Quế Lâm lắc đầu:
− Khi về công ty, chúng ta sẽ ký một hợp đồng nữa – Rồi Quế Lâm hỏi thẳng – Hay là thầy ngại vấn đề tiền bạc?
Chí Văn mỉm cười:
− Thầy chỉ sợ em bị phê bình thôi, chứ không phải ngại về chuyện tiền bạc đâu.
Nghe Chí Văn nhắc đến đây, Quế Lâm cảm thấy buồn. Vì Hoài Bảo chẳng thèm hỏi cô đi công tác ở đâu, với ai. Anh rất thờ ơ và cũng chẳng cần quan
tâm đến cô. Vì vậy, cô muốn đi càng lâu càng tốt. Cô chẳng muốn về nhà
chút nào. Cho nên cô gượng cười nói:
− Được thêm một hợp đồng nữa, công ty sẽ thưởng cho em chứ sao lại phê bình em được.
Chí Văn thoải mái:
− Vậy là thầy mừng rồi! – Và giọng Chí Văn ngọt ngào – Quế Lâm! Em uống cà phê đi chớ.
Quế Lâm nghe xao động bởi giọng nói của anh:
− Vâng! Cám ơn thầy.
Chí Văn thân mật hơn và có chút pha trò:
− Nếu biết trước, ngày xưa thầy không dạy Quế Lâm đâu?
Quế Lâm ngẩn ngơ hỏi:
− Sao vậy thầy?
Chí Văn cười và mạnh dạn nói:
− Vì thầy chẳng muốn suốt đời làm thầy của Quế Lâm…
Với câu nói xa gần đó, Quế Lâm làm sao không hiểu. Nhưng cô là người con gái đã có chồng thì làm sao cô dám nghĩ đến ai. Khi cô và Hoài Bảo chưa dứt khoát rõ ràng thì cô không muốn sự việc rối ren thêm.
Thấy nét thẹn thùng trên gương mặt Quế Lâm, Chí Văn chẳng ngại ngùng anh nói thật:
− Quế Lâm! Anh nghĩ từ lâu chắc em đã hiểu lòng anh. Anh thật sự thích
em từ lúc em mới học năm đầu. Nhưng anh thấy tình yêu ấy chưa tới lúc
phải bày tỏ, nên đành gác lại cho tới mãi bây giờ. Em hiểu chớ?
Quế Lâm nhìn Chí Văn bằng ánh mắt vừa thông cảm, vừa khó xử. Cô từ tốn nói:
− Thầy à! Em không xứng đáng với thầy đâu, bởi vì cuộc đời em rất phức tạp.
Với vẻ trầm tư, Quế Lâm nói tiếp:
− Hiện giờ em chưa thể giãi bày hết được. Nhưngchắc có lẽ một ngày nào đó thầy sẽ hiểu thêm.
Giọng Chí Văn vẫn ngọt ngào:
− Chẳng lẽ bao nhiêu năm rồi em không tin tưởng anh sao Quế Lâm?
Quế Lâm lắc đầu buồn buồn:
− Em vẫn đặt nơi thầy cả một niềm tin. Nhưng trở ngại là do em, em chưa thể nói được.
Chí Văn khẩn khoản:
− Anh muốn chia xẻ nỗi buồn đó với em, Quế Lâm ạ.
Quế Lâm cũng tự nhiên đổi cách xưng hô:
− Cám ơn anh Văn đã quan tâm. Nhưng em đã quen rồi, không dám làm phiền anh đâu.
Chí Văn thân thương:
− Nhìn đôi mắt em anh đã thấy được nỗi buồn mênh mông trong đó, nhưng
anh không nghĩ như vậy, vì cuộc sống của em đâu có gì để buồn khổ. Nào
ngờ bên trong có nỗi buồn riêng.
Quế Lâm vẫn im lặng nhìn theo ngọn gió làm đong đưa những nhánh phong lan mà nghe lòng buồn rười rượi.
Chí Văn lại thì thầm:
− Quế Lâm! Anh sẽ chờ đợi em, chờ đợi một ngày nào đó em đồng ý để em
chia sẻ những vui buồn trong em. Hãy nhớ lúc nào anh cũng chờ đợi em!
Quế Lâm chỉ mỉm cười một nụ cười vu vơ. Cô không hứa hẹn cũng chẳng từ chối bởi vì cô chưa biết được tương lai cô sẽ ra sao?
Gió càng lúc
càng thổi mạnh. Nhìn dáng vẻ Quế Lâm ngồi co ro trông có vẻ lạnh, Chí Văn lo lắng nói:
− Mình về phòng nghỉ nhé, Quế Lâm! Ngày mai chúng ta còn khởi hành đến Simacai thật sớm.
Quế
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




