watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:43 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 14311 Lượt

đuổi theo cô, vô tình cậu đã thấy cô ngồi lên xe hắn, để hắn chở đi trong đêm…chỉ hai người-cô và hắn.

___o0o___

- Cậu… tránh né tớ. _ cô cũng buồn không kém cậu.

Cậu không trả lời những câu hỏi của cô khiến cô thấy cậu như đang né tránh mình.

___o0o___

Sáng hôm sau…

Tu viện Maria,

Cô lê thân tàn ma dại đến tìm Kì Lâm thăm nó.

Hai vai trùng xuống, toàn thân rũ rượi, đôi mắt vật vờ thâm quầng, tóc cũng không thèm cột gọn gàng lại… chỉ biết cắm mặt xuống đất đi.

- Xin lỗi chị có cần tôi giúp gì không? _ giọng lanh lảnh của Kì Lâm.

Nghe tiếng nó, cô chựng lại rồi từ từ ngước mặt lên nhìn.

- Ôi Chúa tôi! _ Kì Lâm giật thót lên như gặp ma.

Không nói quá nhưng lúc này, thực sự nhìn cô rất “chán đời”.

“Chớp chớp” _ Kì Lâm không tin được nhỏ bạn thân nó – Trần Na Na “xì tai” bây giờ lại trở nên “tai xì” thế này.

- Ực _ Kì Lâm nuốt khan. – Có chuyện gì mà trông mày… vậy bé Na? _ Kì Lâm nói lấp lửng rồi đến lay nhẹ vai cô lo lắng.

- … hức hức… huhuhuhu… _ bỗng cô bật khóc. Cô ôm chầm lấy Kì Lâm và khóc trên vai nó.

Tối qua khi khóc trước mặt hắn xong, cô đã định sẽ không khóc nữa, nhưng không hiểu sao khi đứng trước Kì Lâm cô lại không kềm được lòng. Chợt ước nguyện bị tắc tuyến lệ trở lại cuộn lên trong cô, nếu thế cô sẽ không phải khóc, nước mắt cũng sẽ không thể rơi, cô cũng không trở nên yếu đuối-ít nhất là trước mặt ai đó.

Kì Lâm sững người trước hành động của cô, từ lúc quen nhau tới giờ, cô chưa bao giờ thế này với nó cả. Như vậy có nghĩa là cô đang rất “đau”, hiểu thế nên Kì Lâm cũng không hỏi nhiều mà cũng ôm lấy cô, vuốt lưng và vỗ về cô như một người chị yêu hiểu biết và rộng lượng.

- Tao không biết mày buồn chuyện gì… nhưng mày cứ khóc đi! Tao sẽ làm điểm tựa và hứng nước mắt cho mày!

- Hức huhuhu…

Tuy sáng sớm nhưng tu viện cũng không ít kẻ qua người lại, mỗi người đi qua đều để lại ánh mắt thương hại hoặc khó hiểu cho hai cô gái trẻ đang ôm nhau giữa chốn đông đúc thế này.

Cuối cùng thì nước mắt cô cũng chịu dừng lại, Kì Lâm bắt đầu làm “chuyên viên thắc mắc” và cô đã kể lại mọi chuyện cho nó nghe.

“Rầm”

- Không thể như thế được! _ Kì Lâm đứng dậy hừng hực lửa nói kèm theo tiếng đập bàn lớn. – Tao tin, Gia Bảo không phải loại người đó! Với tính cách của cậu ta, chắc chắn sẽ giữ tròn trách nhiệm với con nhỏ trái dứa đó thôi, chứ tao tin cậu ấy yêu mày nhất.

- … _ cô im lặng nghe Kì Lâm nói, nhưng không biết có lọt được chữ nào vào tai hay không.

- Đi! _ Kì Lâm cầm tay cô, lôi mạnh, kéo đi.

- Đi đâu? _ cô giật Kì Lâm lại.

- Mày thật ngốc đó bé Na à! Tao nghĩ, bây giờ dù có nói thế nào thì với cái đầu cố chấp của mày cũng không nghe tao. Nên thôi, tốt nhất để tao cùng mày đến đó hai mặt một lời bắt cậu ta nói rõ cho mày nghe.

- Tao không! _ cô giật phăng tay mình ra khỏi tay nó.

- Mày sợ?

- Không!

- Vậy thì đi, nếu có sao thì còn có tao đây, thà dứt khoát một lần còn hơn mày cứ vậy mãi.

- Tao đã nói là thôi đi mà! _ cô hét lên.

- … Hừm… vậy cũng phải đi. Đến đó xem tình địch của mày tình hình thế nào còn chuẩn bị lực lượng nữa chứ.

- …

- Mày không đi phải không?

- …

- Vậy tao đi. _ Kì Lâm nói rồi hùng hổ bỏ đi.

- Khoan đã! _ cô gọi với lại.

- … Sao?

Cô vội rảo bước đến cạnh nó, và cả hai cùng đến bệnh viện “thăm” Yuu.

___o0o___

Cách rất xa thành phố-nơi dường như không được nhắc đến trên bản đồ,

Một dải “tường thành” trông lâu năm và hoang phế lộ ra giữa cứ điểm được gọi là bí mật. Trông nó xù xì và rêu phong, nhưng chớ để bị đánh lừa, đó chỉ là vẻ ngụy trang mà thôi.

MK…

“Chát bốp choang bịch…” _ những âm thanh nối tiếp nhau vang lên đến chói tai

- Ực…hộc hộc… _ Gia Linh co coắp người dưới nền đất lạnh buốt với những vết thương cả cũ lẫn mới trên mình.

- Bây giờ đã thấm được chưa… “con gái”? _ old man giọng đầy mỉa mai.

- Ực…hộc… khụkhụ…

- Khốn kiếp! Mày giám phản bội tao sao? Giỏi lắm! Để tao xem mày còn lần thứ hai nhìn thấy mặt trời nữa không. _ vừa dứt lời, old man đã cúi xuống, túm chặt lấy cổ áo Gia Linh, giơ tay lên cao và…

“Bốp” _ ông ta binh thật mạnh vào đầu Gia Linh.

Gia Linh thậm chí không còn đủ sức để thốt lên nỗi đau dù chỉ là một tiếng á huống chi là sự chống cự người đàn ông dù lớn tuổi nhưng đầy sức mạnh này.

Cô chỉ biết nằm dài trên đất, mặc cho những vết thương đang rỉ máu, những vết sưng bầm tím đến thâm đen…

“Crick” _ tiếng súng lên nòng trên tay ông ta.

“Nghía” khẩu súng trên tay, mắt nheo nheo lại, tay cầm điếu xì gà nghi ngút khói, old man cười khảy.

- Ta cũng đang muốn thử lực của “con” này có tốt không đây. _ ông ta nhắm đường súng lên tường và từ từ…từng centimet một…ông ta dần chĩa nòng súng trước đầu Gia Linh. – “Con gái cưng” giúp ta thử độ tốt của nó nhé!

…1 giây… 2 giây…3 giây… _ viên đạn có thể bay ra bất cứ lúc nào… Ngón tay ông bắt đầu co dần lại… có lẽ một âm thanh nào đó sắp vang lên…

Và… chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến…

“PẰNG… bịch”

Vết máu loang lổ trên sàn, tất cả đều đang bất động, cả Gia Linh, cả old man và cả…

- Tua… Tuân…Tuấn! _ Gia Linh cố gượng gọi được tên anh và rơi vào trạng thái hôn mê sâu.

Là Thiên Tuấn, anh đã đến. Vội cứu Gia Linh trước “ngọn súng” của ông ta nên anh không kịp nghĩ được gì mà lao thẳng vào, ôm lấy ông ấy. Kết quả là ông ta đã bóp cò, và người lãnh viên đạn ấy không ai khác chính là Thiên Tuấn. Ông ta bị anh đẩy ra, đập đầu vào tường mạnh nên cũng bất tỉnh.

___o0o___

Trường học…

Như thường lệ, Gia Tuệ đưa cơm đến cho cha mình vào bữa sáng. Đang lững thững bước đi giữa sân trường thì…

- Hôm nay đến sớm vậy? _ Quốc từ đâu đứng lù lù sau lưng Gia Tuệ.

Mắt Gia Tuệ bất giác đảo lúng túng, trông cô có vẻ bối rối, có lẽ Gia Tuệ không trông mong gì vào việc gặp Quốc.

Gia Tuệ chựng lại, ngây ra giây lát rồi rụt rè quay lại.

- … Chào anh! Em đưa cơm cho ba em.

- Anh biết, ngày nào cũng ba bữa: sáng – trưa – chiều đúng không?

- Dạ…

- Chắc em cá tính lắm nhỉ?

- Dạ?

Quốc bật cười trước bộ dạng cứ lúng búng của Gia tuệ.

- Anh có gì làm em sợ à?

- Dạ?

- Em thoải mái đi! Anh chỉ muốn nói chuyện với em thôi, không cần căng thẳng thế chứ?

- Dạ…

- Đồ ăn em làm rất ngon!

- Cảm ơn anh!

- Nhưng…

- … Sao ạ?

- Nó làm anh chảy nước mắt đó.

Mặt Gia Tuệ bỗng đỏ lựng lên.

- Em rất thích ăn cay nhỉ?

- Dạ không ạ.

- … Thật không sao?

Gật gật

Quốc giấu đi nụ cười nửa miệng của mình và tiếp tục nói chuyện với Gia Tuệ.

- Anh hơi khát, em có muốn đi uống nước với anh không?

- Dạ… Cảm ơn anh! Em không khát.

- Không sao, hẹn em khi khác.

- Vâng! Chào anh! _ Gia Tuệ cúi người chào Quốc.

Anh bật cười và quay lưng đi.

“Rinh…rinh…rinh…” _ điện thoại Gia Tuệ đổ chuông khi Quốc vừa quay lưng đi…

- Alô!

- “…”

“Bịch” _ Gia Tuệ sững sờ, làm rớt chiếc lồng cơm trên tay lăn chỏng trơ xuống sân.

Quốc đi chưa xa nên vẫn có thể nghe được tiếng động ấy, anh quay lại…

Vừa quay lại thì Gia Tuệ đã vụt qua trước mặt anh, lao thật nhanh ra hướng cổng…

………ooo

Chương 54

Bệnh viện…

Kì Lâm hùng hổ đi trước còn cô thì chậm rãi bước theo.

Cuối cùng cũng đã đến phòng Yuu, Kì Lâm tới trước nên đứng khoanh tay trước ngực, nhìn về phía cô đang chậm rãi bước đến.

Cô bỗng dừng bước khi chỉ còn cách cửa phòng Yuu vài mét.

Kì Lâm lại phải đến thúc cô…

- Mày sao vậy?

- Tao…

- Bình thường mày mạnh bạo lắm mà, sao bây giờ đến chuyện của mình thì lại không giám đối diện là sao?

- Tao không muốn gượng ép mày đâu, bây giờ mày có muốn vào hay không thì nói tao tiếng. Nếu không tao sẽ đưa mày về, miễn cưỡng không hạnh phúc. Vào hay về?

- … _ cô nắm chặt giỏ trái cây trên tay mình. – Hít…haizzz _ cô hít thở sâu rồi mạnh dạn bước tới.

- Có thế chứ! _ Kì Lâm chống nạnh.

Đã đứng trước phòng Yuu nhưng cô vẫn chưa giám gõ cửa. Nhìn sang Kì Lâm, nhận được một cái gật đầu của nó, cô đưa tay lên gõ cửa.

“Cốc cốc cốc”

- Ai đến sớm vậy nhỉ? _ cậu thắc mắc.

Yuu vội nhảy xuống giường, nắm chặt lấy tay cậu.

- Không sao đâu, có anh đây mà! _ cậu trấn an Yuu.

Yuu bám chặt lấy tay cậu và cùng theo ra mở cửa.

“Cạch”

Gương mặt lộ ra sau cánh cửa không chỉ riêng cậu, mà bên cạnh còn có cả Yuu. Cô bé đang nép sát vào người cậu như một đứa trẻ cần được sự bảo bọc.

- Sao cậu đến đây? _ cậu hỏi.

- Ô hay, thế tụ tui không được phép đến chắc? Hay khi đến cần phải hỏi ý kiến của cậu? _ Kì Lâm bốp chát.

- Tôi không phải ý đó.

- Tốt, vậy định để cho người thương với bạn hiền cậu đứng trực cửa thế này mãi hở? _ Kì Lâm vênh mặt hỏi.

- Ah tớ xin lỗi! Hai cậu vào đi! _ cậu mở rộng cánh cửa.

Yuu thấy thế liền kéo tay cậu, giữ chặt rồi… “Rầm” _ cô bé đóng xầm cửa lại.

- Ơ hơ cái con nhỏ… _ Kì Lâm định lao tới đạp cửa thì cô ngăn lại.

- Đừng làm thế, đây là bệnh

Trang: [<] 1, 47, 48, [49] ,50,51 ,66 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT