watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:33 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11016 Lượt

ghế đá, Anh Vũ cũng bật cười, cái tên tóc đỏ này, đúng là bá đạo mà…

Chợt….

Một cơn gió ùa qua, chiếc nón trên đầu Anh Vũ bị thổi bay ra đường, cô bé giật mình vội chạy theo nhặt lại, chiếc nón bị gió thổi cứ lăn mãi, lăn mãi ra giữa lòng đường mà không chịu dừng lại, Anh Vũ thì đang đau chân, cô bé không thể đuổi kịp nó được, chiếc nón này rất đẹp, cô bé rất thích nên không thể bỏ mất được, cũng may cuối cùng nó đã dừng lại, Anh Vũ mỉm cười vội đi tới nhặt nó lên…

Mà không biết rằng….

Một chiếc xe hơi đang lao nhanh về phía mình…

-ANH VŨ, COI CHỪNG !!!!!!

Leo ở phía xa nhìn thấy cô bé giật mình, đôi mắt cậu hoảng hốt mở to, cậu gào tên cô bé rồi lao vội lại. Anh Vũ cũng giật mình khi nghe tiếng Leo gọi, cô bé quay sang sợ hãi, chiếc xe sắp tông vào cô, bàn chân Anh Vũ thì quá đau, không thể tránh kịp nữa….

Vèo…

-ANH VŨ !!!!

Anh Vũ nhắm chặt mắt sợ hãi, chiếc xe đã lao qua, nhưng dường như cô vẫn không sao, cô bé thở gấp chưa hoàn hồn, đôi mắt nhắm chặt từ từ mở ra, cô đang nằm gọn trong lòng một người nào đó, trước khi chiếc xe hơi tông vào Anh Vũ thì đã có một ai đó nắm lấy tay cô kéo bật ra sau…

-Em không sao chứ ? Người vừa cứu Anh Vũ chậm chậm buông cô bé ra, Anh Vũ giờ mới hoàn hồn, cô bé quay lại, khuôn mặt vẫn còn tái mét…

-Anh…

Người con trai trước mặt cô bé mỉm cười. Đó là một chàng trai sở hữu khuôn mặt đẹp trai, thanh tú và đôi mắt lạnh lùng rất ít khi biểu hiện cảm xúc, một người luôn mang trên người bộ đồ đen bí ẩn và bông hoa hồng đen thẳm tỏa ra mùi hương mê hoặc…

-Trường Dương…Anh Vũ nhìn anh ngơ ngác.

-Ồ…Em vẫn còn nhớ anh sao ?

-Ơ…Vâng… Cảm ơn anh đã cứu em…Cô bé nói bằng giọng hơi lạc đi, mới thoát chết mà, chưa thể bình tĩnh lại ngay được…

-Không có gì, lần sau nhớ cẩn thận nhé ! Trường Dương vừa nói vừa thả tay Anh Vũ ra và trao cho cô bé chiếc nón trắng…

-Anh Vũ ! Em không sao chứ ? Leo đã chạy lại phía Anh Vũ, khuôn mặt cậu hơi tái, ánh mắt đen thẳm nhìn cô bé lo lắng, dường như cô bé vẫn ổn, cậu đã thấy anh chàng kì lạ kia cứu cô bé…

-Em không sao ! Anh Vũ quay lại Leo mỉm cười.

-Đồ ngốc ! Sao em dại thế hả, chạy ra giữa đường mà không chịu chú ý xe cộ gì cả, em muốn vào bệnh viện ăn cơm sao ?

Leo vừa nói vừa đưa tay cốc cốc lên đầu Anh Vũ, cô bé chỉ nhìn cậu cười trừ, đúng là cô bất cẩn thật. Đến bây giờ tim cô vẫn còn đập thịch thịch từng hồi. Nếu khi nãy không nhờ có Trường Dương cứu cô chắc giờ nó đã được nghỉ đập rồi. Leo lúc này mới quay sang người con trai mặc đồ đen bên cạnh, anh ta vẫn nhìn Anh Vũ với một thái độ kì lạ, Leo hơi nhíu mày, cậu không thích ánh mắt của người này khi anh ta nhìn Anh Vũ của cậu…

-À…Leo ! Đây là Trường Dương, em đã gặp anh ấy trong nhà hàng hôm sinh nhật bác Minh Đức…

Anh Vũ quay sang ngượng ngùng, sao hai người này tự nhiên có thái độ lạ quá, đôi mắt Anh Vũ đột nhiên sáng lên, Leo và Trường Dương đứng cạnh nhau đúng là một sự tương phản ấn tượng. Một người lúc nào cũng mang trên người một màu trắng chủ đạo, một người luôn gắn liền với màu đen. Hai người này thật giống với thiên thần và ác quỷ trong truyền thuyết…

-Cảm ơn anh đã cứu bạn gái tôi. Leo đi tới khoác vai Anh Vũ và nhìn anh chàng kia hơi tò mò, Trường Dương đưa đôi mắt lạnh lùng không có chút biểu cảm lướt qua rồi quay đi.

-Tạm biệt !

Hai đứa nhóc vẫn đứng nhìn theo anh chàng kì lạ kia cho đến lúc đi khuất, đúng là một con người kì lạ, xuất hiện và biến mất đều nhanh như một cơn gió…
Chương 42

Ads Trở về khách sạn…

-Leo, Anh Vũ !!!! Hai người dám tách ra đi chơi riêng sao ?Mới thấy bóng dáng hai đứa bạn, Cát Cát đã vội vàng chạy lại trêu chọc.-Hửm…còn mặc đồ giống nhau nữa, hai người nghĩ rằng đang đi hưởng tuần trăng mật sao ?

Leo và Anh Vũ hơi ngượng ngùng, hai người đều mặc trên người đồ trắng tinh. Khôi Vỹ và Minh Nhật cũng nhìn hai đứa tò mò.

-Đừng trêu tớ nữa, Cát Cát. Cô bé nhìn nhỏ bạn khẩn thiết, rồi cô quay sang thắc mắc.-Anh Khôi đâu rồi ?

-Tại lâu quá không thấy hai cậu về nên cậu ấy đi tìm hai người rồi ! Minh Nhật đưa miếng dưa hấu đỏ rực lên miệng.

-Thôi, đã trễ rồi, mấy đứa mau đi vào khách sạn rồi ăn cơm thôi. Khôi Vỹ vất tờ tạp chí sang một bên quay sang mấy đứa nhóc, phải làm quản lí cho cái đám nhí nhố này thật là mệt mà.

-Vậy để em đi tìm Anh Khôi về cho, mọi người tới nhà ăn trước đi ! Anh Vũ mỉm cười đứng dậy lấy chiếc nón trắng đội lên đầu rồi chạy đi, Leo cũng đứng dậy đi theo cô bé.

-Để anh đi cùng em, Anh Vũ !

-Em đi một mình được rồi, anh theo em làm gì ?

-Anh không an tâm để em đi một mình.

-Em lớn rồi chứ có phải con nít đâu mà không an tâm ?

-Đối với anh thì Anh Vũ vẫn là một đứa trẻ thôi, à…mà em còn hậu đậu hơn cả một đứa trẻ nữa…

Mấy người phía sau vẫn nhìn theo hai người mỉm cười, không biết từ khi nào mà Leo và Anh Vũ đã trở nên thân thiết như hình với bóng thế này, Minh Nhật thì thở dài thất vọng não nề, xem ra cậu đã hết cơ hội rồi…

Bên bờ biển vắng…

Anh Khôi đang ngồi trên một mỏm đó to nhô ra ngoài mặt nước, đôi mắt đen thẳm lơ đãng nhìn về chân trời xa xôi, một cơn gió ùa qua, mái tóc dài của cậu hơi tung ra, nhìn từ đằng sau thì chắc ai cũng tưởng cậu là một cô gái xinh đẹp quyến rũ, nếu cậu không mặc đồ con trai thì chắc chắn sự nhầm lẫn ấy còn tăng cao hơn nữa. Bàn tay cậu giơ lên mở ra trước mặt. Những ngón tay thật sạch sẽ và thuôn dài. Cách đây không lâu nó đã từng nhuốm đỏ máu, máu của kẻ thù, và máu của người bạn thân nhất của mình….

Lãm….

Đôi môi cậu mím chặt, ánh mắt buồn nhìn đăm chiêu lên bầu trời….

Mãi đến bây giờ cậu vẫn không thể quên được cảm giác tội lỗi…

Chính cậu đã khiến người bạn thân của mình phải chết…

Một cơn gió nhẹ thổi qua mang theo hơi mặn của biển cả, Anh Khôi co một chân lên chống tay ra sau ngước nhìn trời, đôi mày cậu nhíu lại, những hình ảnh trong quá khứ hiện về, thật rõ như một thước phim quay chậm…

Cậu nhớ như in cảm giác sợ hãi, ghê tởm khi lần đầu tiên chính tay giết người. Đó là lần cách đây hai năm, chính bố cậu đã ra lệnh cho cậu giết một tên thuộc hạ đã phản bội lại ông, và đó cũng là điều kiện để cậu trở thành người thừa kế chính thức của ông ta. Trùm của thế giới ngầm phải là một kẻ máu lạnh và quyết đoán. Lúc đó cậu rất hoảng loạn, cậu muốn d

dừng lại mọi thứ để bàn tay mình không bị vấy bẩn, nhưng cậu lại không muốn đứa em gái của mình gặp nguy hiểm, bởi lúc đó Khôi Vỹ đã đưa cô bé đi, Khôi Vỹ lại là người được ông ta chọn để trao quyền thừa kế của dòng họ, nếu cậu không trở thành người thừa kế thay anh ấy làm vừa ý Hoàng Long, ông ta chắc chắn cho người đi bắt cô bé để gây áp lực nhằm giữ Khôi Vỹ ở lại, Hoàng Long lại là một con người máu lạnh, nếu Khôi Vỹ tỏ ra chống đối, ông ta sẽ không ngần ngại xuống tay sát hại cả hai người. Giống như ông ta đã làm với đứa con trai cả trước đây, Hoàng Long có bao nhiêu người vợ và bao nhiêu đứa con chính ông ta còn không thể nhớ hết, việc giết một hay hai đứa đối với ông ta chỉ là bình thường…

Anh Khôi ở lại vì cô bé, cậu cũng muốn sau này sẽ đón cô bé trở về. Nhưng mọi thứ dường như không theo đúng ý cậu, số phận cứ như đang đùa giỡn với cậu vậy…Cậu không thể làm gì cho em gái mình, cậu lại hại chết đứa bạn thân nhất của mình. Anh Khôi đưa một tay lên vuốt mặt, cảm giác cắn rứt cứ vây lấy cậu, nó còn khó chịu hơn nỗi sợ hãi khi xuống tay giết người gấp bao nhiêu lần…

“Tớ không muốn cậu hối hận giống tớ”

“Dừng lại đi, Khôi”

Giọng nói của đứa bạn vẫn văng vẳng bên tai cậu. Dừng lại ư ? cậu đã muốn dừng lại lâu lắm rồi. Cậu chỉ muốn mãi ở bên cạnh đứa em gái, bảo vệ cho nó, yêu thương nó mà thôi, nhưng mọi chuyện đã trễ, cậu không thể nào nắm được sợi dây số phận của mình nữa rồi…

Phải làm sao đây ? Anh Khôi nhìn xa xa ra đường chân trời trước mặt. Đôi mắt đen thẳm buồn tha thiết. Nếu hôm đó cậu không kéo theo Lãm vào phi vụ thì cậu ấy đã không chết. Lãm mà không biết cậu ấy cũng sẽ không báo cho Anh Vũ tới, có thể kẻ chết ngày hôm ấy chính là cậu chứ không phải Lãm. Vậy là Lãm đã thế mạng cho cậu sao? Anh Khôi đưa tay lên dựa đầu, ngực cậu cứ đau nhói lên từng hồi. Phải làm cách nào để chuộc lại lỗi lầm của mình đây. Lãm đã chết rồi. Nhưng ngay cả lời hứa với cậu ấy Anh Khôi cũng khó giữ được. Phải làm sao để kết thúc chuổi rắc rồi này…

Thật mệt mỏi…

Anh Khôi nhắm chặt mắt. Hai năm qua cuộc sống của cậu trong nhà họ Hà không khác gì địa ngục, và hi vọng duy nhất để cậu luôn cố gắng đó là mong muốn đem lại hạnh phúc cho em gái mình. Nhưng Anh Vũ chưa bao giờ mong muốn điều đó. Cô bé chỉ cần có cậu, Khôi mỉm cười, cậu đã muốn dừng lại tất cả từ lâu rồi. Cậu muốn bỏ đi cuộc sống đấu đá nguy hiểm và đón nhận một tương lai thật bình dị. Cậu muốn sống gần Anh Vũ và Khôi Vỹ. Nhưng liệu bây giờ cậu còn có thể dừng lại được hay không…

Anh Khôi buồn bã đưa bàn tay lên trước mặt…

Nó đã nhuốm máu rồi….

Ánh mắt cậu lạnh tanh, một cơn gió biển mát lạnh ùa qua, mái tóc cậu hơi tung ra sau…
Chương 43

Ads -Anh Khôi !!!!

Trang: [<] 1, 52, 53, [54] ,55,56 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT