watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:33 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11014 Lượt

vẻ như cậu ấy không biết nhiều về hai cậu, vậy suy ra các cậu không quen cậu ấy và không quen thì không thể đánh cậu ấy vì mâu thuẫn được. Rốt cuộc là vì lí do gì mà các cậu gây chuyện với người ta.

-Anh Vũ…Mãi ngập ngừng…-Thực ra chỉ là bọn tớ thấy nó ngứa mắt nên…

-Nên gây sự đánh người ta hả ? Các cậu là bọn du côn thích đi đánh nhau, quậy phá như vậy sao? Hừ ! Nếu các cậu định không nói cho tôi biết là tôi “choảng” hai người ở đây luôn đó. Hai người đã kéo tôi vào chuyện này mà còn dám giấu diếm tôi sao? Anh Vũ vừa cười nhạt vừa bẻ tay rốp rốp, hai thằng này, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ…

Hai đứa nhóc tái mặt. Nếu so sánh Anh Vũ với đám Leo. Tụi nó sợ Anh Vũ hơn….

-Thực ra là tại tôi…Nghe Lãm lên tiếng, Anh Vũ quay sang nhìn cậu chờ đợi.-Tôi…bọn tôi không có thù oán gì với Leo cả, vì có người thuê bọn tôi đánh Leo nên bọn tôi mới đi gây sự với cậu ta. Ban đầu cứ tưởng thằng nhóc đó cũng giống như mấy đứa cùi bắp thích thể hiện nên định cho nó một trận thôi. Ai ngờ…nó mạnh quá…Kết quả là bọn tôi bị đám đàn em của nó dợt cho một trận…

-Hahaha…Đáng đời cậu lắm. Vậy là cậu bị đòn đâu có oan… Lãm nhìn Anh Vũ cười mà thấy nhói trong lòng. Thật chưa thấy ai tốt như con bé này. Bạn thân bị đánh đến sống dở chết dở, mình lại ôm bụng cười…-Nhưng mà…Anh Vũ nhìn cậu lạnh lùng.-Cậu muốn đi gây chuyện với người ta là quyền của cậu, nhưng cậu kéo theo Mãi làm gì hả ?

Lãm cúi xuống im lặng, Mãi thì nhìn Anh Vũ với vẻ bối rối:

-Anh Vũ à ! Nhóc hiểu lầm rồi. Tự tôi muốn đi theo giúp nó chứ không phải nó kéo tôi đi đâu…Thực ra thằng Lãm cũng không muốn làm việc này đâu. Nhưng em nó đang bệnh nặng…

-Im đi, Mãi !!!!

-…Lãm…đang rất cần tiền…

-Tao nói mày im đi…Mày bị điếc hay sao mà không nghe tao nói…Lãm gào lên và lao tới nắm chặt cổ áo của Mãi siết chặt, thấy hành động hung hăng của thằng bạn, Anh Vũ thở dài đi lại nắm chặt lấy tay Lãm:

-Buông nó ra đi. Cậu thấy mình gây chuyện như vậy vẫn còn chưa đủ hay sao? Muốn bị “hốt” lên phòng giám thị nữa sao?

Lãm nhăn mặt buông tay ra, không phải vì cậu sợ phải lên phòng giám thị, mà vì tay con nhóc Anh Vũ cứng quá, nó cầm tay cậu bóp chặt mà xương cốt cậu muốn rệu rã cả ra, con nhóc này đúng là trâu vật mà… Nhìn Lãm xuýt xoa cánh tay với mấy vết hằn đỏ, Anh Vũ mỉm cười:

-Vậy…thằng hèn nào đã thuê hai cậu đánh Leo ? Tớ sẽ tìm đánh cho nó một trận.

-Anh Vũ…Lãm nhìn cô bạn thân ấp úng.-Người này ….

-Anh Vũ, sao các em lại đứng ở hành lang, mau vào lớp học đi.

Lãm đang định nói gì thì thầy giám thị ở cầu thang đi lên, và đằng sau thầy là anh bạn có mái tóc đỏ rực, và đôi mắt cậu cũng bắt đầu đỏ rực…Chậc ! Oan gia ngõ hẹp…

-Sắp ra chơi rồi mà thầy. Để tiết sau em vào lớp ạ ! Anh Vũ quay sang giải thích.

-Thế cũng được, em không bị thương ở đâu chứ ? thầy giám thị nhìn cô bé quan tâm, tội nghiệp con bé, xinh xắn, ngoan hiền thế này mà lại bị hành hung, thầy giám thị nghĩ thầm.

