|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
cần làm cho mọi thứ trở nên hỗn loạn, càng loạn càng tốt, tốt nhất là để cho hai gia đình này mãi mãi không còn muốn gặp nhau nữa, trách nhiệm bố mẹ Thiên Lam sẽ chịu hết, đương nhiên cả món chi trả bồi thường, thế nên việc làm của tôi là cứ tha hồ mà đập phá.
-Mày đang làm gì đó thằng kia?
-Con trai!
-Thiên Lam!
Đám người trước mặt tôi hốt hoảng bật dậy nhìn bộ dạng hung dữ của tôi, bảo vệ lúc này đã đến giữ tôi lại, không để tôi gây thêm rắc rối gì trong nhà hàng của họ nữa.
-Buông tôi ra!!! Mau buông tôi ra!!!
Tôi vùng vẫy cố thoát ra khỏi nhũng cánh tay cứng ngắc của đám bảo vệ. Thiên Lam lúc này cũng vội đứng dậy lao đến xô mấy người đang khống chế tôi ra.
-Không được đụng vào cậu ấy!
-Thiên Lam, thằng nhóc này là ai vậy? Bố Thiên Lam hỏi.
-Sao nó dám đánh con, để mẹ báo cảnh sát bắt nó. Mẹ Thiên Lam tru tréo lên.
-Không được…Cậu ấy là…cậu ấy là…người yêu của con.
-Hả????
Bốn cái miệng há hốc, bốn đôi mắt trợn trừng sững sốt, tôi và Thiên Lam cười thầm, học xong cấp ba chúng tôi mà không đi đăng kí làm diễn viên thì đúng là uổng phí tài năng. Sau khi dội cho mổi người một gáo nước lạnh khiến cho họ tê tái, Thiên Lam mới quay sang tôi làm ra vẻ đau khổ cố gắng giải thích.
-Em yêu à, bình tĩnh nghe anh nói đi, mọi chuyện không như em nghĩ đâu.
-Anh thôi đi! Tôi nhìn cậu ta oán hận, mở miệng đọc diễn cảm mấy lời thoại đã học thuộc từ chiều.-Honey, anh đã nói với tôi là anh yêu tôi, hứa với tôi là mãi mãi ở bên tôi, còn lên kế hoạch cuối năm cùng tôi sang Mĩ đăng kí kết hôn, vậy mà bây giờ anh lại chạy đến đây đi xem mắt con nhỏ kia, anh coi tình yêu của tôi là gì hả?
-Hả???
Một lần nữa chúng tôi khiến mọi người sững sốt. Thiên Lam cũng phối hợp với tôi rất ăn ý, cậu ấy nắm chặt lấy hai cổ tay tôi cố giải thích.
-Em nghe anh nói đã, anh không yêu cô gái đó, em biết là cả đời này anh cũng không thể nào yêu một cô gái mà, anh chỉ yêu em thôi, việc anh đến đây chỉ là…chỉ là…bất đắc dĩ.
Thiên Lam quay lại nhìn bố mẹ mình với vẻ bất lực, bây giờ thì không chỉ có hai gia đình là bất ngờ, mà tất cả mọi người trong nhà hàng đều bất ngờ. Không thể tin được Thiên Lam và tôi còn nhỏ như vậy mà đã là gay.
-Thiên Lam! Con đang đùa thôi phải không?
Bố Thiên Lam nhìn chúng tôi xúc động, ôi đứa con trai độc nhất của ông, không lẽ dòng họ nhà ông đến đây là tuyệt tôn tuyệt tự?
-Thiên lam…chuyện này là sao? Chuyện này rốt cuộc là sao?
Mẹ Thiên Lam hốt hoảng lo cho danh dự của con trai. Thiên Lam nhíu mày làm ra vẻ kích động, rồi kéo tay tôi đến trước mặt bố mẹ mình.
-Bố…mẹ…Con xin lỗi vì đã giấu hai người chuyện này, nhưng con không thể dối lòng mình được nữa. Con không thể yêu con gái, và người con trai này…chính là người con yêu.
-Con…sao có thể…
Bố mẹ Thiên Lam sững sốt, bố mẹ Kiều Anh cũng kinh ngạc không kém, nhưng họ vẫn còn cảm thấy hồ nghi với những lời thú nhận của chúng tôi, để cho thêm phần kịch tính, đồng thời nâng cao tính thuyết phục, tôi vùng vằng rút tay ra khỏi tay Thiên Lam hét lớn.
-Anh thôi đi, anh có biết hành động lần này của anh khiến tôi tổn thương đến mức nào không? Tôi bắt đầu nghi ngờ về tình cảm anh đã trao cho tôi, có phải anh đang lừa dối tôi không?
Trong cái ranh giới mỏng manh của những người ở thế giới thứ ba, tình yêu thường rất mờ ảo và khiến cho người ta bất an. Chỉ một hành động nhỏ gây hiểu lầm cũng có thể khiến cho tình cảm giữa hai người con trai đổ vỡ. Đó là những kiến thức củ chuối Thiên Lam đã tìm hiểu và nói với tôi.
-Anh không lừa dối em, anh thật sự yêu em. Em phải tin anh, nhất định phải tin anh.
Thiên Lam làm ra vẻ cực kì kích động giữ chặt lấy hai vai tôi, nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của tôi thú nhận.
Tôi hơi ngơ ngẩn, không còn cảm giác là cậu ấy đang đóng kịch cùng tôi nữa, hai bàn tay cậu ấy nắm chặt vai tôi khiến tôi hơi đau, nhưng nhìn vào ánh mắt đen thẳm như chất chứa đầy nỗi thương tổn của cậu ấy thì tôi không nỡ gạt tay ra nữa. Tim tôi đập mạnh, tôi cảm thấy hơi lúng túng, chỉ là đóng một vở hài kịch thôi mà, cậu ấy có cần nhập tâm đến mức này không? Tôi nắm chặt hai bàn tay mình, sao cậu ấy lại khiến tôi thấy khó chịu thế này?
-Vậy anh…vậy anh…hãy chứng minh đi.
Tôi nói xong và giật mình, sai kịch bản mất tiêu rồi, đoạn này lẽ ra tôi nên nói “em tin anh” sau đó ôm chặt lấy cậu ấy mới đúng, nhưng vì Thiên Lam làm tôi phân tâm nên đầu óc tôi hơi bị loạn mà nói ra mấy từ thiếu suy nghĩ. Nhưng như vậy cũng không phải vấn đề lớn, bây giờ chỉ cần cậu ấy ôm chặt lấy tôi và nói “anh yêu em” là có thể hạ màn rồi. Mọi người cũng dán mắt vào chúng tôi chờ xem Thiên Lam sẽ chứng minh như thế nào.
Và tôi thấy Thiên Lam nhìn tôi.
Ánh mắt đen thẳm phức tạp và có gì đó đau đớn. Rồi…
Chụt!!!!!
Bất ngờ cúi xuống hôn lên môi tôi.
Tôi bất ngờ. Tất cả mọi người cũng bất ngờ, những tiếng “Ồ” kinh ngạc vang lên khắp căn phòng. Thiên Lam đã chứng minh tình cảm của cậu ấy bằng một nụ hôn. Và không phụ sự mong đợi của chúng tôi, mẹ cậu ấy ngã vật xuống sàn vì không chịu nổi cú sốc. Mẹ Kiều Anh thì lấy hết sức kéo tay con gái chạy thẳng ra khỏi nhà hàng không kịp để lại lời chào tạm biệt. Người đàn ông trụ cột của gia đình họ thì bình tĩnh hơn, quay lại nói với bố Thiên Lam bằng giọng dứt khoát.
-Thiên Vũ…chuyện đám hỏi của hai đứa nhỏ…tôi nghĩ là không cần tổ chức nữa…cậu ấm nhà ông xem ra đã có chổ rồi…chúng tôi nghĩ không thể chen chân vào được.
Nói rồi vội lao thẳng ra cửa chạy theo vợ và con gái như sợ ở lại thêm vài giây nữa bố Thiên Lam sẽ nói “không”. Kết quả thành công ngoài mong đợi. Thiên Lam ôm chặt lấy tôi khi bố cậu ấy liếc chúng tôi và khẽ thì thầm.
-Darling à! Anh yêu em đến chết mất.
-Honey à…Tôi nghiến răng thì thầm.-Em cũng yêu anh đến chết mất, yêu đến nỗi chỉ muốn đưa anh lên nóc tủ ngồi ngắm gà khỏa thân thôi.
Bố Thiên Lam vẫn nhìn chúng tôi trầm mặc, sau đó khẽ lắc đầu, cúi xuống dìu vợ mình cùng đi ra khỏi nhà hàng.
Chương 14: Sự hiểu lầm tai hại
-Sao vậy, Nhật Hạ? Đói bụng hả? Thiên Lam kéo ghế ngồi xích lại gần tôi quan tâm.
Sau khi mọi người giải tán thì chúng tôi nán lại ở nhà hàng để Thiên Lam bồi thường chi phí cho những món đồ bị tôi làm vỡ. Tôi vẫn còn tức cậu ta nên vẫn ngồi một chổ giận dỗi.
-Nhật Hạ, tớ gọi thức ăn cho cậu nhé? Thiên Lam xoay mặt tôi lại mỉm cười thật tươi. Tôi xô cậu ta ra càu nhàu.
-Cậu là đồ khát tình à? Đã bảo chỉ là đóng giả thôi…vậy mà cậu lại làm sai kịch bản…lại còn dám hôn tớ trước mặt tất cả mọi người…cậu có biết khi nãy tớ xấu hổ đến mức nào không?
-Haha!
Thiên Lam đưa tay chống cằm nhìn tôi mỉm cười. Thái độ của cậu ta khiến tôi chỉ muốn nhảy lên đấm cho mấy cái. Bất ngờ cậu ta vươn tới đưa tay vuốt mặt tôi cợt nhã.
-Nhìn cũng đẹp trai lắm! Nhưng vẫn còn kém tớ một chút.
-Hứ! Tôi nổi cáu gạt tay cậu ta ra.-Phải nói tớ đẹp trai hơn cậu gấp 100 lần mới đúng. Không những đẹp hơn mà tớ còn hấp dẫn hơn và có giá trị hơn cậu nhiều.
-Vậy sao? Thiên Lam liếc tôi cười nhạt.-Cậu dám cược không?
-Cược gì?
-Xem ai hấp dẫn hơn.
Tôi nhíu mày nhìn cậu ta khó hiểu, tên này lại định giở trò gì nữa? Mỗi lần nó đề nghị tôi làm gì thường không có kết quả tốt. Thấy khuôn mặt tôi lộ ra vẻ đề phòng, Thiên Lam cười đểu:
-Sợ rồi sao?
Máu sĩ diện bốc lên đầu, tôi đập bàn đứng dậy.
-Ai sợ cậu, cược thì cược. Nhìn lại Thiên Lam, tôi thắc mắc.-Mà cược thế nào đây?
-À! Thiên Lam liếc khắp một lượt căn phòng rồi quay lại tôi mỉm cười.-Xem ai giỏi tán tỉnh hơn. Trong vòng 30 phút, ai có thể bắt chuyện và xin được số điện thoại của một cô gái thì thắng.
Đơn giản vậy thôi à? Tôi cười nhạt đồng ý và để cho Thiên Lam bắt đầu trước. Cậu ta ung dung đi đến bên một cô gái đang ngồi một mình trong góc phòng lên tiếng.
-Chào em! Cô gái kia quay lại và có hơi ngẩn ngơ trước bộ dạng của Thiên Lam, tôi chu mỏ khinh khỉnh, trên đời này thật lắm kẻ dại trai.-Em đang đợi bạn sao? Anh có thể ngồi ở đây không?
-Em…em đi một mình thôi. Cô gái kia ấp úng.-Anh ngồi đi.
Thiên Lam đưa tay ra sau ra dấu chữ V với tôi, 5 phút sau thì cậu ta đi lại với nụ cười ngạo mạn và vui vẻ lắc lắc chiếc điện thoại mới nạp số cô gái kia trên tay. Tôi mím môi, giờ đến lượt tôi. Tôi đưa mắt dáo dác nhìn khắp căn phòng tìm đối tượng, cuối cùng cũng phát hiện ra một cô gái ngồi một mình ở gần lối đi, tôi mỉm cười bước lại, chỉ cần bắt chước Thiên Lam là OK.
-Chào bạn! Bạn đi một mình hả? Tới trước mặt cô gái đó, tôi lịch sự mở lời.
Cô gái đó nghe tiếng thì ngước lên nhìn. Tôi hơi bất ngờ, cô ấy thật đẹp, khuôn mặt trang điểm nhạt nhưng nhìn vô cùng thánh thiện.
-Không! Tôi có hẹn với bạn.
Ơ…dường như không giống trường hợp của Thiên Lam rồi. Tôi hơi lúng túng. Ở chiếc bàn gần đó, Thiên Lam đang theo dõi nhất cử nhất động của tôi, ánh mắt của cậu ta nhìn tôi xoi mói, khóe miệng gian xảo đôi lúc nhếch lên tạo thành một nụ cười giễu cợt. Tôi bực bội, càng quyết tâm chinh phục cô gái trước mặt hơn.
-Tôi có thể ngồi xuống không? Tôi nhìn cô gái trước mặt mỉm cười
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




