|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
nó tóm được lúc này chỉ còn nước nhừ xương…
-Minh Nhật, tớ về đây, đừng nói cho Cát Cát biết nhé ! Cô bé gượng cười vội bỏ chạy. Minh Nhật vội kéo tay cô bé lại.
-Hôm nay cậu sao thế, Anh Vũ ? Đã có chuyện gì xảy ra với cậu à ?
-Hơ…ờ…không có gì đâu…Hahaha…không có gì đâu. Anh Vũ gượng cười…
-Rõ ràng là có chuyện gì rồi mà. Cậu và Leo đã làm hòa chưa ? Minh Nhật đặt lon nước lạnh vào tay cô bé. Anh Vũ không nói gì, cô bé ngồi im mở nắp lon nước ra uống.
Minh Nhật đưa tay lên cằm có vẻ đăm chiêu. Sao Leo đã đồng ý thi đấu cho đội rồi mà Anh Vũ vẫn ngơ ngơ như người mất hồn thế này, không lẽ họ vẫn chưa làm hòa sao. Thằng ngốc đó, không biết đang nghĩ gì nữa, nhưng đó cũng có thể là cơ hội tốt cho cậu. Minh Nhật vừa nghĩ thầm vừa mỉm cười tinh quái.
-Cậu đang cười gì thế ? Anh Vũ ngước lên thắc mắc khi thấy cậu bạn mình đứng cười một mình, mà cái nụ cười này sao nhìn gian xảo quá, không biết có phải cậu nhóc đã lây Cát Cát hay không nữa…
-À…Minh Nhật lắc lắc đầu.-Không có gì đâu. Anh Vũ ! Cậu về nhà chưa, để tớ đưa cậu về nhé !
-Hở ? Tớ đi xe bus được rồi, cậu ở lại tập võ đi. Anh Vũ ném chiếc lon rỗng vào thùng rác gần đó từ từ đứng dậy.
-Tớ mới mua chiếc xe mới, cậu đi thử một vòng với tớ đi, tớ cũng muốn về nhà cậu nữa, nghe nói nhà cậu là quán trà sữa nổi tiếng lắm phải không ?
Minh Nhật mỉm cười kéo tay cô bé ra bãi xe, không biết cậu cậu nhóc đã thi lấy bằng chưa mà đã đi xe rồi. Anh Vũ mỉm cười cầm chiếc nón bảo hiểm Minh Nhật đưa, công nhận chiếc xe mới rất hợp với cậu nhóc, nó khá gọn, mang hai màu đen đỏ rất phong cách. Nhưng khi hai đứa nhóc vừa ra đến cổng thì đã thấy một cảnh tượng kì lạ.
-Thả..thả tôi ra, các người muốn gì ?
Sa Lệ đang bị một người kéo lên chiếc xe hơi màu trắng đổ gần đó, Anh Vũ ngơ ngác trong vài giây rồi ánh mắt cô chợt sắc lẻm, gã đàn ông đang kéo Sa Lệ chính là tên trọc đầu trong đám đua xe bị cô đánh lần trước. Anh Vũ nhíu mày. 3 tháng rồi, vết thương của nó bình phục cũng nhanh đấy. Cô định chạy lại can thiệp thì đã trễ, Sa Lệ đã bị kéo lên xe, chiếc xe phóng ra đường chạy mất hút. Cô bé bực bội quay lại đưa mắt nhìn quanh, làm sao bám theo chiếc xe đó bây giờ…
-Anh Vũ !!! Lên xe đi. Minh Nhật nhìn cô hét lớn.-Không phải cậu muốn đuổi theo tụi nó sao ? Lên xe mau.
Anh Vũ chợt nhớ ra, cô vội nhảy lên xe, chiếc mô tô cũng nhanh chóng lao ra đường bám theo chiếc xe hơi bắt cóc… Và trên lí thuyết thì xe mô tô đuổi theo xe hơi là điều không thể, nhưng thực tế lúc này thì chiếc xe của Minh Nhật đã bám sát chiếc xe hơi họ đang đuổi theo.
-Làm sao đây Anh Vũ, nếu muốn vượt lên chặn chiếc xe đó thì tớ thừa sức ! Minh Nhật hét lớn, giọng của cậu bị tiếng gió át đi phần nào, Anh Vũ phía sau nhoài lên.
-Đừng làm vậy, Sa Lệ đang ở trong xe, nếu bọn bắt cóc mà biết tụi mình đang bám theo thì nguy hiểm cho cô ấy lắm. Tốt nhất cứ bám theo chờ chúng dừng lại rồi tính…
Và chiếc xe càng chạy càng xa thành phố, cuối cùng là dừng lại bên một căn nhà bỏ hoang. Tên tài xế xuống xe mở cửa cho gã hói đầu bế Sa Lệ vào trong, có lẽ trong lúc chống cự, Sa Lệ đã bị chúng đánh ngất. Anh Vũ và Minh Nhật cũng dừng xe lại gần đó rồi len lén bám theo…
-Minh Nhật. Có thể bọn này đang nhắm vào Leo, cậu mau gọi điện cho cậu ấy tới đây đi.
-Sao bọn này lại nhắm vào Leo ? Minh Nhật lom khom đi theo cô bé thắc mắc.
-Tớ và Leo đã từng đụng chạm đến tụi nó. Có thể tụi nó bắt cóc Sa Lệ để dụ Leo tới đây, cậu gọi báo cho Leo để cậu ấy chuẩn bị đi. Có lẽ tụi nó cũng sẽ sớm liên lạc với cậu ấy thôi.
Minh Nhật hơi nhíu mày, bọn này muốn dụ Leo tới để trả thù sao, cậu nhóc nhìn theo bọn bắt cóc rồi mỉm cười có vẻ hơi đáng sợ. Hai người quyết định tách ra để dễ hành động, Minh Nhật thì canh chừng và quan sát mọi động tĩnh bên ngoài, Anh Vũ đi vòng ra phía sau ngôi nhà tìm đường
đột nhập vào trong…
Chương 22
Ads Tại quán trà sữa…
-Chào anh ! Leo bước đến trước quầy tính tiền .
-Ồ ! Chào cậu, dạo này hay tới chơi quá nhỉ? Khôi Vỹ vừa lau chiếc cốc thủy tinh mỉm cười.-Nghe nói hôm qua cậu đã có một trận đấu ấn tượng lắm phải không? hạ gục đối thủ chỉ trong một cước. Đáng nể đó, ngay cả em gái tôi còn khó làm được như cậu mà.
Khôi Vỹ vừa nói vừa rót một ly nước trái cây đặt trước mặt cậu. Leo nhìn xuống ngán ngẫm, lại là nước ép cà chua…
-Em tới tìm Anh Vũ …Leo nhìn anh ngập ngừng, cậu không muốn uống nước cà chua…
-À…Nhắc mới nhớ. Hôm qua Anh Vũ có chuyện gì bực mình hả? Khôi Vỹ đẩy ly nước tới trước mặt Leo (uống đi cậu bé).-Rõ ràng đội nó thắng mà con bé có vẻ không vui, về nhà cứ lầm lầm lì lì, anh hỏi chuyện thì nó lại liếc anh rất đáng sợ nữa chứ.
Khôi Vỹ nói bằng giọng bức xúc, ánh mắt thì cứ liếc Leo thăm dò khiến tóc gáy cậu dựng đứng cả lên. Cậu nhóc không biết phải trả lời thế nào, thực ra là chính cậu chọc Anh Vũ nổi giận, tệ hơn là chính cậu làm cho cô bé khóc, nhưng bây giờ mà nói điều này với Khôi Vỹ đảm bảo cậu sẽ bị xé xác ngay. Hôm nay cậu lấy hết can đảm đến đây để gặp cô bé xin lỗi, nhưng muốn gặp cô ấy thì phải qua ải anh trai cô ấy trước. Hazzz ! Đúng là một hành trình gian nan mà. Leo nhìn ly nước ép ngán ngẫm, rồi cậu cầm lên uống cạn thay cho câu trả lời…
-Ồ ! Cậu khát lắm à ? Uống từ từ thôi, nước ép bán cho khách còn dư nhiều lắm ! Khôi Vỹ mỉm cười nhìn vẻ mặt đỏ đỏ khó coi của cậu nhóc, thằng nhóc này, rõ ràng đã làm gì có lỗi với em gái anh rồi.
-Anh ơi ! Leo nói mà như sắp chết. Trong đầu cậu vang lên mấy lời nguyền rủa lũ cà chua, sao trên đời lại có những thứ khó nuốt như thế này, sao lại có người muốn uống thứ khó nuốt như thế này.-Anh Vũ đâu rồi anh, em muốn gặp bạn ấy…
Leo nhìn Khôi Vỹ khẩn thiết, anh chàng này thì quay lại tỉnh bơ.
-À…Anh Vũ à ? Nó đi học chưa về.
Rầm…!!!!!!!!!!!!!
Chiếc ghế bị lật ngửa, Leo nằm xoài ra đất, khóe miệng cậu giựt giựt, Anh Vũ chưa về ư ? Thế cậu tới đây làm gì chứ? đã vậy còn phải nốc cạn một ly nước ép cà chua nữa , đúng là điên hết mức. Rồi cậu hơi nhíu mày, rõ ràng Anh Vũ không có trên trường cơ mà, vậy cô bé đi đâu chứ…
-Này, Leo ! Cậu không sao đó chứ? sao tự nhiên bị ngã lăn ra vậy? mặt cậu xanh quá, cậu bị thiếu máu hả? Khôi Vỹ lo lắng đi tới đỡ cậu bé dậy và rót một ly nước cà chua khác đặt trước mặt cậu…-Cậu nên uống nhiều nước cà chua vào. Loại nước trái cây này rất giàu vitamin, nó rất tốt cho sức khỏe. Nếu đi ngoài đường mà bị xỉu như vậy thì nguy hiểm lắm.
-Anh ơi ! Em …uống đủ rồi…
Leo nhìn ly nước đắm đuối, khóe miệng cậu giật giật. Anh ơi, em bị vậy là tại nước cà chua đó anh, nếu anh bắt em uống thêm ly nữa chắc tối nay bố em tới bệnh viện hốt xác em quá….
Ring…ring….ring…
Còn đang cố tìm đường lui thì chiếc điện thoại trong túi áo cậu rung lên, Leo mừng rỡ lôi ra, có thể đường thoát cho cậu là đây…
-Minh Nhật, chuyện gì vậy…
“Leo, cậu tới ngay địa chỉ mà tớ gửi tới cho cậu đi”
-Có chuyện gì xảy ra vậy ? Leo hỏi lại ngạc nhiên.
“Sa Lệ đã bị bọn đua xe bắt cóc, có lẽ tụi nó định dùng cô bạn ấy để dụ cậu tới, mau tới đây cứu cô ấy đi”
-Minh Nhật, Leo có vẻ hoang mang.-Cậu nói gì, sao cậu biết Sa Lệ bị bọn đua xe bắt cóc, sao cậu lại biết bọn nó đua xe. Chắc không phải cậu là đồng bọn của tụi nó chứ ? Leo hỏi lại thăm dò. Minh Nhật là một người kì lạ, cậu ta cũng không ưa gì Sa Lệ, có phải chính cậu ta bày nên trò này không ?
“Không, Anh Vũ cũng đang ở đây, cô ấy nói với tớ như vậy…”
-CẬU NÓI GÌ????? Leo hét toáng lên khiến Minh Nhật suýt nữa thì thủng màng nhỉ.- Anh Vũ cũng đang ở đó sao ? Câu nói của Minh Nhật khiến Khôi Vỹ quay sang nhíu mày.
“Anh Vũ cũng đang ở đây, bọn nó khá đông, tớ và Anh Vũ không thể cứu Sa Lệ ra được, nếu cậu không nhanh tới, hai cô ấy sẽ gặp nguy hiểm… Tút…Tút…Tút…”
-Minh Nhật !!!! Minh Nhật !!!!
Chiếc điện thoại chợt tắt. Trước đó Leo có nghe một tiếng động vang lên, dường như là tiếng đấm đá, vậy là Minh Nhật không nói dối cậu. Leo vội vàng bật dậy chạy ra ngoài. Chiếc xe hơi màu đen của cậu chạy thẳng trên một con đường vắng. Trong đầu cậu hoa lên bởi hình ảnh của Anh Vũ và Sa Lệ, nếu hai người họ mà lọt và tay bọn khốn đó thì…Leo cau mày tăng tốc, chiếc xe lao đi nhanh hơn, vì quá lo lắng mà cậu quên mất phải gọi điện thoại cho cảnh sát, nhưng có lẽ cũng không cần, nếu chỉ là bọn đua xe hôm trước thì cậu dư sức hạ tụi nó, chỉ mong là Anh Vũ và Sa Lệ vẫn bình an vô sự cho đến lúc cậu tới, nhưng với tính cách nóng nảy của Anh Vũ, chỉ e là…
-Băng đua xe là cái bọn hai đứa đã đụng độ lần trước đúng không ?
Đang lo lắng vì sự an nguy của mấy đứa bạn thì có một giọng nói vang lên, Leo giật mình nhìn ra sau, Khôi Vỹ đang ngồi trên băng ghế sau nhìn cậu bình thản. Cậu nhóc hơi ngơ ngác…
-Anh…anh lên xe em lúc nào vậy ?
Thoắt ẩn thoát hiện thế này, anh ấy không phải ninja chứ ?
-Ngay sau lúc cậu lên chứ lúc nào ? Con bé Anh Vũ lại gây chuyện nữa rồi sao, nó đang ở đâu vậy ? Khôi Vỹ thở dài lôi trong túi áo ra chiếc khăn mùi xoa mỏng và bắt đầu lau chùi con dao nhỏ bằng thép trắng lóe…
…-Con bé rắc rối đó, thật
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




