watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6865 Lượt

gì đó, chúng tôi đã đi một đoạn cách xa đám học sinh đang ùa đến huyên náo, nhưng vẫn còn ở giữa cánh đồng hoa cỏ tranh bạt ngàn lộng gió. Thiên Phong mỉm cười vẫn dán mắt vào mấy bụi hoa dại gần đó.

-Tớ muốn tìm vài bông hoa loa kèn đỏ. Nghe nói ở đây loài hoa đó là đẹp nhất.

-Cậu thích hoa loa kèn đỏ sao? Tôi nhìn Thiên Phong hiếu kì.

Cậu ấy gật đầu rồi lại tiếp tục việc đang làm, đi khắp nơi kiếm bông hoa đỏ.

Chúng tôi đã tìm được báu vật rồi nên bây giờ tha hồ đùa giỡn cho đến chiều về ăn cơm thì thôi. Đám Linh Nga và Thục Anh líu ríu đi đến giữa cánh đồng hoa cỏ tranh chụp hình.

hình. Tôi thì tách ra đi lang thang đến khu rừng hoa dại gần đó. Tôi muốn tìm đóa hoa đỏ cho Thiên Phong. Nếu có được đóa hoa đó Thiên Phong chắc sẽ vui lắm, lúc ấy tôi có thể nhìn thấy cậu ấy mỉm cười và cám ơn tôi. Tôi che miệng cười một mình rồi chạy loăng quăng đến bìa rừng kiếm tìm Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ: Hoa loa kèn đỏ. Phải tìm cho được hoa loa kèn đỏ.

Nhưng không biết nơi này thật sự có hoa loa kèn đỏ hay không? Tôi lang thang khắp nơi đi tìm, có rất nhiều hoa dại, đôi lúc còn có những bụi hoa hồng dại màu lợt và tỏa mùi thơm cực kì dễ chịu, nhưng hoa kèn đỏ vẫn chẳng thấy đâu. Tôi gập người thở dài.

Tôi nhớ hồi xửa hồi xưa bố mẹ tôi rất thích nghe một bài hát gì đó. Hình như là Lá diêu bông thì phải. Trong bài hát, chàng trai vì muốn được sống chung với cô gái mình yêu mà đã giành cả đời để đi tìm một loài lá cây lạ, để cuối cùng khi đã tìm được thì cô gái kia đã bỏ đi lấy chồng. Tôi ngơ ngẩn nghĩ. Liệu tôi có giống như chàng trai kia? Liệu khi tôi tìm được bông hoa đỏ Thiên Phong vẫn còn đợi tôi? Tôi cười, cảm thấy mình càng lúc càng không được bình thường.

Trời chiều lãng đãng mây, gió nổi lên ùa qua mái tóc tôi mát lạnh rồi vương vấn trên những cánh hoa dại mỏng manh đủ màu. Tôi đã đi rất lâu, rất xa, nhưng mãi vẫn không thể tìm thấy bông hoa kèn đỏ như lời Thiên Phong nói. Cho đến lúc hoàng hôn đỏ rực một góc trời thì tôi thấy mình dừng lại bên một vách núi, bên vách dựng cheo leo là những bụi dây dại quấn chằng chịt và nở hoa trắng muốt, nhưng lạc loài đâu đó có một vài màu đỏ rực nổi lên. Tôi reo lên sung sướng rồi chạy lại sát vách đá cúi xuống.

Cuối cùng tôi đã tìm thấy rối. Bông hoa loa kèn màu đỏ.

Ở sát vách núi cheo leo kia tôi đã thấy một nhánh loa kèn có hai chiếc nụ và một bông hoa đỏ thắm vừa nở. Tôi cẩn thận với tay xuống hái chúng, trong lòng rộn lên cảm giác vui sướng, nếu thấy những bông hoa hiếm hoi này Thiên Phong chắc sẽ vui lắm.

Nhưng rồi có một điều khó khăn tôi gặp phải, bông hoa đỏ đó mọc xa quá, tôi một tay nắm vào sợi dây dại chắc chắn phía sau, cố rướn người đưa cánh tay còn lại kia với hái, nhưng mãi vẫn không được, chỉ còn một khoảng nhỏ nữa thôi. Cố lên.

Nhưng khi những ngón tay của tôi đã chạm vào được nhành hoa mát lạnh đó thì cũng là lúc có một âm thanh lạ vang lên.

Pực !!!

Sợi dây dại bật gốc khỏi mặt đất vì sức nặng của tôi, tôi ngã nhào xuống vực.

Tôi gào lên hốt hoảng, cơ thể tôi đau nhói khi vướng vào những nhánh cây bên dưới, không biết mất bao lâu thì tôi đáp xuống dưới, có lẽ rất nhanh, nhưng tôi không còn biết gì nữa, chỉ cảm thấy cả người mình đau nhói không gượng dậy nổi. Rồi tôi thấy buồn ngủ, hai mí mắt díu chặt. Và tất cả còn lại là màn đêm đen đặc.

Không biết bao lâu sau.

Khi tôi tỉnh dậy trước mặt tôi nhuộm một màu đỏ. Mắt tôi hơi mờ đi, tôi nhíu mày cố chớp vài cái để nhìn cho rõ, gió ùa qua vuốt nhẹ lên khuôn mặt nhỏ bé đã bị xây xước của tôi. Giờ thì tôi thấy rõ rồi, trước mặt tôi là bầu trời đỏ rực, màu đỏ kia chính là ánh tà dương chiều tàn, những cơn gió mát lạnh không ngừng ùa qua vuốt ve cơ thể tôi. Bây giờ tôi mới nhận ra là mình đang bị thương, tôi đau đến mức không thể nào cử động nổi. Phải cố gắng lắm tôi mới hơi ngước đầu về cánh tay trái của mình, nó đang đau rát, nhưng vẫn nắm chặt nhánh hoa loa kèn đỏ.

Hoa loa kèn đỏ.

Tôi nhìn nhánh hoa khẽ mỉm cười mãn nguyện, tôi đã hái được chúng rồi. Tôi đã hái được nó cho Thiên Phong rồi, nếu tôi đưa nó cho Thiên Phong, hẳn cậu ấy sẽ vui lắm. Thiên Phong chắc sẽ vui lắm.

Tôi nhíu mày vì cơn đau, lưng tôi đau nhói, ngực tôi đau nhói, tôi khẽ mấp máy môi muốn lên tiếng gọi cho những người bạn của tôi, nhưng cổ họng tôi cũng đau rát, cố gắng lắm cũng chỉ phát ra được những tiếng thì thào yếu ớt. Bất lực tôi đành nằm im thả đôi mắt trong veo nhìn trời.

Bầu trời chiều thật đẹp quá, đỏ rực như đóa hoa kia, mờ ảo, nhập nhòe. Và gió, gió thổi rất nhiều, gió luồn qua từng áng mây, đi xuyên qua từng ngọn cỏ, dừng lại trước những cánh hoa mỏng manh rồi lại bay vút lên trời tiến về một nơi xa xôi. Gió rất nhiều, gió đi qua tôi, gió dừng lại với tôi, nhưng gió không ở lại với tôi, cứ như thế, từng cơn từng cơn, mát lạnh và dịu dàng, gió ùa qua tôi rồi vô tâm rời đi. Tôi vẫn nằm đây, lặng yên nhìn bầu trời đỏ rực.

Những cánh chim trắng đang chao đảo xa xa phía chân trời giờ theo đàn mất hút về phương xa, rất nhiều thứ đã tới với tôi, rồi vụt qua tôi, không dừng lại với tôi. Gió cũng vậy. Gió chỉ đi qua tôi thôi, tôi muốn giữ gió ở lại, nhưng tôi không làm được, tôi không thể nào làm được…

Thiên Phong…

Thứ duy nhất chẳng đi đâu chỉ có bầu trời. Tôi mơ màng nhìn lên bầu trời, ánh tà dương đỏ rực bây giờ đang chuyển dần thành tím nhạt. Thật đẹp nhưng cũng thật mơ hồ. Tôi dốc từng hơi thở một cách nặng nhọc cố mở mắt nhìn thật rõ bầu trời. Hoàng hôn thật đẹp, nhưng tôi vẫn thấy yêu bầu trời xanh lam ngập tràn nắng ấm hơn, bầu trời xanh lam ấy…

Thiên Lam.

Tôi khẽ mấp máy môi cố gọi tên cậu ấy, nhưng không thể được. Bây giờ Thiên Lam đang ở đâu? Từ trước đến giờ Thiên Lam luôn là người bên cạnh che chở bảo vệ cho tôi, liệu lần này cậu ấy sẽ tới cứu tôi không? Liệu cậu ấy có biết tôi bị ngã xuống vực mà tới cứu tôi không?

Tôi nhìn nhánh hoa loa kèn đỏ rồi lại đắm chìm vào những cơn gió trời, bông hoa đỏ mà tôi đánh đổi cả tính mạng của mình để lấy được đã bị dập nát, một cánh hoa đã rách bươm, có lẽ nó vướng vào cành cây lúc tôi ngã xuống đây, nhưng hai chiếc nụ kia không chịu tổn thương gì cả, chỉ cần chúng nở ra sẽ đẹp hơn bông hoa kia nhiều. Nhưng liệu tôi có thể đưa nó cho Thiên Phong hay không? Liệu tôi có thể trở về mà đưa nó cho Thiên Phong không?

Làm sao tôi có thể trở về? Thiên Lam, Thiên Phong, liệu không thấy tôi họ có đi tìm tôi không? Cơ thể tôi càng lúc càng đau nhức. Những cơn gió mát lạnh không ngừng ùa qua, và trên bầu trời cao vời vợi, mây vẫn lững lờ trôi. Tôi khẽ nhắm mắt lại để cố dịu đi cơn đau, nhưng không có ích gì. Bên tai tôi lúc này vọng lên những tiếng dế kêu rich rich, những chú dế đã bắt đầu cho buổi dạ tiệc huyên náo vào lúc hoàng hôn tàn, có lẽ chẳng mấy chốc nữa mà trời sẽ tối, nghĩ đến việc còn lại một mình ở nơi vắng vẻ hoang vu này tự dưng tôi thấy sợ, những giọt nước mắt trong veo vô thức lăn ra, nóng hổi, nhưng chúng cũng nhanh chóng bị những cơn gió hong khô, dường như những làn gió muốn nói với tôi là đừng khóc. Gió sẽ luôn đến với tôi. Gió sẽ ở bên cạnh tôi, tôi sẽ không cô độc.

Nhật Hạ…

Nhật Hạ…

Dường như có ai đó đang gọi tôi, tôi không biết mình có nghe nhầm hay không, rồi tôi biết là mình không nhầm, đúng là có ai đó đang gọi tôi, và không phải chỉ có một người. Tôi khẽ mấp máy môi, tôi muốn lên tiếng đáp lại họ, nhưng tôi không thể thốt lên lời, cổ họng tôi khô rát, ngực tôi đau nhói khiên tôi không dám cử động mạnh. Gió vẫn ùa qua, dạt dào, mang theo mùi hương hoa dại và mùi nước hoa biển.

-Nhật Hạ!!!!

-Nhật Hạ!!!!

Từ phía xa xa có hai bóng người rất quen thuộc đang lao về phía tôi, mắt tôi mờ đi vì cơn đau nên tôi không thể nhìn rõ, nhưng tôi biết họ là ai.

-Nhật Hạ!!! Thiên Phong lao đến cẩn thận đỡ tôi dậy. Thiên Lam cũng vội ngồi xuống giúp cậu ấy đỡ tôi, đôi mắt đen thẳm hoang mang và lo lắng.

-Nhật Hạ! Sao lại ra nông nổi này?

-Bị…ngã.

Tôi thều thào nhìn cậu ấy. Cố cử động bàn tay trái đang đau buốt đưa nhánh hoa đỏ cho Thiên Phong. Vậy là cậu ấy đến tìm tôi, cậu ấy lo tôi. Cơn đau ở ngực khiến tôi không thể nói gì được nữa, tôi cố đưa nhánh hoa loa kèn đỏ cho Thiên Phong gượng cười, tôi muốn được thấy cậu ấy vui vẻ mỉm cười. Nhưng sao Thiên Phong lại không mỉm cười.

-Nhật Hạ…cậu…Thiên Phong nhíu mày nhìn đóa hoa loa kèn đỏ.

Rồi cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt đen thẳm nhói đau và có gì đó giận dỗi. Tôi hơi thất vọng, tôi đã làm gì khiến cậu ấy giận sao? Tôi chỉ muốn cậu ấy vui thôi mà.

-Sao lại ngốc đến thế, Nhật Hạ? Thiên Phong khẽ nói rồi nhẹ ôm tôi vào lòng.

Trái tim đôi đập mạnh, những vết thương trên người tôi vẫn còn đau nhói, nhưng trái tim tôi giờ đây thật ấm áp. Thiên Phong đang ôm tôi, cậu ấy lo lắng cho tôi?

-Nhật Hạ!!! Thiên Lam hét vào mặt tôi rồi giành lấy nhánh hoa loa kèn giận dữ.-Đừng có nói với tớ chỉ vì hái đóa hoa khốn kiếp này mà cậu ngã xuống đây nhé.

-Lam…không…được…làm hỏng…nó.

Tôi giật mình khi thấy Thiên Lam định vò nát nhánh hoa, nhưng không thể làm được gì để ngăn cậu ấy lại ngoài việc nằm im bất lực. Cũng may Thiên Phong đã cản cậu

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT