|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
cách ngày càng gần…và nó không thể nào lùi bước được nữa khi đã đứng sát tường…Quân vẫn không ngừng tiến tới…nó sợ hãi…nhắm mắt lại…Quân cúi nhẹ đầu xuống kề sát vào nó…
Khoảng cách ngày càng gần…và nó không thể nào lùi bước được nữa khi đã đứng sát tường…Quân vẫn không ngừng tiến tới…nó sợ hãi…nhắm mắt lại…Quân cúi nhẹ đầu xuống kề sát vào nó…
– Tối qua…bà đã làm gì tôi hả…??? Póc… – Quân nghiêng đầu nói nhỏ vào tai nó…và bún nhẹ vào tai nó…
– Tui…tui…làm…làm gì là làm gì hả??? – nó mở to mắt bối rối ngại ngùng và ấp úng…
– Nếu tui nhớ không lầm thì…hôm qua tui mặc áo sơ mi chứ không phải áo thun…không lẽ…bà đã…- Quân vẫn không tha cho nó…
– Ê…tại tui…thấy ông sốt..nên tui…tui…mới…- những hình ảnh ngày hôm qua không ngừng hiện lên trong đầu nó…làm nó lúng túng nói không nên lời…
– Chứ không phải bà… "ham muốn" tui sao??? Hahaha…– Quân nhìn nó đăm đăm…nhe răng cười…
– BỐP…ÔP…- nó ngại và ngượng đến mức không biết phải nói gì…tức giận nó đá vào chân Quân…hậm hực bước xuống lầu…
– Haha…vui thiệt…biết thế hôm qua mình dầm mưa lâu chút nữa…ngu thiệt…củ tỏi…hôm nay bà chết chắc rồi…hehe…- Quân ngả người xuống giường cười thích thú…
– AAAAA…cái tên đầu heo đó…dám đem mình ra để chọc phá…đợi đó…ông mà hết bệnh là ông tới số rồi…- nó bực tức nói và móc chiếc đt ra…
– A lô…Thảo hả??? Hôm nay bà xin phép cho tui với ông Quân nghỉ 1 ngày nha…
– Ủa??? sao dạ??? 2 người hẹn hò đi đâu hả??? hahaha…- Thảo vừa thắc mắc và không quên chọc nó…
– Tại ông Quân bệnh…mà nhà không có ai nên tui cũng phải nghỉ ở nhà…
– Cái gì..??? ông Quân bệnh hả??? – Thảo nói lớn làm Nam và Kent quay qua với ánh mắt tò mò…
– Ưh…zị đi ngen…mai mốt tui kể cho nghe…bye bà…- nói đoạn nó tắt máy và tiếp tục bấm bấm…
– Thảo??? Quân bị gì..???
tên đó bệnh sao??? – Nam đi lại chỗThảo tò mò hỏi…
– Không rành…mà nghe nhỏ Hiên nói vậy…nên hôm nay 2 đứa nó xin nghỉ…- Thảo nhún vai nói.
– Ủa??? hôm qua nó còn vui vẻ tung tăng đi xem phim mà ta??? Thôi 1 hồi tui lại nhà nó xem sao…- tui đi nữa…
Lúc này…Kent ngồi đó…vừa nghe vừa suy nghĩ…rồi từ từ tiến lại chỗ của Thảo và Nam…
– Nếu 2 người không muốn làm kì đà…thì đừng có lại nhà của Quân…- nói đoạn Kent mỉm cười rồi bỏ đi…để lại đàng sao 4 con mắt đang tròn xoe thắc mắc…
– Trời…tui có nhìn lầm không vậy…??? ông Kent mới cười đó hả??? chuyện lạ nghen…- Thảo dõi mắt theo Kent ngạc nhiên…
Kent bước về chỗ…tiếp tục nhìn xa xăm ra ngoài sân…đột nhiên…Ring…ring…ring….1 số điện thoại lạ hiện lên…Kent nhìn ngập ngừng…
– A lô…??? Vâng…tôi là Minh Trường…xin hỏi…bà là….????
–
Lúc này…tại nhà…Quân thì đang ngôi trĩm trệ rung đùi trên giường đọc tạp chí…nó thì bị đài đọa đang hì hục nấu cháo ở dưới bếp…
– Cái tên đầu heo đó…ông mà không bị bệnh thì đừng có mơ tui nấu cháo cho ông…trời ơi…tức quá…sao mình giống làm mọi quá vậy nè…- nó đứng tức tối…
– Củ tỏi…bà ngủ ở dưới luôn rồi hả…??? làm gì mà lâu dạ…tui đói gần chết rồi…- Quân nói vọng xuống lầu…mỉm cười thích thú khi có dịp hành hạ nó…
Nó hậm hực bưng chén cháo lên lầu…
– Cháo đó…- nó trả lời cụt ngủn và nhanh chân bước đi…thì…
– Ê…bà đi đâu dạ..??? – Quân réo lại..
– Đi xuống…ông ăn cháo tui ngồi đây chi…nhìn miệng hả??? – nó quay đầu lại hậm hực nói…
– Ai cho phép bà xuống…??? bà ngồi đây…"đút" cho tui ăn…- Quân bình thản nói…tay chỉ vào chén cháo và cười thích thú…
– CÁI GÌ…HAHAHA…tui nhớ ông bị sốt chứ đâu có bị liệt??? ông tưởng tui là nô tỳ hay sao??? Tui nấu cháo cho ông ăn mà may lắm rồi còn kiu tui đút hả??? ông giỡn mặt với tui đó hả??? – nó quát lớn…
– Haizzz…trước khi bà đi…bà nói 2 đứa nên chăm sóc lẫn nhau…tui chăm sóc bà không bị sứt mẻ gì…đổi lại…hix…tui lại sốt nằm liệt giường thế này…huhu…bà ơi…cháu bà đang bệnh nè…bà ơi…hhuhu….- Quân nằm đó nói với vẻ mặt nhăn nhó…tỏ vẻ đau khổ…
– ĐƯỢC RỒI…TUI "ĐÚT"…- nó hét lớn với vẻ mặt câm hận…
– Tui nể tình bà…hãy đợi đó…1 hồi ông biết tay tui…bây giờ tui nhịn…trời ơi…tức quá…mình chỉ muốn chọi chén cháo vô mặt ổng…- nó thầm nghĩ…nhìn Quân với ánh mắt viên đạn…
– Muốn trả thù thì cũng phải đợi tui khỏi bệnh…còn bây giờ thì bà phải…ngoan ngoãn…chăm sóc tui…haha…- Quân nhìn nó chớp chớp mắt…nhe răng cười thích thú…
– Nói nhiều quá…há cái họng ra…- nó đưa muỗng cháo lên nhìn Quân quát…
– Thổi…thổi đi…nóng lắm…- Quân nhìn nó nũng nịu…
– CÁI GÌ…còn bắt tui thổi nữa hả??? đủ rồi nghen…- nó tức giận
– Chứ sao nữa…cháo nóng mà bà không thổi…bộ tui sốt chưa đủ còn muốn tui bị bỏng lưỡi nữa hả??? – Quân cười bình thản nói…mặc cho nó đang tức xì khói….
– Phù…phù…nè…được chưa…- nó đưa muỗng cháo lên thổi qua loa…rồi "đút" vào miệng Quân…
– Chà…sao hôm nay ăn cháo nó…NGON…ONN….dữ…dữ vậy ta…haha…- Quân nhóp nhép và kéo dài câu nói chọc tức nó…
Sao 1 thời gian nhẫn nhịn thì cuối cùng nó cũng hoàn thành nhiệm vụ…
– Ăn xong rồi…mau mau thay đồ đi…rồi đi khám bệnh với tôi..- nó vừa nói vừa dọn chén…
– Khám bệnh…??? – Quân chau mài nhìn nó…
– Ừh…tui đã hẹn với bác sĩ rồi…- nó mỉm cười bí hiểm…
– Nhưng tui chưa đánh răng rửa mặt…- Quân vẫn dán mắt vào tạp chí và nói…
– CÁI GÌ…chưa…chưa đánh răng…rửa mặt á…vậy…vậy…sao nãy giờ ông ngồi ăn cháo tỉnh bơ vậy hả??? – nó nhìn Quân nhăn mặt…Quân ngẩng đầu lên nhìn nó cười đầy ngụ ý…
10’ sau…tay cầm ca nước…bàn chải đánh răng…mặt hậm hực đầy sát khí…nó từ từ đi lên lầu…
– Lấy có nhiu mà bà cũng lâu lắc…- Quân giả vờ cằn nhằn…
– Ông có tin là tin giết ông tại đây không hả??? sao ông không giỏi mà đi lấy đi…- nó tức tối nói…
– Mau lên đi…phòng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




