|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
còn dám ý kiến à ? Tụi mày có biết bộ đồ này mắc thế nào không ? Nó là hàng hiệu đó, hàng hiệu mua bên Pháp đó, bán con nhỏ đó đi cũng chưa chắc đã mua được đâu…Hừ, đúng là bực mình mà, ai lại mời cái bọn nghèo mạt này đến đây không biết…
Tên này vừa lẩm bẩm vừa định quay đi thì đã bị Minh Nhật nắm cổ áo kéo bật lại, gã hơi bất ngờ ngước lên lắp bắp :
-Mày…mày định làm gì ?
-Mày có biết mày vừa mới làm gì không ? Mày có biết mày vừa nói gì không ? Xin lỗi bạn tao đi, nếu không tao sẽ cho mày ra khỏi đây bằng một chiếc giường đẩy đó. Minh Nhật gằn giọng nhìn kẻ trước mặt, hai mắt cậu sắc lẻm, cánh tay cậu siết chặt cổ áo khiến gã kia xanh mặt.
-Minh Nhật, cậu bình tĩnh lại đi ! Hôm nay là sinh nhật của Leo, đừng gây rắc rối cho cậu ấy nữa, tớ không sao đâu…Anh Vũ kéo tay cậu bạn lo lắng, không ngờ Minh Nhật lại dễ nổi giận như vậy, nhưng trái với vẻ hiền lành của nhỏ bạn, Cát Cát lên tiếng cổ vũ:
-Xin lỗi Anh Vũ đi, nếu không mày sẽ không bình an mà về nhà tối nay đâu!
-Đừng có mơ, tại sao tao lại phải xin lỗi cái bọn nhà quê như tụi mày. Gã nhà giàu kệch cỡm giận dữ hét lên, khuôn mặt nó nhăn nhúm một cách xấu xí.-Đây không phải nơi giành cho tụi mày đâu, muốn được yên ổn thì xéo đi. Tên này vừa nói vừa gỡ tay Minh Nhật ra, đến đây thì cậu nhóc không còn kiên nhẫn được nữa, cậu nắm chặt nắm đấm giơ lên:
-Mày nói gì…
Bộp…
Và trước khi Minh Nhật kịp tặng cho tên nhà giàu kệch cỡm một đấm thì cánh tay cậu đã bị tóm chặt. Cậu nhóc quay sang với ánh mắt sắc lẻm, Leo đang giữ chặt tay cậu mỉm cười xoa dịu:
-Bình tĩnh lại nào Minh Nhật, đã xảy ra chuyện gì vậy ?
Sự xuất hiện của Leo làm Minh Nhật dịu đi phần nào, Cát Cát đi lại chỉ chiếc bánh kem dưới đất bực bội:
-Thằng khốn này làm hỏng quà sinh nhật của Anh Vũ tặng cậu, vậy mà nó còn không thèm xin lỗi cô ấy nên Minh Nhật định cho nó một trận, cậu có ý kiến gì không ?
Vài lời xì xào và những ánh mắt xoi mói đổ vào ba đứa nhóc. Anh Vũ nhìn Leo thất vọng, chiếc bánh cô chuẩn bị cho cậu đã hỏng rồi, dù so với những thứ ở đây nó không là gì cả, nhưng cô đã làm nó với tất cả cố gắng, tất cả hi vọng, mong rằng Leo sẽ vui vẻ đón nhận, vậy mà bây giờ…
-Chỉ là một chiếc bánh rẻ tiền thôi mà. Ở đây thiếu gì bánh kem thì cần gì đến chiếc bánh nhỏ xíu đó, bỏ qua đi, hôm nay là sinh nhật của Leo, các cậu đừng làm mọi người mất vui chứ ?
Sa Lệ đi lại nhìn ba người dịu giọng, Cát Cát nhìn nó mỉm cười mà nổi cáu, không hiểu sao cái bản mặt khó ưa của con nhỏ này làm dòng máu võ sĩ trong cô ào ào trỗi dậy, gặp bây giờ mà ở ngoài đường đảm bảo nó khó sống với cô rồi. Anh Vũ lúng túng nhìn hai người bạn mình đang giận dữ, cô không thể đoán trước hôm nay lại xảy ra những chuyện như vậy, phải làm sao để hai đứa bạn không đánh nhau ở đây bây giờ…
Leo không nói gì, cậu buông cánh tay của Minh Nhật ra và đi đến chiếc bánh kem dưới đất nhặt lên một quả dâu tây dính kem trắng. Mọi người còn không hiểu cậu định làm gì thì Leo thản nhiên đưa lên miệng. Mấy chục con mắt gần đó lập tức mở to đầy kinh ngạc .
-Ngon lắm ! Anh Vũ, cám ơn cậu nhiều, tớ chưa bao giờ được ăn chiếc bánh kem nào ngon như vậy. Leo mỉm cười đi tới trước mặt cô bé.
-Leo !
Sa Lệ nhìn cậu gay gắt, những lời bàn tán của những kẻ lắm điều lại nổi lên, Leo Không quan tâm đến những thứ đang diễn ra xung quanh, cậu vẫn nhìn cô bé trước mặt với vẻ thân thương, trìu mến, và dường như trong mắt cậu lúc này chỉ còn sự hiện diện của Anh Vũ mà thôi.
-Ờ…Leo, chúc cậu sinh nhật vui vẻ ! Anh Vũ nhìn cậu ấp úng, khuôn mặt cô hơi ửng hồng.
Leo tháo bông hoa hồng xanh trên ngực mình cài lên mái tóc Anh Vũ mỉm cười :
-Cám ơn Anh Vũ ! Cậu cho tớ vinh dự làm bạn nhảy của cậu tối nay nhé !
Trước ánh mắt ngơ ngác của Anh Vũ, cậu cầm tay cô bé lên hôn nhẹ, khuôn mặt Anh Vũ càng đỏ bừng hơn, bông hoa hồng xanh ngự trị trên mái tóc của Anh Vũ kết hợp với bộ váy xanh dương cùng màu của cô làm cô càng trở nên nổi bật, bông hoa tươi tỏa ra một mùi hương thật dễ chịu, đây là mùi hương vương trên tóc Leo mà cô vẫn nhận thấy, thật kì lạ khi hoa hồng xanh lại xuất hiện ở đây, bây giờ cô mới biết trên đời này thực sự có tồn tại loài hoa này, và cũng thật bất ngờ khi Leo là người tặng nó cho cô. Nhưng nó có mang ý nghĩa gì không nhỉ ?
Sa Lệ đứng trước họ mặt tối sầm lại, cô nhìn bông hoa hồng xanh Leo cài trên mái tóc Anh Vũ với đôi mắt tóe lữa. Quay sang hai đứa bạn bên cạnh, cậu mỉm cười:
-Minh Nhật, Cát Cát ! Cám ơn các cậu đã tới đây ! Đừng chú ý đến những gì diễn ra xung quanh nhé, buổi tiệc này tớ chỉ muốn tổ chức để vui vẻ với những người bạn tốt nhất của mình mà thôi.
Hai đứa bạn kia mỉm cười gật đầu, họ hiểu những gì Leo nói, ý cậu là hãy mặc kệ cái bọn nhà giàu kệch cỡm kia mà vui chơi, ăn uống cho thỏa thích đi, họ tới đây dự sinh nhật cậu là vinh hạnh cho cậu lắm rồi. Một bản nhạc nổi lên, đám đông bắt đầu màn khiêu vũ, Cát Cát kéo tay Anh Vũ lại một chiếc bàn đầy ắp đồ ăn gần đó. Đây mới là tiết mục mà con nhỏ tham ăn này mong đợi, Anh Vũ thở dài.
-Leo ! Sa Lệ níu tay cậu lại khi cậu định quay đi với ba đứa bạn.-Cậu có biết cậu vừa làm một hành động mất thể diện như thế nào không hả ? Chỉ vì một con bé vớ vẩn mà cậu trở thành trò cười cho tất cả mọi người ở đây đó, cậu thật là ngốc quá. Tránh xa tụi nó ra đi, cậu gần tụi nó chỉ làm hình ảnh của mình trong mắt mọi người bị hạ thấp mà thôi.
Đáp lại ánh mắt trách móc của cô bạn thân là cái nhíu mày không hài lòng của Leo.
-Tớ biết là tớ làm gì ! cậu không cần phải quan tâm đâu.
Nói rồi cậu bỏ đi tới nơi Anh Vũ đang đứng trước sự ngỡ ngàng của Sa Lệ, đây là lần đầu tiên Leo tỏ thái độ này với Sa Lệ, lần đầu tiên Leo tặng hoa hồng xanh cho một đứa con gái, không phải là một loài hoa nào khác mà là hoa hồng xanh. Hoa hồng xanh là biểu tượng cầu hôn của dòng họ Hoàng, cậu không tặng cho Sa Lệ dù cậu biết rằng cô đã yêu cậu từ lâu. Không thể nào chấp nhận được. Cô sẽ không để con bé đó ở bên cạnh Leo đâu, Leo là của cô. Sa Lệ nhìn theo cô gái có bông hoa hồng xanh trên mái tóc cười nhạt…
Chương 13
Ads -Anh Vũ, ăn thử món bánh này đi, ngon lắm…
Cát Cát vừa nói vừa nhét chiếc bánh vào miệng cô bé, Anh Vũ nhăn nhó, nhỏ lớp trưởng này chẳng có ý tứ gì hết, đây là một bữa tiệc sang trong của giới thượng lưu chứ có phải xó bếp nhà nó đâu. Nhưng chưa hết, Minh Nhật cũng cầm một ly nước có màu vàng nhạt tới trước mặt Anh Vũ dụ dỗ:
-Chắc cậu khát lắm hả Anh Vũ, uống thứ này đi, ngon lắm !
-Đó là rượu mạnh mà, cậu định chuốc say cô ấy đó hả ? Leo ở phía sau đi lại cầm tay Anh Vũ.-Anh Vũ, tớ muốn cậu đi với tớ gặp một người.
-Gặp ai vậy ? Anh Vũ nghiêng đầu thắc mắc, trong bộ váy xanh dương nhìn cô bé thật giống một con búp bê, cực kì đáng yêu.
-Cứ đi với tớ thì biết. Quay lại hai đứa bạn, cậu mỉm cười.-Các cậu cứ tự nhiên ăn uống nhiệt tình vào nhé !
-OK !!!! Cát Cát cười tươi rói.
Leo nắm chặt tay cô bé dẫn đi vào bên trong tòa sảnh ngôi biệt thự, Anh Vũ đi theo cậu thắc mắc, không hiểu Leo định dẫn cô đi đâu, cô còn chưa được ăn món gì cả, bao nhiêu thức ăn ngon lành đầy ắp trên bàn thế mà…Leo ơi là Leo ! Cậu chẳng tâm lí gì cả. Đến trước mặt một nhóm các vị doanh nhân lớn tuổi, cậu cất tiếng chào:
-Bố !
Nghe tiếng Leo, một người đàn ông trung niên quay sang mỉm cười, ông có đôi mắt sáng khuất sau cặp kiếng nhìn thật tinh tường, nhưng cũng thật phúc hậu.
-Thế nào con trai ? Các bạn con vui vẻ chứ ? Lại đây bố giới thiệu với con các chú, các bác tiền bối nào, sau này con phải nhờ các vị đây giúp đỡ nhiều đó!
Leo mỉm cười và dẫn theo Anh Vũ đi tới trước mặt họ, đa số những người này đều rất quen mặt với cô, vì họ rất hay xuất hiện trên tivi mà, Anh Vũ hơi lúng túng nhìn lên những người này, cô không quen với họ, hà cớ gì Leo lại dẫn cô tới đây chứ, thật khó xử. Rồi đôi mắt cô chợt sững lại trước hai người trước mặt, cậu con trai bên cạnh người đàn ông trung niên cao lớn có đôi mắt sâu lạnh lẽo cũng nhìn cô bất ngờ…người con trai này, sao anh ấy lại ở đây…
-Đây chính là cậu quý tử của ông sao, Minh Đức ? Cậu nhóc đẹp trai quá! Với một vẻ tự nhiên, người đàn ông đó đi lại trước mặt Leo mỉm cười.
-Phong ! bác đây là Hoàng Long, giám đốc công ty Paradise…bác ấy có một cậu con trai trạc tuổi con, hai đứa làm quen với nhau nhé !
-Cháu chào bác. Chào cậu !
Leo mỉm cười với hai người trước mặt. Ánh mắt cậu chạm phải khuôn mặt đang còn ngạc nhiên của cậu nhóc kia khi nhìn thấy Anh Vũ, bây giờ thì đến lượt Leo ngạc nhiên, người con trai này hơi lạ, cậu ta trông thật quen, và hình như cậu ta đang nhìn chằm chằm vào Anh Vũ của cậu. Cậu ta muốn gì chứ ? Tại Anh Vũ của cậu quá dễ thương sao? cậu ta đã say mê cô bé sao, thật liều mạng…Sau một giây bình tĩnh, cậu con trai đó cũng mỉm cười đưa tay ra trước mặt Leo:
-Tôi là Hà Anh Khôi, rất vui được gặp cậu.
-Hạ Phong ! Cô bé này là bạn con sao ? Mau giới thiệu cô bé với mọi người đi chứ!
Sau màn chào hỏi, bố Leo mới quay sang nhìn Anh Vũ thắc mắc. Theo trí nhớ của
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




