|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
thật như mẹ nói thì chuyện Quế Lâm và Chí Văn đi Sapa thì sao? Anh có thể tin tưởng cô không?
Nhìn vẻ mặt Hoài Bảo, Bà khoa hỏi:
− Còn chuyện gì nữa nói luôn đi, để mẹ gỡ rối giùm cho.
Nếu biết mẹ hiểu chuyện như vậy, anh đã nói cho mẹ biết ngay từ lúc đầu
thì giờ này chắc anh và Quế Lâm đang sống chung hạnh phúc lắm.
Do dự hồi lâu, Hoài Bảo nói thật:
− Vừa rồi, Quế Lâm đi với Chí Văn đến Sapa một tuần lễ. Mẹ có thể tin tưởng Quế Lâm không?
Bà Khoa hơi ngạc nhiên hỏi:
− Chí Văn là ai vậy?
Hoài Bảo nói luôn:
− Chí Văn là thầy giáo của Quế Lâm, chụp chung hình với Quế Lâm đó mẹ.
Suy nghĩ hồi lâu, bà Khoa phán:
− Mẹ tin tưởng Quế Lâm! Quế Lâm với tư cách là đi công tác thôi. Còn Chí Văn, theo cách hiểu của mẹ thì Chí Văn đã thương Quế Lâm thật lòng rồi, cho nên mới yêu cầu Quế Lâm làm hướng dẫn viên cho cậu ấy.
Rồi bà trách Hoài Bảo:
− Việc đã thế này mà con vẫn còn muốn giấu mẹ, thật là quá đáng.
Hoài Bảo thật lòng:
− Vì con sợ mẹ buồn nên con và Quế Lâm cố tình giấu mẹ.
Để biết rõ thêm tình tiết, bà Khoa hỏi thêm:
− Do con ghen nên khi Quế Lâm về, con nặng nhẹ với Quế Lâm, rồi Quế Lâm viết đơn ly dị phải không?
Hoài Bảo lắc đầu buồn thiu:
− Không phải vậy! Mà khi Quế Lâm vừa về đến thì bắt gặp Bách Điệp ở đây và đang nấu cơm cho con ăn.
Bà Khoa tức giận:
− Vậy là con quá đáng lắm rồi! Tại sao con lại làm như vậy hả bảo?
Hoài Bảo lại thật thà:
− Cũng vì con tức Quế Lâm mà con đón nhận Bách Điệp một cách không suy nghĩ.
Bà Khoa hỏi gằn:
− Giờ thì con cảm thấy hối hận chưa?
Hoài Bảo từ tốn:
− Mẹ ơi! Con nghĩ nếu Quế Lâm thật sự muốn như vậy, thì mình đừng nên
ràng buộc cô ấy nữa. Hãy trả tự do cho Quế Lâm. Bách Điệp cũng tốt với
con lắm, Bách Điệp rất nặng tình nặng nghĩa với con.
Bà Khoa khoát tay khuyên:
− Hiện tại con chẳng suy nghĩ gì đúng cả! Con cứ việc nghỉ ngơi, hãy để
mọi việc qua một bên. Con nghe lời mẹ như vậy là tốt rồi. Còn mọi việc
để đó mẹ lo.
Hoài Bảo không đồng ý với lời khuyên của mẹ, anh nói:
− Mẹ ơi! Con đã nghe lời mẹ một lần rồi và con thấy chỉ làm đau khổ cả
ba người, trong đó có cả Quế Lâm và Bách Điệp. Từ hôm nay, con muốn mẹ
để cho con quyết định mọi việc riêng, được không mẹ?
Bà Khoa ngần ngại hỏi:
− Liệu con có sáng suốt không, hay là con lựa chọn một cách sai lầm.
Hoài Bảo cười buồn:
− Mẹ quên là con đã gần ba mươi tuổi rồi hả mẹ.
Bà Khoa cảm thấy buồn khi mọi chuyện đã dở dang như vậy. Nhất là Quế Lâm không được hạnh phúc, bà cảm thấy có lỗi với người đã mất. Bà đã không
hoàn thành lời hứa, thật đau khổ biết bao.
Thấy vẻ đau khổ hằn lên nét mặt mẹ, Hoài Bảo an ủi bà:
− Mẹ cũng đã thực hiện lời hứa với dì Hà rồi. Nhưng mọi chuyện xảy ra
ngoài ý muốn của chúng ta thì có thể trách ai được phải không mẹ? Mẹ
cũng đừng buồn rầu nữa, con nghĩ chắc con và Quế Lâm không có duyên nợ
nên không thể sống với nhau đến trọn đời được.
Bà Khoa cố giữ cho nét mặt bỉnh thản, bà hỏi:
− Vậy là con vẫn còn yêu Bách Điệp đúng không? Còn Quế Lâm, con chỉ nghĩ là một cô gái tốt mà con đang cần.
Hoài Bảo gật đầu.
Bà Khoa gằn giọng:
− Mẹ mong rằng con nghĩ cho chín chắn hơn, để không hối hận như bây giờ.
Trong lòng bà Khoa vẫn không tin tưởng về Bách Điệp cho lắm, dù rằng bà
chưa gặp mặt Bách Điệp lần nào. Nhưng bà cảm thấy cô gái này không đơn
giản như Hoài Bảo đã nghĩ. Bằng mọi cách, bà sẽ tìm hiểu cho ra nguyên
nhân. Như không để cho Hoài bảo biết ý nghĩ của mình, bà ngọt ngào:
− Con và Bách Điệp đã quan hệ đến mức nào rồi? Có khắng khít lắm không?
− Con và Bách Điệp vẫn chưa vượt qua ranh giới của tình yêu.
Bà Khoa gật gù:
− Vậy thì tốt! Thực tế, chuyện con và Quế Lâm chưa giải quyết xong, nên chuyện con và Bách Điệp từ từ hẵng tính nhé con.
Hoài Bảo gật đầu:
− Vâng, con hiểu! Nhưng con muốn mẹ gặp mặt Bách Điệp một lần, có được không mẹ?
Nghe Hoài Bảo nói vậy, bà Khoa nghĩ: Nếu trực tiếp gặp Bách Điệp, bà sẽ
có điều kiện để tìm hiểu thêm về cô gái mà bà không mấy tin tưởng này.
Nghĩ vậy,bà dễ dãi:
− Nếu con muốn thế thì hôm nào có dịp dẫn Bách Điệp về cho mẹ biết mặt.
Nhưng con vẫn giữ kín mọi chuyện, đến bao giờ con và Quế Lâm đã ly dị
xong.
Nghe mẹ nói vậy, Hoài Bảo hỏi luôn:
− Còn chuyện con và Quế Lâm có nên đưa đơn ra tòa không hả mẹ?
Bà Khoa suy nghĩ rồi nói:
− Hãy chờ mẹ một tháng nữa rồi tùy con quyết định.
Hoài Bảo dò hỏi:
− Mẹ sẽ gặp Quế Lâm?
Bà Khoa gật đầu:
− Mẹ muốn dò xét Quế Lâm một thời gian để tìm hiểu rõ tâm ý của cô ấy.
Lúc đó mẹ cũng chẳng ép buộc gì, mẹ sẽ tôn trọng sự lựa chọn của con và
Quế Lâm khi các con đã lớn và sẽ không trách mẹ nữa.
Tuy nói vậy để lấy lòng tin ở Hoài Bảo, nhưng bà Khoa cảm nhận Quế Lâm
thật là đáng thương. Bà luôn có cảm nghĩ chỉ một mình Quế Lâm là cô dâu
thảo của bà mà thôi.
Chương 14
Hôm nay Bách Điệp mặc bộ đồ thật giản dị để ra mắt bà già chồng tương
lai của mình. Cô đang hạnh phúc khi nhìn mình trong gương thật đơn giản, đây là điều mà hôm nay cô cần phải có. Đi ra phòng khách, cô hỏi Hoài
Bảo:
− Hôm nay em mặc đơn giản như thế này có được không anh yêu?
Hoài Bảo vô tư:
− Mẹ chẳng để ý đến chuyện hình thức đâu em ạ.
Bách Điệp nói giọng nhõng nhẽo:
− Nhưng em muốn mẹ có tình cảm với em ngay lần đầu.
Hoài Bảo như giảng dạy:
− Nếu muốn vậy thì em phải ngoan hiền với mẹ thì mẹ mới thích.
Bách Điệp với vẻ mặt bí xị:
− Anh làm như em dữ dằn lắm vậy, thật đáng ghét.
Rồi cô ngồi ì xuống chẳng thèm nhìn Hoài Bảo.
Hoài Bảo năn nỉ:
− Em phải hiểu cho anh chứ! Anh chỉ muốn tốt cho em thôi, nên anh mới nói thật như vậy – Rồi anh nắm tay cô – Đi em, để mẹ chờ!
Bách Điệp vừa đi vừa giậm chân. Cô rào đón:
− Mai mốt anh nói chuyện với em phải ý tứ đó nha, không thì em giận anh luôn đó.
Hoài Bảo trả lời ỉu xìu:
− Anh biết rồi mà, cho anh xin lỗi đi em yêu ạ.
Dừng xe ngoài sân, thấy anh Hải đang rửa xe, Hoài Bảo hỏi:
− Có mẹ tôi ở nhà không anh Hải?
Anh Hải vừa quan sát cô gái lạ, vừa đáp:
− Dạ, có. Bà chủ đang ở trong phòng khách.
Nghe anh Hải nói vậy, Hoài Bảo nắm tay Bách Điệp thân mật:
− Đi em! Đi vào gặp mẹ đi!
Bách Điệp đứng tần ngần với đôi mắt láo liên mà giọng nói thì như ngây thơ lắm:
− Em lo sợ quá anh Bảo ơi!
Hoài Bảo khuyên nhủ:
− Mẹ anh dễ lắm, em cứ an tâm! Còn có anh bên em nữa, em quên rồi sao?
Thấy cử chỉ và lời nói của Bách Điệp, anh Hải bực bội. Xịt mạnh vòi nước vào chiếc xe, anh
nói trỏng:
− Chiếc xe này thật đáng ghét!
Không biết Bách Điệp có nghe rõ hay không khi cô đã đi khuất sau cánh cửa.
Bà Khoa ngồi đó với tách trà, Bách Điệp bước vào khoanh tay lễ phép:
− Dạ thưa bác, con mới đến.
Bà Khoa mỉm cười
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




