|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
lâu.
Mùi ẩm mốc, mùi hôi của nước tiểu và phân dơi, phân chuột,… xộc lên mũi khiến người ta phải xoay mòng mòng. Tiếng lích rích của chuột, những cặp mắt như đèn pha của lũ dơi trong bóng tối lập lòe giữa ban ngày này càng làm cho căn nhà này thêm phần rùng rợn.
“RẦM” _ một tiếng động mạnh làm cô giật mình và quay lại…
Nhưng khi quay lại thì cánh cửa kia đã bật lên và đóng chặt tự lúc nào.
*Không thể nào, rõ ràng là nó đã đổ rồi mà… Có lẽ nào là… (ma)* _ cô bắt đầu sợ.
Nghĩ vậy, cô vội chạy đến cánh cửa đó và đập đập cửa xem sao…
“Thình thình thình…”
Nhưng… thật kì lạ, chiếc cửa hoang tàn khi nãy giờ trở nên cứng cáp, tựa như ngàn cân vậy. Cô không tài nào dịch chuyển được nó.
– Có ai ngoài đó không? _ cô hét to.
Đáp lại chỉ là khoảng không lặng ngắt.
– Có ai không? _ cô hỏi lại.
Lần này thì có tiếng đáp trả lại.
Nhưng… chỉ là thứ âm thanh của lũ chim chuột, dơi gián kia thôi.
Không có ai cả.
– Tôi bị kẹt trong này rồi, có ai không? _ cô đập cửa mạnh, cảm giác bắt đầu hơi lạnh gáy.
Xoay người lại, cô nép sát vào cánh cửa, nhìn lại căn nhà âm u với những mảng tối sáng lẫn lộn.
*Kia rồi…* _ cô bỗng phát hiện ra một khung cửa sổ nhỏ phía bên kia. Cảm giác mừng rỡ như cá hạn gặp nước vậy.
Cô vội chạy lại thật nhanh khung cửa đó…
Nhưng……
“RẦM” _ lại một tiếng kéo xầm cửa lại.
Bây giờ trong căn nhà này chỉ còn lại một mảng màu duy nhất là đen mà thôi.
Cô dừng bước ngay lúc ấy, vì ánh sáng còn đâu để cô nhìn thấy đường mà chạy nữa!?
Nhắm mắt, mở mắt, chau mày, run rẩy, sợ hãi, xoay qua, xoay lại,… tất cả đều cho kết quả như nhau… đen ngòm.
– Ai? Ra mặt đi! _ cô hoảng loạn, vì vốn cô đã rất sợ bóng tối rồi mà.
– …
Không ai trả lời cả…
“Vù” _ bỗng có một đốm lửa xanh lóe lên bay xẹt qua cô.
– Hừ… _ cô căng mắt, đứng lặng đi như chết đứng, miệng cứng lại.
*Cái cái… cái gì vậy?* _ cô lắp bắp trong đầu.
Cô nhắm mắt lại lắc lắc đầu thật mạnh như để những suy nghĩ kia rơi rụng đi rồi mới dám mở mắt ra nhìn lại. Nhưng vẫn thế thôi, vẫn màu đen, chỉ là đen.
…………ooO
Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ? chương 66
Nhà Quốc…
“Cốc cốc cốc”
…
“Cạch”
– Chào bạn hiền! _ Thiên Tuấn nói và đưa tay lên chào.
Quốc không nói gì, để cửa đó rồi quay vào nhà.
Hai người quen biết đã lâu lại rất hiểu nhau nên Thiên Tuấn không lấy đó làm tự ái. Thiên Tuấn vào nhà, đóng cửa lại rồi tự giác vào lấy loại nước uống cho mình. Còn Quốc thì đã ra ghế sô pha ngồi sẵn.
– Lâu rồi không gặp nhỉ!? _ Thiên Tuấn nói.
– Cậu thích lặn mà. _ Quốc đáp trả lại.
– Thì bữa nay tui nổi nè, hehe.
– Sao nay rảnh rỗi mà đến đây hỡi anh bạn thích lặn rồi nổi? _ Quốc móc máy.
– Nhớ cậu nên đến, không được à? _ Thiên Tuấn nói rồi đưa lên miệng uống ngụm nước.
– Ai nghe lại tưởng cậu với tôi đang…
– Đang giề?
– Tự hiểu.
– À thế à? Haizzz bao năm dấu kín tâm tình, bây giờ lại bị cậu lật tẩy. Thật là ngại quá đi mà, wủy xứ. _Thiên Tuấn thay đổi cách nói, giọng nói 1800
– G…gi…what? _ Quốc liệu lưỡi nói bấn loạn từ Việt sang Anh. Anh thu người trên ghế, che thân lại.
– Thực ra… _ Thiên Tuấn iểu điệu đến cạnh Quốc, vuốt nhẹ tóc Quốc…
– Ực… _ da gà, da vịt, da cóc, da ốc, da đủ loại da đang lần lượt nổi cục trên người Quốc.
Quốc bặm môi, lắc lắc đầu ý bảo *Đừng mà* và nhìn Thiên Tuấn với ánh mắt van xin…
Thiên Tuấn ghé gần mặt mình lại gần mặt Quốc, mỗi lúc một gần… một gần…
“Ngất” _ Quốc bất tỉnh.
– Ha ha… _ Thiên Tuấn không nhịn được nữa cười phá lên. – Dậy đi mầy, tôi đây chuẩn men đích thực nhé!
Quốc hé mắt ra nhìn…
– Đâu? Đưa tui kiểm chứng coi.
– Hứ, đưa cậu có mà tui hối hận cả đời à!? Mất zin tui.
– Hớhớ, được. Qua bên kia ngồi, mau. _ Quốc đẩy Thiên Tuấn đi.
– Đuổi thì ta đi à. _ Thiên Tuấn qua ghế đối diện Quốc và ngả lưng xuống.
– Mà sao… bé Na đâu? Sao không cho cô bé đến đây chơi? _ Quốc hỏi.
– Sao? Bình thường cậu có bao giờ mong con gái đến nhà đâu, thậm chí đến cậu còn lấy chổi đuổi đi mà.
– Tôi coi Na như em gái, anh mong em đến nhà chơi là sai à?
Thiên Tuấn nhún vai…
– Bé Na còn việc khác cần làm hơn là chơi bời lúc này.
– Việc gì? _ Quốc hỏi.
Thiên Tuấn lại đưa chai nước lên uống một ngụm.
– … Cậu và tôi cũng đã từng rồi mà.
– Ý cậu…. Trần Thiên Tuấn!!! _ Quốc đứng bật dậy.
– …
– Cậu định làm gì với Na Na nhỏ bé đó hả? Tôi và cậu khác, đã đành thì phải thôi. Nhưng sao cậu nỡ đem Na ra để vào vòng đó hả? Cô bé là em gái cậu mà.
– Cậu không phải lo.
– Her, cậu nói nghe dễ nghe nhỉ!? Cậu… mà khoan, đang làm việc phải làm… nghĩa là Na Na đang… _ Quốc ngập ngừng hỏi để xem sắc mặt của Thiên Tuấn, nhưng anh vẫn bình thản.
Quốc tức giận, mặc Thiên Tuấn đó mà lao như tên lửa ra ngoài lấy xe và phóng đi.
*Na à, anh xin lỗi em! Đừng sao nhé! Sẽ sớm kết thúc thôi.* _ Thiên Tuấn khổ tâm.
___o0o___
Nơi nhà hoang…
– Ai vậy? Có giỏi thì ra đây đừng núp một xó rồi giở trò ma quỷ hù người. _ cô hét lớn.
– Bình tĩnh nào! Mới bắt đầu thôi, còn nhiều trò vui đang chờ cậu nữa đó. _ là giọng lanh lảnh của Gia Linh.
– Cậu định làm gì nữa hả?
– Không có gì, chỉ là… muốn chơi với cậu một lát thôi.
– “Chơi”…???
“Vù” _ chưa kịp chuẩn bị gì thì đã có một tiếng gió từ phía sau của một vật nào đó phát ra đang bay nhanh, mạnh về phía cô.
“Keng keng kengggg” _ một âm thanh vang lên chói tai. Là của một cây sắt ngắn va xuống nền.
Cũng may là cô nhạy bén đã cảm nhận được có hung khí và né nó, nếu không có lẽ đã…
Cô không ngờ Gia Linh lại muốn dồn cô đến bước đường này. Không lẽ cô đã nhận định sai về Gia Linh???
– Cậu có cần chơi hiểm như thế không? Tôi thật không tin cậu có thể…
– Sống trên đời không được tin bất cứ ai kể cả bản thân mình. Nhớ lấy! _ Gia Linh ngắt lời cô.
………..
– Hức… cứu… hức…… _ một âm thanh rất rất nhở
nhở thôi nhưng vì căn nhà đang trong bóng tối, lại rất yên tĩnh nên cô có thể nghe được, dù nó rất mơ màng.
Âm thanh ấy khiến người ta phải lạnh xương sống.
Cô rùng mình thu người lại. Nhưng thiết nghĩ *Biết đâu còn người khác trong nhà hoang này???* nghĩ vậy cô bèn đứng dậy. dù gì thì cũng không thấy gì, cô quyết định nhắm mắt lại để có thể tập trung được các giác quan khác của mình.
Cô lắng tai nghe thật kĩ xem âm thanh ấy phát ra từ đâu và mò mẫm đi tìm nó.
Mỗi lúc cô một gần hơn thứ âm thanh ấy.
– Cứu! _ quả thật là một giọng cầu cứu của một người phụ nữ-giọng nói thều thào vì kiệt sức.
Khi giường như đã đứng cạnh người phụ nữ ấy cô mới mở mắt ra…
Cô mở to mắt, giật thót mình.
Một phụ nữ bị hành hung, trên mình vấy đầy máu, những vết bầm tím,… Xung quanh toàn là thứ phân chuột bẩn thỉu.
Người phụ nữ ấy nhìn cô với ánh mắt van nài…
– Cứu! _ người phụ nữ dùng chút sức lực cuối cùng để có thể nói.
Cô nhìn quanh căn nhà…
Không phải là chỗ lúc nãy mà là một gian khác, ở đây có chút gọi là ánh sáng. Nhìn lại căn phòng tối cô vừa thoát khỏi qua thềm cửa cô vừa bước lên kia… cô rùng rợn. Nhìn vào đó sâu thẳm như hố đen vũ trụ vậy.
Nhìn lại người phụ nữ đang oặt èo nơi góc tường kia, cô vội chạy lại.
Đôi môi khô rát, tróc da vì thiếu nước, khuôn mặt khốn khổ, da dẻ nhăn nheo có lẽ vì đã bị bỏ đói đã lâu.
Cô vội lấy cặp, lục lọi trong túi để tìm chai nước và chút bánh cho người phụ nữ.
– AAA… _ bỗng cô hét lên với vẻ mặt mừng rỡ.
Cô cầm chiếc điện thoại lên nhìn nó âu yếm “chụt”_ cô hôn vào điện thoại rồi nhìn người phụ nữ.
– Chúng ra được cứu rồi! _ cô nói.
Khi nãy do loạn quá nên nhất thời cô không thể nhớ ra là mình có những gì.
Mở nguồn điện thoại lên, cô vội bấm số gọi đi cho Thiên Tuấn…
“Ò e í… Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau…. Ò e í…” _ cô không tin và không muốn tin là mình vừa nghe gì.
Vẻ mặt vừa vui sướng giờ thay vào đó là nỗi sợ hãi.
Cô lại ấn số gọi cho Quốc…
“Ò e í… Thuê bao quý khách…”
Gọi Kì Lâm…
“Ò e í…
Lần nữa…
“Ò e í…”
Lần nữa…
“…”
Thêm lần nữa…
“…”
Cô đã lục tung danh bạ điện thoại để gọi đi nhưng đều không liên lạc được.
Bỗng… người phụ nữ kia đưa tay mình lên nắm lấy cổ tay cô ý muốn nói *Hãy dừng lại!*
– Sóng… “lắc đầu” _ người phụ nữ.
– Ý chị là… ở đây không có sóng? _ cô hỏi lại.
Gật _ người phụ nữ gật nhẹ.
Cô nhìn sang cột sóng của đienẹ thoại mình…
Đúng là không có thật. Một cột cũng không.
Cô thất vọng, ngồi bệt xuống đất……..
– Không được, không lẽ chịu chết ở đây sao? _ – cô đứng bật dậy nói.
Nói rồi cô chạy đi lùng xục tìm cửa thoát hiểm, không chắc nhưng cô thấy có chút ánh sáng của khe cửa chiếu qua ở phía cuối dãy phòng.
– Chị đi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




