|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
chỉ biết nhìn cậu ta với đôi mắt tức tối ….
Giờ ra chơi…
-Anh Vũ ! Cát Cát đi tới trước mặt cô bé mỉm cười. Nụ cười của con nhỏ này vẫn gian xảo như mọi khi, rõ rằng là lại sắp có chuyện không lành.
-Chuyện gì ? Anh Vũ vừa đưa lon cô ca lên miệng vừa liếc cô bạn mình cảnh giác.
-Về chuyện tuyển thành viên mới cho đội Karate đó, tớ muốn cậu mời Leo vào đội….
Phụt…
Ngụm nước coca mới chảy vào miệng đã được Anh Vũ trả lại hết cho cuộc đời. Cô nhìn cô bạn thân tròn mắt. Cát Cát ướt nhem nước cô ca, cô bé thở dài lấy chiếc khăn tay ra lau mặt, và cố kìm chế…
-Cậu đang đùa với tớ ? Anh Vũ liếc nó xác nhận.
-Đùa gì ? Tớ nói thật đó. Hôm qua tớ thấy cậu ta cũng khá lắm, dù không quang minh chính đại gì cả, nhưng nó là người đầu tiên đánh thắng được cậu, tớ nghĩ nếu Leo gia nhập đội Karate chúng ta nhất định sẽ giữ được ngôi vị vô địch. Vì vậy…Cát Cát nhìn cô nghiêm túc.-Trong vòng hai ngày, tớ muốn Leo sẽ gia nhập đội chúng ta. Cậu hãy lo vụ thuyết phục cậu ta nhé !
-Cậu điên à ? Sao cậu không tự đi mà mời, muốn chơi xỏ tớ đó hả ?
Anh Vũ nhìn nhỏ bạn tức tối. Xuống nước mời cái đầu giẻ rách bờm xờm đó vào đội ư ? Cô muốn giết nó còn không được nữa vậy mà Cát Cát lại bắt cô đi mời nó, AnhVũ không thể làm được việc này, không phải là cô !
-Không ! Cát Cát nhún vai.-Tớ là lớp trưởng, cậu biết tớ bận rộn đến mức nào mà. Với lại nhiệm vụ này giao cho cậu là thích hợp nhất. Vì tớ thấy Leo và cậu rất có duyên, hôm qua hai người còn ôm nhau rất tình cảm nữa, à mà Anh Vũ nè, hình như Leo là đứa con trai đầu tiên có diễm phúc ôm cậu thân thiết như vậy thì phải…
Liếc…
Đang tán hươu tán vượn thì Cát Cát xanh mặt khi thấy đôi mắt sắc lẻm của cô bạn đang liếc mình. Thôi ! Chọc giận nó thêm chút nữa có khi nó lấy dao phóng vào cô thì khổ, cô bé vội im bặt mỉm cười cầu hòa.
-Quyết định thế nhé Anh Vũ! Chiến thắng của đội Karate trông đợi vào cậu đó. Cố lên!
-Hả…khoan…
Cát Cát nói xong vội lãng đi chổ khác khiến Anh Vũ chưng hửng. Cô nhóc chỉ biết nhìn theo nhỏ bạn bực bội, quả thật lúc này cô chỉ muốn nhào lên siết cổ nó và gào vào tai nó thật lớn: Muốn giết tao thì tìm cách khác đi, con nhãi chết tiệt. Nhưng không kịp nữa rồi, nó chạy đi mất rồi…
Quay lại nhìn Leo, cô thấy đám con gái trong lớp đang vây quanh cậu, còn cậu ta thì đang mỉm cười vui vẻ với họ. Mái tóc đỏ chạm nhẹ vào cơn gió hơi đong đưa. Khuôn mặt đẹp trai nhìn có vẻ gợi cảm. Nếu nhìn kĩ thì nụ cười của cậu ta cũng thật đẹp…Bất giác Leo nhìn sang Anh Vũ, nghiêng đầu thắc mắc, chổ ngồi của Leo và Anh Vũ không cách xa nhau lắm, khi nãy cậu cũng nghe thấy cô và Cát Cát nói chuyện gì, cậu cũng biết Anh Vũ nhìn cậu một lúc rồi. Cậu quay lại, cậu tưởng sẽ làm cô bé sẽ xấu hổ ngoảnh mặt đi chổ khác hay tảng lờ làm như chưa hề nhìn cậu chứ. Nhưng con nhóc vẫn nhìn cậu, chằm chằm, y như nhìn người ngoài hành tinh.
-Sao vậy Anh Vũ ? Có chuyện gì cần nói với tớ hả ?
Leo nhìn cô mỉm cười thân thiện, mấy đứa con gái trong lớp ngạc nhiên quay sang Anh Vũ và có vẻ hơi ghen tị, trước giờ hotboy đâu có đặc biệt quan tâm đến ai đâu. Anh Vũ không trả lời. Ánh mắt cô nhìn Leo hờ hững rồi lạnh lùng lướt qua chổ khác. Cầm chiếc hămbơger đưa vào miệng ăn ngon lành, Anh Vũ làm như chưa hề nghe Leo nói gì cả. Cậu nhóc kia thì đỏ mặt.
“Người ta đã cố tỏ ra thân thiện như vậy rồi mà còn chảnh. Đã thế đừng mong tôi vào đội Karate của cô”
Chương 6
Ads 6h45 chiều…
Xoảng…
Đống li tách mới rửa xong tuột khỏi tay Anh Vũ và biến thành những mảnh vụn lăn lóc dưới đất. Khôi Vỹ giật mình, đang xếp mấy chiếc li thủy tinh lên giá, anh vội chạy lại lo lắng:
-Anh Vũ !!! Em làm sao thế, không bị thương ở đâu chứ ?
-Em xin lỗi ! Em không sao đâu…
-Hazzz ! Thật là ! Cúi xuống nhặt những mảnh vỡ dưới đất, anh nhìn Anh Vũ thở dài. -Xem ra anh lại phải trừ tiền lương tháng tới của em nữa rồi, (tháng nào mà anh chẳng trừ) mà từ hôm qua đến giờ em làm sao thế hả ? Chiều qua đi học về đấm bao cát đến khuya, tối ngủ thì nằm mơ gào tên một thằng nhóc nào đó rất là thống thiết, bây giờ thì như người mất hồn. Đừng có nói với anh là em đang để ý thằng nhóc nào đó nhé ?
-Đúng vậy !
Anh Vũ mỉm cười đứng dậy làm đống thủy tinh bể Khôi Vỹ mới nhặt rơi xuống đất một lần nữa. Ngước lên nhìn cô bé, khóe miệng anh giật giật, Cái gì thế này, con bé có người yêu sao, là thằng chết giẫm khốn kiếp nào dám dụ dỗ em gái cưng của anh chứ…
-Anh Vũ, em đùa với anh phải không ? Hahaha, em gái anh vui tính quá à, mà hôm nay đâu có phải cá tháng tư…Ha Ha Ha…Khôi Vỹ nhìn cô nhóc cười gượng gạo, anh mong chỉ là cô em gái đang đùa với mình. Nhưng…
-Em không đùa đâu !
Ặc…
-Hừm ! Dù rất ghét nó, nhưng cũng không còn cách nào khác, muốn giành chức vô địch hội thể thao lần này thì phải mời được nó vào đội. Nhưng mình phải mở lời thế nào đây ? Mình ghét đến mức muốn băm nhỏ nó ra cho hả giận, còn nó cũng đâu có ưa gì mình. Hừ ! Cát Cát đúng là biết làm khó người khác mà. Phải làm sao đây ? Hazzz !
Anh Vũ lẩm bẩm rồi đi lại ngồi phịch xuống ghế. Còn Khôi Vỹ thì vẫn đực mặt nhìn đống ly vỡ, hình như quá bất ngờ nên anh không nghe được mấy lời nói sau đó của Anh Vũ.
-Anh hai, em đi siêu thị một lát đây, anh có cần mua gì không ? Nhảy xuống đất, cô bé với tay lấy chiếc ví bỏ vào túi rồi bước ra cửa.
-Hơ…nếu được thì mua giùm anh mấy viên Pharadol…Anh cô vẫn chưa hết sốc. Anh Vũ thì vẫn không hiểu.
-Mua cái đó làm gì, trong hộp thuốc nhà mình thiếu gì mà phải mua ?
-Anh Vũ…Khoan…Nhìn theo cô bé tung tăng chạy ra ngoài anh thở dài. –Đừng gây chuyện nữa đó !
7h00 tối…
Từng cơn gió mát lạnh ùa qua mái tóc xõa nhẹ trên vai Anh Vũ, bầu trời đêm thật dễ chịu, xách túi đồ mới mua trên tay, Cô bé vui vẻ đếm những bước chân mình trên hè phố. Một..hai..ba…đôi giày đen thoăn thoắt in bóng trên con đường dài, mỗi lần có cơn gió thổi qua, chiếc váy caro đen trắng của cô bé tung bay ra sau. Chiếc mp3 trên tai Anh Vũ đang phát một bài nhạc Hàn mà cô rất thích, đôi lúc cô cũng ngẫu hứng nhẫm theo một đoạn trong lời bài hát. Những cửa hàng sáng rực ánh điện thi nhau nhảy múa trong ánh mắt Anh Vũ.
Náo nhiệt…
-Xin lỗi, cậu đợi tớ lâu chưa Leo ?
Đang mỉm cười tận hưởng những cơn gió mát lạnh thì Anh Vũ nghe thấy một tiếng nói hơi quen, ngước nhìn trước mặt thì đúng là có hai người quen thật, Cô gái tên Sa Lệ kiêu sa trong chiếc váy tím nhạt, trên tay cầm chiếc ví cũng màu tím nhạt, khuôn mặt trang điểm nhẹ thật rạng rỡ, nhìn cô giống như một nàng công chúa kiều diễm trong cổ tích. Và cô đang mỉm cười đi lại chàng trai có mái tóc đỏ rực, cậu mặc bộ đồ trắng tinh, cộng thêm làn da trắng tôn lên vẻ đẹp của mái tóc đỏ. Những người đi ngang qua nhìn hai người với vẻ ngưỡng mộ và có chút ghen tị, họ trông thật đẹp đôi.
-Tớ mới tới thôi.
Leo nói với Sa Lệ nhưng lại mỉm cười nhìn người đằng sau cô. Cậu đã thấy Anh Vũ, cô bé cũng ngước nhìn cậu ngượng ngùng. Hèn gì mà đám con gái trong lớp đổ vì cậu ta nhiều như thế…. Sa Lệ đã nhận sự xuất hiện của Anh Vũ, cô bé nhẹ nhàng đi lại khoác tay Leo mỉm cười:
-Bạn cậu hả Leo ?
-Hở ? Leo nhìn cô rồi lại nhìn sang Anh Vũ, cô bé đó vẫn lặng im nhìn cậu không nói gì. Leo mỉm cười. –Không ! Tớ không quen con nhỏ xấu như ma mà lại dở hơi đó.
Câu nói của cậu kèm theo nụ cười mỉa mai dành cho Anh Vũ khiến cô
tức ói máu. Bà nó. Nó là ai mà dám nhận xét người ta như vậy chứ. Xấu như ma ư ? Đây là hot girl của trường đó, đồ mắt loạn thị. Nhíu mày, mím môi nhìn gã đáng ghét đang trêu chọc mình, cô bé cố kìm chế không lao tới đá cho tên đó mấy đá.
-Vậy sao cô ấy lại nhìn cậu chằm chằm thế ? Tớ cứ tưởng cô ấy là bạn cùng lớp của cậu chứ ? Sa Lệ mỉm cười cố ý nói to để Anh Vũ nghe thấy.
“Con nhỏ này, rõ ràng thừa biết mình và thằng tóc đỏ bờm xờm đó là bạn cùng lớp mà còn cố tình không biết”, lần nào qua lớp cô tìm Leo mà nó không nhìn thấy cô , vậy mà giờ còn giả vờ hỏi. Muốn giúp thằng điên kia sỉ nhục cô sao?
-À…Cái cô gái xấu xí đó…Nếu không phải vì ghen tị với vẻ đẹp của cậu thì chắc cô ấy đang ngưỡng mộ vẻ đẹp trai của tớ đó ! Mà nhìn cái cô xấu xí đó lâu như vậy có ảnh hưởng gì đến nhan sắc của chúng ta không nhỉ ?
Leo nhìn Anh Vũ mỉm cười, cô bạn kia cũng che miệng khúc khích. Anh Vũ thì dường như máu đã dồn hết lên não rồi, cô nhìn hai kẻ trước mặt với đôi mắt tóe lửa. Hai cái đứa mắc bệnh hoang tưởng này, đang “ song kiếm hợp bích” xỏ xiên cô sao. Đúng là lũ bệnh. Cô không sợ bị chúng lây bệnh điên thì thôi, tụi nó bệnh sẵn rồi còn lo gì chứ ? Quét ánh mắt lạnh lùng qua hai người, Anh Vũ lẳng lặng bỏ đi, còn ở lại thêm vài phút chắc cô sẽ không kiên nhẫn mà đấm nát hai cái bản mặt đáng ghét đó ra bã quá.
Thấy Anh Vũ bỏ đi, Leo nhìn theo với vẻ hơi tiếc, cậu định chọc cô bé một chút để cô ấy lao vào đánh cậu như hồi sáng, vậy mà cô ấy lại lạnh lùng bỏ đi. Thật không giống với tính cách hung hăng của cô ấy chút nào. Cô gái này đúng là khó hiểu thật. Đặc biệt là đôi mắt của Anh Vũ, Leo quay ra sau nhìn theo cô, giống y như lần đầu thấy cô, đôi lúc ánh mắt của Anh Vũ trông lúc nào cũng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




