|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
cậu sượng người, biểu tượng của sự cầu hôn ư? đó là bí mật của dòng họ cậu, cô biết thế quái nào được chứ, cô chỉ biết là hình như mình đã bị sập bẫy rồi…
-Em đã nhận rồi, còn vui vẻ để anh cài lên ngực nữa, em là vợ chưa cưới của anh. Em không thoát được đâu, Anh Vũ ! Leo kéo cô bé lại gần mình hơn, khuôn mặt cậu cúi sát xuống khuôn mặt đang đỏ bừng bừng của Anh Vũ, cô bé thì cố đẩy cậu ra một cách yếu ớt…
-Em… không hề biết chuyện này…Leo…anh không thể bắt em…
-Nụ hôn đầu tiên của em cũng trao cho anh rồi, em vẫn còn ý kiến gì sao ?
Leo nâng cằm cô bé lên sát mặt cậu hơn, đôi mắt đen thẳm đang nhìn cậu bối rối, đôi môi nhỏ phớt hồng mấp máy như muốn nói điều gì mà không nên lời. Leo mỉm cười, không ngờ Anh Vũ đanh đá lúc xấu hổ nhìn lại đáng yêu như vậy…
-Cái đó…cái đó…không tính…
Anh Vũ lắp bắp, cả đầu cô quay cuồng, phải làm sao thoát ra khỏi cảnh tượng xấu hổ này đây…
Chụt !
Leo cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô bé, một nụ hôn ngọt ngào kéo dài hơn lần trước. Anh Vũ giật mình, cô bé cố giẩy dụa thoát ra khỏi Leo, khuôn mặt đỏ bừng bừng, nhưng hai cánh tay bé nhỏ của cô vẫn bị Leo giữ chặt…
-Leo…!!!!! Anh làm gì vậy? sao anh dám…
-Hơ ? Leo nhìn cô bé đang giận dữ với ánh mắt ngây thơ trong trắng trợn, mỉm cười.-Tại em bảo nụ hôn lần trước không tính, nên anh hôn lại, vậy lần này tính chứ ?
-Anh là đồ đáng ghét !!!! LEO !!!!
Chương 30
Ads 3h00 chiều….
-Anh hai, em mới đi học về !
Anh Vũ và Leo vừa bước vào đã nhìn thấy Khôi Vỹ đang chống cằm nhìn hai người chằm chằm. Liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, anh nhìn sang hai đứa thắc mắc.
-Hôm nay mấy giờ em tan học vậy, Anh Vũ? ham chơi quên mất đường về nhà luôn, giỏi lắm !
-Anh hai, em chỉ …
-À…Hình như tháng này em đã bị trừ hết ½ lương rồi thì phải, hôm nay em về trễ trốn việc, vậy thì…
Khôi Vỹ vừa lấy cuốn sổ vừa vui vẻ ghi ghi chép chép cái gì đó. Anh Vũ vội lao đến giật phăng cuốn sổ khỏi tay anh, đúng là đồ ông chủ xấu xa, lúc nào cùng canh chừng để trừ lương nhân viên của mình.
-Em không trốn việc, bây giờ em sẽ làm gấp đôi. Anh không được trừ lương của em!
-Anh Vỹ, là em rủ Anh Vũ đi chơi, nên bây giờ em sẽ giúp cô ấy phụ quán làm việc ! Anh không cần trừ tiền lương của cô ấy đâu.
Leo vừa vất ba lô sang một bên vừa xăn tay áo vào cuộc, cũng may lúc này quán trà đang đông khách nên Khôi Vỹ không có thời gian làm khó dễ hai đứa nhóc, và nhờ có Leo giúp đỡ nên công việc cũng suôn sẽ hơn mọi ngày…
-Ôi, anh tóc đỏ đó nhìn cool quá…
-Anh ấy là nhân viên mới sao ?
-Đẹp trai quá, không thua kém gì anh Khôi Vỹ cả…
Mấy cô nữ sinh nhìn theo Leo trầm trồ, dường như vẻ đẹp trai của cậu đi đâu cũng thu hút được mọi ánh mắt của các cô gái, mấy cô bạn đó sau k
khi gọi món còn nhiệt tình xin cả số điện thoại và địa chỉ facebook của cậu, Khôi Vỹ có vẻ hài lòng, dù sao hôm nay nhờ Leo mà Windy mới hút thêm được một số đông khách…
-Anh hai ! Thấy Leo làm việc thế nào ? Anh còn dám trừ lương của em không hả ?
Anh Vũ đi tới quầy tiền nhìn Khôi Vỹ thách thức, anh không nói gì, chỉ đưa một khay nước mới chế biến, ra lệnh:
-Bàn số ba, nhanh lên !
Anh Vũ tung tăng mang đi, cái đồ keo kiệt, bây giờ thì đừng hòng ăn bớt được đồng lương nào của cô nữa nhé, Leo vừa bưng nước vừa nhìn theo bóng dáng bé nhỏ của Anh Vũ mỉm cười…
Cho đến xế chiều…
-Hehehe, anh hai, hôm nay có vẻ thu nhập gấp mấy lần ngày thường, tất cả đều nhờ công lao hút khách của tụi em, vậy anh tăng lương cho em được chưa?
Nhìn khuôn mặt hớn hở của cô em gái, Khôi Vỹ mỉm cười chống tay lên cằm.
-Để anh suy nghĩ lại, nếu từ bây giờ cho đến lúc đóng cửa em không làm vỡ đồ đạc nữa thì anh sẽ tăng lương cho em.
-Vỡ đồ đạc ? em trong mắt anh mà hậu đậu vậy sao ? Được rồi ! anh nói phải giữ lời đó. Cô bé cầm khay nước ép mỉm cười, bây giờ chỉ còn vài người khách nữa, xem ra sắp đóng cửa được rồi.
-Hôm nay hai đứa hẹn hò ở đâu thế ?
Bất ngờ Khôi Vỹ lên tiếng hỏi với theo, ly nước trên tay Anh Vũ chao đảo nghiêng sang một bên…
-Anh Vũ, coi chừng….
Leo ở gần đó vội vàng đưa tay đỡ lấy, cũng may là không sao, Ngước lên nhìn cậu, Anh Vũ hơi đỏ mặt, không hiểu sao cả giác nụ hôn khi ở tòa biệt thự cứ ào về trong tâm trí cô bé. Nó làm Anh Vũ cảm thấy hơi lúng túng mỗi lần đối diện với Leo, nhưng dường như cậu bé không nhận ra điều này, đặt ly nước ép ngay ngắn trên khay, cậu nhìn Anh Vũ dặn dò.
-Cẩn thận kẻo đổ đó, Anh Vũ !
Khôi Vỹ nhìn hai đứa nhóc mỉm cười gian xảo.
-Vỡ đồ là bị trừ lương đó, em gái !
Quay sang liếc ông anh dễ ghét của mình bằng đôi mắt hình viên đạn, Anh Vũ mím chặt môi phẩn uất. Đồ tiểu nhân này muốn gây chiến với cô sao, dường như cái gã đáng ghét rảnh nợ này xem việc trừ lương của Anh Vũ là niềm vui trong cuộc sống thì phải, đúng là đáng ghét mà, nhưng anh sẽ không được toại nguyện đâu, anh hai ! người ta không mắc sai lầm hai lần trong một ngày đâu.
-Hứ !!!!!!
Cô bé lạnh lùng quay đi, còn hai vị khách cuối cùng, chỉ cần mang hai cốc trà là hoàn thành nhiệm vụ, công việc hôm nay đến đây là kết thúc, anh thua rồi, anh hai ! Khôi Vỹ nhìn theo đứa em gái mình đang cười vui vẻ rồi quay sang rót một ly nước ép cho Leo.
-Vất vả cho cậu quá Leo, công việc xong rồi, nghĩ ngơi uống nước đi !
Leo nhìn ly nước gượng cười. Biết cậu vất vả rồi còn bắt uống nước ép cà chua, anh thật tàn nhẫn mà ! Giá mà anh ấy rót cho cậu ly nước lọc thôi thì cậu cũng mang ơn lắm rồi…Leo nén tiếng thở dài đưa ly nước ép lên miệng. Bất ngờ Khôi Vỹ quay sang….
-Hôm nay hai đứa đã hôn nhau sao ?
Xoảng…
Mấy cốc trà đá trên tay Anh Vũ đáp xuống đất tung tóe, Leo thì sặc sụa nước cà chua, và cả hai đứa nhóc nhìn anh, mặt đỏ bừng…
-Hahahaha !!!! Làm gì mà cuống lên thế, anh chỉ hỏi chơi thôi mà. Không lẽ hai đứa đã hôn nhau thật sao ? Đưa hộp khăn giấy cho Leo, anh quay sang nhìn cô bé đang đứng trước bàn vui vẻ lấy cuốn sổ đen ra ghi chép.-Chậc !!!! Anh Vũ, em lại làm đổ nước rồi, em bị trừ 5% lương tháng này…
-Anh hai !!!!
Anh Vũ dằn mạnh khay nước lên bàn nhìn ông anh mình bất bình, rõ ràng là anh muốn tìm cớ trừ lương của cô mà, cô thật ngây thơ vì cứ tưởng thoát rồi cơ, không ngờ anh trai cô tiểu nhân hơn cô tưởng, gập cuốn sổ lại nhìn lơ đãng ra bên ngoài, Khôi Vỹ nở nụ cười hài lòng.
“Trứng mà đòi khôn hơn vịt sao? em gái !”
Những ngày sau đó, Leo tiếp tục đến phụ việc trong tiệm trà sữa, công việc cậu làm ngày càng thuần thục, cộng thêm vẻ đẹp trai rạng rỡ của mình mà không ít các cô nữ sinh đến đây uống trà nghiêng ngã vì cậu. Anh Vũ cũng nhận được không ít sự ngưỡng mộ để ý của đám khách con trai, có điều họ chỉ dám đứng ngắm cô bé từ phía xa thôi, vì bên cạnh cô có hai gã ác quỷ đội lốt thiên thần bảo vệ rồi, léng phéng lại gần dễ mất mạng như chơi.
Chương 31
Ads 3h30 chiều….
-Keo kiệt, bủn xỉn, tiểu nhân, đáng ghét….
Trong công viên mát rượi gần quán trà, Anh Vũ vừa ngồi ngắt cỏ vừa lầm bầm nguyền rủa ông anh xấu trai của mình, những ngọn cỏ non nớt bị nhổ lên một cách tàn nhẫn trong bàn tay bé nhỏ của cô bé. Mặc dù chưa đến cuối tháng nhưng tiền tiêu vặt đã cạn, cô bé thì có quá nhiều thứ muốn mua mà Khôi Vỹ lại không cho cô ứng tiền trước, quá phẫn nộ mà cô bỏ ngang công việc chạy ra đây ngồi hóng gió, dù sao thì buổi trưa cũng không đông khách lắm, mặc kệ gã keo kiệt đó làm việc một mình đi, cô không muốn làm việc cho một kẻ hút máu nhân viên chuyên nghiệp như Khôi Vỹ nữa…
Một cơn gió chiều mát rượi thổi qua, vạt tóc Anh Vũ bay nhẹ ra sau, đôi mắt đen thẳm nhìn ra xa xa, bên kia bờ sông là đường chân trời xanh mướt cỏ…
-Đường chân trời…
Anh Vũ gạt vạt tóc ra sau, đường chân trời trong mắt cô bé từ nhỏ đã luôn là một cái gì đó rất xa vời, mặc dù ngồi đây nhìn thấy nó rất rõ, nhưng cô không bao giờ có thể đến gần hay chạm vào nó được, nó tồn tại như một sự hư không vậy. Trong cuộc đời của Anh Vũ cũng tồn tại những thứ gần giống như đường chân trời, chỉ nhìn thấy được mà không thể chạm vào được…cô bé ngồi ngơ ngẩn. Một cánh bướm trắng bay qua, Anh Vũ mỉm cười vội đứng lên đuổi theo, mái tóc mềm của cô bé đong đưa theo từng bước chân, cánh bướm càng bay càng xa dần, Anh Vũ cố đi tới thật nhanh theo nó…
Bộp…
-Ui da !!!! Gãy tay tôi rồi.
Trong một giây không để ý, cô bé lỡ va phải một ai đó ngã ra sau…
-Con nhỏ này, đi đứng kiểu gì thế hả ?
Ba gã thanh niên nhìn giống côn đồ vây quay cô bé, Anh Vũ ngước đôi mắt ngơ ngác lên, tên bị cô va trúng đang ôm cánh tay lăn lộn dưới đất, cứ làm như xương nó bị gãy vậy.
-Ê ! Đi đứng kiểu gì thế con nhỏ kia? bạn tao bị chấn thương rồi kìa. Một tên xỏ mũi đi lại trước mặt cô bé quát lớn. Anh Vũ vẫn không hiểu chuyện, cô bé nhìn bọn nó ấp úng…
-…Xin lỗi…tôi không cố ý…
-Xin lỗi là xong à ? Nó bị thương rồi, chắc phải nhập viện mới được, mau bồi thường tiền thuốc đi, không là không xong với bọn này đâu. Gã xỏ mũi tiếp tục dọa nạt cô bé.
-Sao ?
Anh Vũ thở dài, hóa ra là bọn côn đồ chuyên đi ăn vạ kẻ khác, cô bị ngã xuống đất không sao, tên này mới va vào cô một chút đã
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




