|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
lại có những tiếng ho, nó khiến tim ai thắt lại.
Cô chỉ dám lén nhìn cậu từ xa ở phía sau…
___o0o___
Trường học…
Đã lâu mới được đến trường, tất cả đều háo hức được gặp nhau, đứa nào cũng nhốn nháo cả lên. Đứa hỏi câu này, đứa hỏi câu kia, làm cả đám cứ nhặng xị hết lên.
– A tía! _ một đứa trong đám hô lên khi thấy thầy Khánh đang đến gần chỗ chúng nó.
– Tía ơi con nhớ tía quá trời quá đất quá mây quá núi luôn á. _ Quỳnh ôm lấy bụng thầy Khánh, thủ thỉ như con gái với bố.
– Tía cũng nhớ con nữa nè. _ thầy Khánh cười mỉm chi.
– Thế không nhớ bọn con ạ? _ Kiên ghanh tỵ.
– Ra rìa rồi anh ơi. Haizzz _ Phát Xêkô vỗ vai Kiên, thở dài.
– Mấy đứa nói thế tội nghiệp tía, tía thương tất cả mà. _ thầy nở nụ cười hiền.
– Ờ mà… tao thấy còn thiếu thiếu. _ Phát Xêkô nói.
– Gì?
– Gì thế?
– Khổ quá, nó thì lúc nào chả thấy thiếu thiếu. _ Hiền mít ướt lên tiếng.
– Đừng bỏ mặc Phát Vy ơi…_ Hoàng Lâm thêm nếm.
– Mày hát gì hở ku kia? _ Phát Xêkô trợn mắt lên nhìn Hoàng Lâm.
– Hahaha haha _ Hoàng Lâm được đà cứ ôm bụng cười.
– Kì Lâm. _ Quỳnh vỗ vai Kì Lâm khi thấy nó cứ thụt thò như đang đợi ai đó.
– Hở?
– Đợi ai à?
– Uhm.
– Chắc là hai ông bà đó lo quần áo xúng xính rồi mới tới thôi.
– Tao không biết nữa. _ Kì Lâm cụp mi xuống.
– Sao? Có chuyện gì à?
Kì Lâm lắc đầu.
– Hú hú, Gia Bảo! _ một đứa nhảy lên gọi kh
khi vừa thấy cậu xuất hiện.
– À há, chú mày đây rồi, sao đến muộn thế? _ Hoàng Lâm chạy lại quàng vai cậu.
– Ơ, bé Na của bọn tao mày dấu đâu rồi? _ Kiên hất mặt về cậu.
Cậu ngước mắt lên nhìn Kiên…
“Vi vuuuu” _ tiếng gió.
Ánh mắt của cậu như cơn gió lạnh thổi qua gáy bọn nó, làm tất cả đều lạnh ót, rùng mình, sợ hãi mà tránh ra. Có điều gì đó chẳng lành mà bọn nó đang cảm nhận được…
– Con chào tía! _ cậu đến trước thầy Khánh, lạnh giọng chào.
– Chào con, dạo này thế nào rồi? Vẫn khỏe chứ?
– Tía nhìn là biết rồi, khụ khụ. _ mới tự tin xong thì tiếng ho đã phản lại cậu, thiếu điều cậu muốn bay thẳng lên trời vào không trung và biến mất khỏi nơi này.
– Uhm, mà Na Na đâu con?
– Năm nay tía vẫn chủ nhiệm lớp chứ? _ cậu đánh trống lảng.
– … Ah… tía cũng không biết nữa, còn phải đợi xem phân công của nhà trường nữa con ạ.
– Con xin phép.
– Uhm.
Cả bọn đều nín thở nghe cậu nói chuyện với thầy Khánh. Không cười, không thể hiện cảm xúc, thật kì lạ.
– Có… có có chuyện gì vậy? _ Phát Xêkô lắp bắp.
Tất cả đều bíu víu lấy nhau thành một cụm, di chuyển từ từ đến cạnh thầy Khánh, cùng nhìn theo dáng cậu đang bỏ đi.
– Lạ lắm luôn các cậu ạ. _ Kiên làm mặt nghiêm trọng.
– Uhm. _ tất cả đồng thanh.
– Mọi người biết tại sao không? _ Kiên
– Uhm… Sao? _ tất cả.
– Chắc chắn là có chuyện gì rồi. _ Kiên.
– … _ tất cả đều nhìn Kiên.
– Cái đó ai chả biết, nói cũng như không. _ Quỳnh chống nạnh.
– Hề hề. _ Kiên cười trừ.
– Hầy hầy hầy xuỵt. _ Hiền thúc bọn nó, hất mặt về hướng cổng.
Bọn nó không hiểu gì nhưng cũng ngó ra theo. Một dáng người quen thuộc đang đi từ cổng vào hướng bọn nó. Trông cô có vẻ tươi tắn hơn nhiều so với con người lúc nãy.
Để chắc chắn hơn, lần này bọn nó không chạy tới nữa mà đứng đợi cô đến chỗ bọn nó.
– Chào! _ Cô cười thật tươi.
– Bão phải không? Cấp mấy vậy? _ Hiền mít ướt ghé sát tay Kì Lâm nói nhỏ.
– Xì. _ Kì Lâm thúc vào hông Hiền làm Hiền im bặt.
– Chào tía! _ cô giơ một tay lên quá đầu chào.
Bình thường cô có bao giờ thế đâu, sao hôm nay…
– Đi trước nhé. _ cô đút tay vào túi, nói.
– Ực… _ tất cả bọn nó đều rướn cổ nuốt khan.
– Tía, tía tía tía. _ Kiên chạy lại. – Sao vậy tía?
Thầy Khánh cũng lắc đầu.
– Sắp đến giờ tập trung rồi, mấy đứa chuẩn bị đi nhé, tía đi có chút việc.
– Dạ vâng ạ!
– …
– Làm sao đây? _ bọn nó sốt xắng.
– Tình hình này không ổn rồi.
– Ờ, phải đấy.
– Bây giờ làm sao?
– @#$^%^$@…
Cũng thật may mắn khi cô và cậu có những người bạn là chúng nó.
Song Lâm nhìn nhau, chau mày khó nghĩ. Tất nhiên, cả hai cũng chỉ biết là cô và cậu đang có vấn đề.
Chương 65
- Phát! (tiếng gọi từ xa)
– …
– Ê bọn mày. _ Hoàng Lâm.
– Gì? _ cả đám cùng chựng lại.
– Hình như… tiếng nhỏ Vy.
– Hây ỳa, coi bộ không phải ku Phát nhớ mà là chú mày nhớ nó quá đó. _ Kiên.
– Không mà, rõ ràng là… đó, bọn mày nghe không?
– Không! _ tất cả đồng thanh.
– Nguyễn Chí Tâm Phát! _ lần này thì tiếng gọi ấy đã rõ mồn một sau lưng chúng nó.
Tất cả đứng hình cài giây rồi mới từ từ quay lại phía sau… Cả cô cũng không là người loại trừ bị thu hút bởi tiếng gọi ấy.
– Y ma._ một đứa rùng mình.
“Cốc”
– Ma mị gì ở đây hở? _ một đứa khác gõ lên trán đứa vừa nói.
– Chứ tao nhớ nhỏ Vy bay bay rồi mà.
– “Bay bay”?
– Chậc, đi du học í.
– Ờ, sao nó lại về đây? Mà… nhìn mặt nó đang hằm hằm thế kia, có lẽ nào…
Tất cả liền im bặt, nín thở khi Vy bước đến gần bọn nó. Tất cả dần dạt sang hai bên và cuối cùng là để một mình Phát đứng nguyên vẹn nơi ấy.
Vy đứng trước mặt Phát và nhìn chằm chằm.
– Về đây làm gì?
– Gặp ông.
– Làm gì?
– … _ Vy bặm môi, trừng mắt khi Phát hỏi mình với giọng điệu ấy.
– Đáng lí… _ Phát ngập ngừng. – Phải để tui qua bển đón bà chứ. _ chưa nói dứt câu thì Phát đã ôm lấy Vy nhấc bổng lên xoay vòng vòng.
– Hiu huýt… Woooo…. Đốp đốp đốp… @#$%^… _ tất cả bọn nó hết huýt sáo rồi lại reo hò, vỗ tay cho hai đứa.
Đứng một bên, cô cũng chứng kiến được cảnh của Phát và Vy. Cô thầm chúc mừng và vui cho hai đứa, bỗng thấy có một chút chạnh lòng nho nhỏ đang len lỏi trong cô. Hít vào… thở ra… cô lấy lại tự tin và mỉm cười bước đi.
Từ ô cửa sổ ngó ra, tuy hơi xa nhưng cậu cũng chứng kiến được tất cả mọi chuyện của hai đứa ấy, và cũng thấy cả con người đang đi tới kia nữa.
……
“Kẹt” _ Chiếc kêu nhẹ khi có người ngồi xuống.
Cô ngồi xuống cạnh cậu, vẫn là chỗ của năm trước.
– Chào! _ cô cười với ánh mắt châm biếm nhìn cậu.
Cậu không có phản ứng hay đúng hơn là đang coi người cạnh mình như vô hình. Trên tai đeo earphone nhưng không biết có đang nghe nhạc hay không!?
Cô nhướn mày, gật gù trước thái độ của cậu.
– Tôi tưởng hôm nay cậu không dám đến trường cơ chứ!? _ đau lắm, nhưng cô phải buộc lòng mình để nói ra những câu như dao cạo ấy.
– … _ cậu vẫn không trả lời, mắt nhắm, ngả lưng tựa đầu vào bức tường sau lưng.
Không đâu, không phải cậu không quan tâm đâu. Nếu để ý kĩ sẽ thấy ngay đôi chân mày đang nhúc nhích cố giữ bình tĩnh, nuốt nỗi đau ngược trở vào. Earphone không hề phát nhạc, thế nên từng câu chữ, từng hơi thở của cô, cậu đều nghe thấy rõ. Từ ngày hôm đó, trái tim cậu chưa lúc nào thôi nguôi ngoai khỏi nỗi đau ấy. Bây giờ cô xuất hiện, còn thêm những câu như cào xé những vết thương kia vẫn đang rỉ máu nơi cậu.
…
Bọn nó “hành quân” vào lớp, vừa vào đến cửa đã thấy ngay hai “hiện tượng” cuối lớp. Cả hai người đều trong một tư thế, ngả lưng ra sau tường, trên tai đeo earphone, khoanh tay trước ngực. Bọn nó không dám gây tiếng động mạnh hay nói to, vì sợ sẽ làm kích động hai người.
– Nóng quá đê. _ Hoàng Lâm bỗng nói to như cố tình để hai người nghe thấy, lấy tay cầm cổ áo mình nhấc lên nhấc xuống để tạo gió cho mình.
Hoàng Lâm tìm đến chỗ của mình và ngồi xuống, tiếp theo là Kì Lâm, và tất cả bọn nó.
– AAAAAAAA… _ bỗng bé điệu (Diệu) hét toáng lên.
– Có chuyện gì vậy vợ? _ Quang béo lăng xăng chạy đến.
– “VỢ”??? _ tất cả bọn nó đều há hốc, tròn mắt nhìn ngạc nhiên.
– Hề hề _ Quang gãi đầu.
– Hức… hức… chồng mập bắt con nhện cho vợ điệu đi! Hức… _ bé điệu nói giọng chảy nước, nhõng nhẽo.
– Nhện, nhện đâu? Nó ở đâu? Vợ điệu chỉ để chồng còn đập nó nào.
– Huhu… ki… kia… kia kìa… _ bé điệu nhảy tưng tưng, chỉ về phía cuối góc lớp.
Chú nhện ấy đang lổm ngổm trên bàn cô…
– Gia Bảo! Nhện chỗ Na Na kìa. _ Quang nói.
Cậu như chiếc máy liền đứng phắt dậy, dang tay ra, che cho cô.
Là một chú nhện lớn.
Cậu lấy quyển vở, giơ lên cao và hạ xuống… nhưng quyển vở sắp va chạm với mặt bàn thì cổ tay cậu đã cứng đờ bởi đang bị một bàn tay khác ghìm chặt cổ tay mình.
Khi tay cậu đã dừng lại, cô thả tay mình ra và dùng một ngón tay của mình, đẩy tay cậu đang cầm quyển vở sang một bên.
Cô nhoài người ra phía trước một chút để gần hơn với chú nhện. Nhìn “âu yếm” chú nhện một lượt, cô thổi một hơi nhẹ vào nhện, khiến những sợi lông trên mình nó rung rinh rung rinh.
Tất cả đều nuốt khan…
Cô thổi lông nhện rung rinh, còn bọn nó thì lạnh ót, tóc gáy dựng hết cả lên.
Thế này nghĩa là thế nào??? Hẳn rằng trong đầu mỗi đứa đang tự đặt ra câu hỏi cho mình.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