-Em không sao ạ ! Anh Vũ mỉm cười giả bộ hiền thục, đóng kịch mệt quá, nhưng đã lỡ leo lên lưng cọp rồi, không còn cách nào khác…

-Vậy thì tốt ! Hạ Phong. Người thầy đáng kính nghiêm khắc quay lại cậu nhóc đang hầm hầm nhìn con mồi với đôi mắt tóe lửa.-Phong, từ bây giờ thầy sẽ theo dõi em gắt gao đó, tốt nhất là em đừng có gây chuyện gì nữa. Nếu có lần thứ hai, tôi nhất định sẽ đuổi học em. Em cũng nên cám ơn Anh Vũ và hai bạn này đi. Em đánh họ mà họ lại đi xin tha cho em, có tìm mờ mắt cũng không gặp được ai tốt như vậy đâu. Từ nay nhớ cư xử với nhau tử tế một chút .

-Em rõ rồi thưa thầy. Cám ơn bạn Anh Vũ nhé ! Leo tiến tới nhìn cô bé trước mặt, hai hàm răng cậu rít lại phát ra một âm thanh vừa đủ cho cô bé nghe thấy.-Ơn này của cô, tôi nhất định sẽ trả. Nhất định..Gtrừ….!

-À… không có gì đâu…bạn đừng để bụng…Hahaha…cứ quên nó đi nhé. Chúng ta là bạn bè mà! Anh Vũ gượng cười mà sao cô thấy sống lưng hơi lạnh.

-Được rồi ! Các em giải hòa thân thiện như thế là tốt. Từ nay đừng đánh nhau nữa nhé. Thầy giám thị mỉm cười hài lòng và đưa tay sửa lại mắt kính.

-Tụi em hứa sẽ không có lần sau nữa đâu ạ ! Anh Vũ mỉm cười thật tươi, còn Leo thì nhìn cô khinh khỉnh.

“Đúng là đồ cáo già, nói dối không chớp mắt. Nhưng cứ yên tâm, lần sau cô không còn cơ hội giở trò nữa đâu, tôi nhất định sẽ bẻ cổ cô, con nhóc ! ”

-Tốt lắm ! Thôi, sắp hết tiết 4 rồi, các em vào lớp chuẩn bị bài vở học tiết 5 đi, thầy đi trước nhé !

Thầy giám thị đi rồi, hai thằng nhóc cũng đánh bài chuồn, hành lang giờ chỉ còn lại Anh Vũ và Leo, quét ánh mắt lạnh lùng qua cậu nhóc, Anh Vũ chậm rãi bước vào lớp như chưa có chuyện gì xảy ra, Leo thấy vậy đi lên trước định giữ cô lại thì có một cô gái trong đám học sinh đang ùa ra chạy lại ôm chặt lấy cậu.

-Leo !!!! Leo !!! Cuối cùng cậu cũng chuyển đến trường của tớ rồi. Tớ nhớ cậu lắm…Leo ngac nhiên ngước xuống nhìn cô gái đang ôm mình mỉm cười:

- Sa Lệ !!! Chào cậu !

-Leo à ! Cậu đúng là quậy phá mà. Mới tới trường đã đánh nhau rồi, cậu không thể tạo ấn tượng cho mọi người bằng cách khác sao ? Cô gái nghiêng đầu mỉm cười, đôi mắt lúng liếng.

-Ờ…Leo gượng cười.

-Cuối tuần sau chúng ta cùng đi ăn tối nhé. Nhà hàng của nhà tớ hôm đó sẽ có một bếp trưởng người Pháp tới làm việc, ông ấy nấu ăn ngon lắm !

-Ừ ! Được thôi, hôm đó tớ sẽ tới!

Anh Vũ nhìn họ vài giây rồi bỏ đi, Hai người kia thì vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ mà không biết là họ đã thu hút ánh mắt của bao nhiêu người, và khi họ đi khuất lập tức đám con gái nhao nhao lên.

-Con nhỏ đó là ai thế ?

-Sao nó lại thân với Leo của chúng ta thế, nó ở lớp nào nhỉ ?

-Trời..nó còn khoác tay Leo nữa kìa, anh ấy cười với nó kìa…trời ơi…ghen tị quá đi mất…

-Ôi…Ước gì mình được ở vị trí của nhỏ đó…

Cả dãy học nhao nhao lên, thế là chỉ nửa ngày ngắn ngủi mà cả trường có ba tin giật gân, và cả ba tin này đều xoay quanh một người…

Một: Hotboy mới chuyển đến trường, lí do: bị trường cũ đuổi vì tội đánh nhau.

Hai: hotboy thực ra là một tên côn đồ, đại ca trường cấp ba, biệt danh “Leo : sư tử đỏ”.

Ba: hotboy đã có bạn gái.

Anh Vũ không quan tâm đến đám con gái đang nhao nhao lên vì hotboy, cô về chổ ngồi phịch xuống ghế ngửa đầu ra sau nhìn trần, hôm nay quả là một ngày đầy nguy hiểm và rắc rối.

Cạch…

Một lon cô ca lạnh được đặt lên trán Anh Vũ, cô bé đưa tay cầm xuống mỉm cười.

-Cát Cát !

-Nghe nói tên hotboy Leo và đám thuộc hạ của nó đánh cậu hả. Tụi nó không sao chứ ?

-Ờ… không sao ! Anh Vũ cười nhạt. Bà nó ! nhỏ bạn thân khốn kiếp, cô bị đánh mà nó lại hỏi thăm lo lắng cho kẻ đánh cô. Bạn bè kiểu gì đây trời. 10 năm quen biết nó thật vô ích mà.-Chỉ là hiểu lầm nhỏ thôi ! Anh Vũ vui vẻ khui lon nước lạnh đưa lên miệng, Cát Cát mỉm cười ngồi xuống trước mặt cô bé :

-Hiểu lầm à ? Cũng đúng thôi . Cái bản mặt của cậu ai nhìn mà chẳng muốn hiểu lầm.

-Haha. Anh Vũ cười gằn liếc nhỏ bạn.-Thế cậu nghĩ cái bản mặt chết tiệt của cậu đáng yêu hơn tớ sao ?

-Có cần tớ “dần” cho nó một trận giùm cậu không ? Đảm bảo tớ sẽ giải quyết nó thật nhanh, gọn, nhẹ mà không để lại bất kì dấu vết nào cho bọn cớm. Cát Cát mỉm cười bẻ tay rắc rắc, đôi mắt hiếu chiến bá đạo. Con nhỏ này đang lập kế hoạch giết người sao trời?

- Không cần. Anh Vũ lắc đầu cười cười.-Hôm nay cậu có vẻ hiếu chiến quá nhỉ ?

-Tớ không thích cái vẻ kiêu ngạo của gã đó. Nếu cậu không thích rắc rối, tớ sẽ xử đẹp nó cho cậu !

-Không cần đâu ! Anh Vũ bóp chiếc lon rỗng bẹp dúm rồi quăng vào sọt rác gần đó.-Mà tớ cũng ngạc nhiên đó, sao cậu không có chút cảm giác gì với mấy cậu hotboy của trường mình nhỉ? tớ thấy họ cũng đâu có đến nỗi nào, vậy mà chưa thấy cậu để ý đến ai bao giờ cả, không lẽ cậu thuộc thế giới thứ 3 ? Cát Cát !

-Hể? Cậu phát hiện ra rồi sao? Cô nhóc nhào lại ôm cổ Anh Vũ mỉm cười, -Nếu tớ nói tớ yêu cậu, sau này tớ sẽ cưới cậu, cậu có chịu không ! cô bé kia giật mình da gà da vịt nổi lên từng mảng, hỏi đùa thế thôi, đừng tưởng thật chứ…nhăn mặt cố đẩy nhỏ bạn ra.

-Cám ơn Cát Cát, tuy tớ không có hứng thú với cậu, nhưng tớ sẽ ghi nhận sự cố gắng này …
Chương 4

Ads -Leo ! Cậu đã quen với trường mới chưa ?

-Có gì không hiểu thì cứ hỏi tớ nhé.

-Cậu có rảnh không ? Xuống căntin uống nước với bọn tớ đi !

Đã hai tuần qua rồi mà sức ảnh hưởng của hotboy đối với mấy cô nàng trong lớp vẫn không giảm đi chút nào cả. Leo quay sang tặng cho họ một nụ cười rạng rỡ khiến đám con gái lảo đảo, mấy trái tim ngây thơ không hẹn mà cùng duyệt binh rầm rầm trong lồng ngực. Leo bỏ đi rồi mà cả đám vẫn ngồi ngẩn ngơ cười như bị trúng tà mơ màng, ai cũng hi vọng một lần được hotboy quan tâm. Nhưng thật tiếc vì họ không biết rằng cậu hotboy này chỉ để ý đến hai người con gái rất đặc biệt, Sa Lệ : cô gái xinh đẹp, thanh mai trúc mã của cậu. Anh Vũ: con ranh con xảo quyệt, kẻ thù không đội trời chung, cậu đã thề là phải chính tay giết nó!

Sau vài phút cả lớp lại xôn xao lên như một cái chợ, Anh Vũ quay sang Cát Cát đang nhăn nhó nhìn tờ giấy đánh giá đội Karate hôm qua.

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT