|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đó hơi xót xa…
–
Mình post dùm chủ topic này nhoa
Chào tạm biệt mọi người đi con…- giọng cô 3 nhỏ nhẹ nhìn nhóc Quang nói…
– Chàu bà, cháu về đậy ạ…- nhóc Quang lí nhí nói với khuôn mặt buồn bã…
– Chị Hiên…chào chị….hix…em sẽ nhớ chị Hiên lắm…hix…- nhóc Quang cúi mặt xuống…ngẹn ngào nói…
– Hix…hix….chị cũng sẽ nhớ em lắm….huhuh…hix…- nó chạy lại ôm lấy Quang vào lòng…thủ thỉ khóc…làm cho ai đó đứng cạnh bên cũng phải chạnh lòng…
– Cốc…đã là đàn ông thì không được khóc….- Quân cốc nhẹ vào đầu nhóc Quang nói…khuôn mặt vẫn biểu hiện rõ sự luyến tiếc…
– …….- nhóc Quang nhìn Quân không nói gì…đột nhiên…thằng nhóc nắm lấy tay Quân lôi về 1 phía…trước 6 con mắt ngạc nhiên…đầy thắc mắc…
– Ê…ê…nhóc con…làm cái gì thế hả???? muốn hun tạm biệt anh hả??? không được đâu ngen…đánh răng chưa hả???? – Quân luống cuống…khi thấy thái độ bất thường của thằng nhóc…
– Anh ngốc…không được làm chị Hiên khóc đâu đấy…- thằng nhóc khẽ nói….trước vẻ mặt hoàn toàn bất ngờ…ngơ ngác của Quân…
– Cháu nói gì với anh Quân thế…- bà nhìn nhóc Quang âu ếm hỏi…
– Cháu nói chuyện "đàn ông" với anh Quân ạ…- thằng nhóc cười ngây ngô nói…trước những tiếng cười rôm rả…thú vị…vô tình xua tan đi không gian chia tay buồn bã…đầy luyến tiếc…
– "Quỷ nhỏ…anh hứa…anh sẽ không làm chị Hiên khóc…hôm nay anh sẽ đem lại niềm vui cho chị Hiên…nhưng sau này…người đem lại niềm vui ấy…không phải là anh nữa…" – xen kẽ những tiếng cười…tiếng nói…là 1 tâm trạng nặng nề…
–
– Ê…hồi nãy Quang nói cái gì với ông dạ…- nó ngồi đằng sau kều nhẹ vào vai Quân…tò mò hỏi…
– Thì nói chuyện "đàn ông" chứ gì nữa…haha…- Quân cười nói…
– Nhưng mà chuyện gì mới được chứ…nói tui nghe với…nói đi…nói đi mà…- nó nắm lấy áo Quân nài nỉ…
– Được rồi…tui nói…nó kiu tui nói lại với bà…là sao này ngủ "ngái" nhỏ nhỏ thôi…bà ngái lớn quá làm nó ngủ không được…hahahaha…- Quân phá lên cười…
– Cái gì…??? Nó dám nói thế hả???…aaaa…tức thiệt…- AAAA…ĐAU…ĐAU – nó hậm hực hét…nhéo mạnh vào eo của Quân…làm Quân đau điếng hét lên…
—
Tại lớp học….
– Á HIÊN….- THẢO….- nó và Thảo vui mừng…hớn hở…ríu rít khi gặp nhau…
– Trời ơi…làm như 10 năm rồi mới gặp lại vậy đó trời??? – Quân chậc lưỡi…bước xuống chỗ ngồi…
– Ê…sao rồi…mài hết bệnh chưa??? – Duy lết lại chỗ Quân hỏi…
– Ủa??? sao mài biết tao bệnh…??? Công nhận cấp này mài cũng 8 dữ…hahaha…- Quân phá lên cười khi thấy khuôn mặt của Duy…bắt đầu có dấu hiệu quê độ…
– Mài muốn chết hả??? – nói đoạn Duy kẹp cổ Quân đè xuống…cười đùa…
Lúc này….Kent từ ngoài đi vào…phút chốc Quân lại chau mài…tiến lại chỗ Kent…trước vẻ mặt không khỏi thắc mắc của Duy…
– Ra chơi…có thể nói chuyện với tui 1 chút không??? – Quân nhìn Kent…điềm tĩnh nói…
– "Nói chuyện"..??? – Kent nhìn Quân…khó hiểu…
– Sân sau bóng rổ của trường…tui sẽ chờ ông ở đó…- nói đoạn Quân bỏ đi…
– Giữa 2 đứa con trai…có cái gì mà phải ra sân sau bóng rổ của trường để nói..??? hay tên này muốn tỏ tình với mình…- Kent ngu ngơ gãi đầu suy nghĩ…và cả 2 đều không hay biết rằng…cuộc đối thoại đó đã bị Thảo phát hiện…
– Ê…sao tự nhiên lại mài hẹn Kent ra nói chuyện vậy..??? có chuyện gì hả..??? – Duy nhìn Quân tò mò hỏi…
– Tao đang làm chuyện tốt để tích đức đó mài…hahaha…- Quân nhìn Duy gượng cười…1 nụ cười thật chua xót…
– Hiên…Hiên…- Thảoquay qua kều nó…
– Gì dạ??? muốn ăn hả??? nè…cho miếng nè…- nó nhóp nhép nhai nhìn Thảo hỏi…
– Trời à…tối ngày ăn với uống…có chuyện rồi kìa…- Thảo nhìn nó nghiêm túc nói…làm nó chau mài thắc mắc…nhưng miệng vẫn không ngừng nhai…0
– Nghe Thảo nói là thằng Kent sẽ rủ bà Hiên coi phim ở Galaxy…sao đó sẽ đi vòng vòng uống nước…chà…1 nam 1 nữ…chắc có nhiều chuyện để làm lắm…mài hén…- Duy ngồi tuyên huyên trước khuôn mặt đang bắt đầu có hiện tượng nổi điên…
– Im đi mài…tao cho chiếc dẹp vô mặt bây giờ…- Quân tức tối…quay qua nghiến răng nhìn Duy hâm dọa…nhưng trong lòng vẫn không khỏi bồn chồn…lo lắng…
Reng….reng….reng…tiếng chuông trường báo hiệu giờ tan học vang lên…Quân chạy như bay như đang đuổi theo 1 cái gì đó…
– QUÂN…QUÂN…ĐỢI TAO VỚI…- Duy cố chen lấn trong đám nhốn nháo để đuổi theo Quân…
Lúc này Kent đang thong thả dắt xe vừa ra tới cổng trường…thì…bị 1 vật cản chặn lại…
– Đợi…đợi đã…- Quân lấy tay chặn đầu xe Kent lại thở dốc..mệt mỏi…
– ……- Kent không nói gì nhìn Quân mỉm cười…
Cũng lúc này…nó bước nhanh ra cổng trường…nhìn dáo dác…tìm kiếm 1 ai đó…
– Cái tên này…biến đâu mất tiêu rồi…- nó nói với vẻ mặt hụt hẫng…rồi bước đi…
–
– THẢO…THẢO….- Duy chen lấn réo gọi tiến về phía Thảo…
– Gì vậy???? làm gì mà thở như chó vậy??? hahaha…- nhìn thấy bộ dạng thở hộc hộc của Duy Thảo không nhịn đc cười…
– Có thấy thằng Quân đâu không??? Thằng Kent nữa..??? – Duy nhìn Thảo hỏi dồn dập…
– Sao tui biết đc…tui đâu phải là vú nuôi của mí ổng đâu trời…- Thảo chau mài nhìn Duy nói…
—
Tại một quán nước gần trường….
– Có chuyện gì nữa???? – Kent nhìn Quân hỏi…
– Ông…ông…thật sự thích Á Hiên chứ..??? – Quân quay mặt ngập ngừng hỏi…
– "Cái tên này…đúng là ngốc…" – Kent lén mỉm cười thầm nghĩ…
– Không phải…đó là chuyện ông muốn sao??? Sao giờ lại chạy đến đây hỏi tui nữa..??? hay đang có dụng ý gì khác..???– Kent nhìn Quân cười tinh nghịch…
– ……- Quân bất ngờ…ngạc nhiên mở to mắt nhìn Kent…
– Nếu như cảm thấy lo lắng…bất an…thì tại sao lại trao cho người khác thứ mình thích…mà không tự bảo quản nó…- Kent nhìn Quân điềm tĩnh nói….
–
….- Quân bốirối…im lặng…
– Đừng theo chủ nghĩ của định luật "chỉ cần thấy người mình yêu hạnh phúc là mình cũng hạnh phúc theo"….đó chỉ là lý thuyết thôi…tui về đây…- Kent kéo ghế bước đi mang theo 1 nụ cười thú vị…để lại 1 câu nói đầy ẩn ý…
– Haizzzz…..- Quân đưa tay lên vuốt mặt mệt mỏi…tâm trạng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




